Cạm Bẫy
Chương 2
"Chị Ôn, cá c.ắ.n câu rồi. Biểu cảm của Thẩm Duật như nuốt phải trăm con ruồi vậy, chắc giờ này đang gọi điện cho mẹ hắn ta cầu cứu đấy."
Tôi dựa vào ghế, day day ấn đường, sự gồng mình vừa nãy tan biến, cảm giác mệt mỏi ập đến.
"Vất vả rồi, Cảnh Minh. Tối nay biểu hiện tốt lắm, thưởng gấp đôi."
"Được luôn!" Lục Cảnh Minh b.úng tay tanh tách, không khí trong xe lập tức nhẹ nhàng hơn hẳn, "Chủ yếu là kịch bản chị Ôn viết hay, em chỉ là cái máy đọc thoại vô cảm thôi."
Tôi bị cậu chọc cười, tâm trạng cũng khá lên đôi chút.
Lục Cảnh Minh là thực tập sinh do tôi một tay đào tạo, giờ đã là luật sư vàng có thể độc lập tác chiến của văn phòng luật chúng tôi. Cậu ấy đầu óc linh hoạt, miệng lưỡi sắc sảo, tính tình trượng nghĩa, quan trọng hơn cả là cậu ấy trung thành tuyệt đối với tôi.
Kế hoạch lần này, tôi chỉ nói cho mình cậu ấy biết.
Nửa tháng trước, khi tôi xác nhận Thẩm Duật vẫn còn vương vấn tình cũ với Hứa Dao Dao, thậm chí vào ngày tôi đi khám t.h.a.i có kết quả, hắn vẫn đang ở bên cạnh chăm sóc cho cô ả bạch nguyệt quang "sức khỏe yếu ớt" kia, tôi đã biết cuộc hôn nhân này nên đặt dấu chấm hết rồi.
Nhưng tôi, Ôn Trĩ, chưa bao giờ làm ăn lỗ vốn.
Ba năm qua, tôi đã bỏ ra những gì cho nhà họ Thẩm, thì phải lấy lại cả vốn lẫn lãi.
Thẩm Duật và mẹ hắn đều tưởng tôi là đóa hoa dây tơ hồng không thể sống thiếu họ, vậy thì tôi sẽ cho họ thấy, hoa dây tơ hồng biến thành hoa ăn thịt người như thế nào.
Điện thoại "rung rung", màn hình hiện lên hai chữ "Mẹ chồng".
Tôi bấm tắt tiếng luôn, ném sang một bên.
"Chị Ôn, không nghe à?" Lục Cảnh Minh hỏi.
"Nghe làm gì? Nghe bà ta khóc lóc om sòm, rồi chỉ tay vào mặt mắng chị là đồ vô lương tâm, không hiểu chuyện, đến chồng cũng không giữ nổi à?" Tôi nhếch môi, nở nụ cười châm biếm, "Cái bài thao túng tâm lý này, chị nghe ba năm rồi, miễn dịch từ lâu rồi."
Lục Cảnh Minh lấy từ hộc để đồ ra một chai nước khoáng đưa cho tôi: "Uống miếng nước cho nhuận họng trước đã, ngày mai còn một trận chiến cam go nữa."
Tôi nhận lấy chai nước, vặn nắp uống một ngụm, dòng nước mát lạnh trôi xuống cổ họng cũng giúp những suy nghĩ hỗn loạn trong tôi trở nên rõ ràng hơn.
"À đúng rồi," Tôi nhìn cậu ấy, "Việc chị nhờ em điều tra về Hứa Dao Dao, có kết quả chưa?"
Lục Cảnh Minh đ.á.n.h tay lái, xe êm ái nhập vào làn đường chính. Đôi mắt thường ngày hay cười của cậu giờ lóe lên tia sắc sảo.
"Chị Ôn, chị liệu sự như thần thật đấy. Cô Hứa Dao Dao này chẳng phải bạch nguyệt quang dịu dàng tĩnh lặng gì đâu, lần này cô ta về nước mục đích không đơn giản."
Cậu ấy đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng, trên đó là một bản báo cáo điều tra chi tiết.
Gia đình Hứa Dao Dao sa sút, mấy năm ở nước ngoài sống không tốt, nợ nần chồng chất. Lần này về nước là nhắm vào cái cây hái ra tiền Thẩm Duật này đây.
Thú vị hơn là, trong báo cáo còn đính kèm mấy tấm ảnh. Trong ảnh, Hứa Dao Dao và một người đàn ông tóc vàng mắt xanh cử chỉ thân mật, bối cảnh là một nhà thờ ở Las Vegas.
"Cô ta từng kết hôn?" Tôi hơi ngạc nhiên.
"Kết hôn rồi, lại ly hôn rồi. Mà còn là ra đi tay trắng nữa chứ." Lục Cảnh Minh bổ sung, "Theo tin em tra được, ông chồng cũ của cô ta cũng chẳng phải dạng vừa, hình như là cặp được phú bà giàu hơn nên đá cô ta rồi. Cho nên, Hứa Dao Dao giờ đang rất cần tìm một người 'đổ vỏ', lấp vào cái lỗ hổng tài chính của mình."
Tôi nhìn mấy tấm ảnh trên máy tính bảng, bật cười.
Hóa ra không phải bạch nguyệt quang, mà là con nợ đòi tiền.
Nếu Thẩm Duật biết được mối tình đầu thuần khiết mà mình ngày đêm mong nhớ đã bị người ta chơi chán chê rồi, không biết sẽ có biểu cảm gì nhỉ.
"Làm tốt lắm, Cảnh Minh." Tôi trả lại máy tính bảng cho cậu ấy, "Tài liệu này cứ giữ kỹ, giờ chưa phải lúc dùng đến."
"Rõ." Lục Cảnh Minh gật đầu, "Bài tẩy phải để đến cuối cùng mới tung ra."
Xe nhanh ch.óng đỗ dưới lầu căn hộ của tôi. Đây là căn nhà tôi mua trước khi kết hôn, không lớn nhưng đủ an yên.
"Lên uống tách trà không?" Tôi tháo dây an toàn, khách sáo hỏi một câu.
Lục Cảnh Minh lắc đầu, chỉ tay về phía chiếc Bentley đen đỗ cách đó không xa, biển số xe tôi rất quen thuộc.
"Chị Ôn, 'bất ngờ' của chị đến rồi kìa. Em không lên làm bóng đèn đâu." Cậu ấy nháy mắt với tôi, "Cần em báo cảnh sát không? Kiện hắn tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, hay là quấy rối vợ cũ?"
Tôi nhìn theo hướng cậu ấy chỉ, Thẩm Duật đang dựa vào cửa xe, ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, đốm lửa đỏ lập lòe trong màn đêm. Sắc mặt hắn dưới ánh đèn đường trông u ám lạ thường.
"Không cần." Tôi mở cửa xe, "Hắn mà dám động thủ, thì tiện thể kiện thêm tội cố ý gây thương tích."
Tôi xuống xe, Lục Cảnh Minh ló đầu ra: "Chị Ôn, có việc gì cứ gọi em, em túc trực 24/24."
"Về đi, đi đường cẩn thận."
Tôi vẫy tay chào cậu ấy, nhìn chiếc xe khuất dần trong màn đêm rồi mới xoay người, đối diện với đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người ta của Thẩm Duật.
Hắn dụi mạnh đầu t.h.u.ố.c xuống đất, sải bước đến trước mặt tôi, chộp lấy cổ tay tôi, lực mạnh như muốn bóp nát xương tay tôi vậy.
"Ôn Trĩ, em giỏi lắm rồi đấy!" Hắn nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ, "Thằng mặt trắng kia là ai? Em cặp kè với nó từ bao giờ?"
====================