Đường Vãng Sanh
Chương 5
10.
Tôi kinh hãi thét lên một tiếng thất thanh, "A… a… a!"
Tôi cuống cuồng dùng tay bịt lấy vết thương, nhưng m.á.u đã khô cạch từ bao giờ. Lạ thật, tôi chảy nhiều m.á.u thế này mà sao chẳng thấy đau chút nào… Chẳng lẽ cơ thể đã bị cái lạnh làm cho tê liệt rồi?
Tôi túm lấy chiếc khăn choàng, dùng hết sức bình sinh giật xuống. Thế nhưng chiếc khăn này như thể đã mọc rễ trên người tôi, dính c.h.ặ.t không rời một phân. Tôi gào lên cầu cứu Oánh Oánh: "Còn đứng đờ ra đó làm gì? Mau giúp mình giật nó ra đi!"
Oánh Oánh chỉ đứng đó, đôi mắt trợn ngược nhìn tôi chằm chằm. Tôi gọi thêm vài tiếng nữa, cuối cùng cô ấy mới động đậy. Cô ấy lôi từ trong túi xách ra một gói giấy, mở ra rồi rắc một nắm tro giấy xuống đất, vẽ thành một vòng tròn quanh tôi.
Oánh Oánh giải thích bằng giọng lạnh lẽo: "Thần hồn của cậu quá yếu nên mới không thoát ra khỏi món tà vật này được."
"Bây giờ mình sẽ giúp cậu chiêu hồn, gọi lại Địa hồn đã mất của cậu về. Chỉ cần Tam Nguyên Thần kiện toàn, cậu sẽ an toàn."
"Nào, đứng vào trong vòng tròn pháp trận này đi."
Tôi vừa định nhấc chân nhảy vào vòng tro giấy thì trong đầu chợt lóe lên một tia sáng. Tôi lờ mờ nhớ lại một phân đoạn khi cô của Oánh Oánh chủ trì nghi thức chiêu hồn. Cô ấy không dùng tro giấy mà dùng gạo nếp. Cô ấy trải áo của người mất hồn xuống đất, bên cạnh dùng gạo nếp rắc thành hình chòm sao Bắc Đẩu. Còn phải dùng một sợi dây đỏ dài một thước quấn quanh ngón tay giữa của bàn tay trái, đầu kia sợi dây quấn vào ống tay áo. Cô ấy nói gọi hồn như thế thì thần hồn đi lạc mới có thể nương theo sợi dây đỏ mà tìm về thể xác, thuận lợi quy vị.
Oánh Oánh từng bảo tôi rằng nghi thức chiêu hồn rất cầu kỳ, chỉ c.ầ.n s.ai một li là đi một dặm, công sức đổ sông đổ biển hết. Bởi vì con người phải mượn sức mạnh của pháp trận và pháp khí, sức mạnh ngoại vật càng lớn thì tổn hao lên người càng nhỏ. Dù tôi không hiểu về pháp trận, nhưng cái vòng tro giấy này thực sự quá đỗi sơ sài.
Hơn nữa, tôi nhảy xuống xe rồi chạy xa đến thế, sao Oánh Oánh có thể đột ngột xuất hiện ở ngay phía trước tôi được?! Xe Âm vốn không đi đường dương gian, cái định vị đó căn bản là không chính xác đúng không?
Tôi do dự một chút rồi hỏi cô ấy: "Oánh Oánh, mình nhớ chiêu hồn là phải đặt áo vào trong pháp trận kia mà? Đâu phải người đứng vào?"
"Hay là cậu giúp mình cởi cái áo này ra rồi đặt vào trong đi?"
Oánh Oánh đanh mặt lại không nói lời nào. Tôi lại bồi thêm một câu: "Cái áo này mình mặc nãy giờ rồi, mình vẫn còn sống nhăn răng đây thôi. Sao ngay cả chạm vào cậu cũng không dám thế?"
Oánh Oánh nhìn tôi với vẻ cứng đờ, giọng nói không một chút cảm xúc: "Rốt cuộc cậu có nhảy vào không? Nhảy mau!"
11.
Nhảy cái con khỉ! Tôi quay đầu chạy trối c.h.ế.t.
Tôi không biết cái thứ trước mặt là cái quái gì, nhưng nó có thể mô phỏng nhân dạng, thậm chí là kiểm soát điện thoại để đối thoại với tôi. Nó nhắm vào tôi giữa đêm Đông Chí, hối thúc tôi xuống xe. Chẳng lẽ đúng như lời bác tài nói, nó chính là thứ tà ma đang vội vã tìm người nhập xác, vẫn luôn bám theo bên ngoài xe bấy lâu nay?
Tôi cắm đầu chạy thục mạng, không chú ý dưới chân nên vấp ngã cái rầm. Từ trong bụi rậm, một bàn tay thò ra bịt c.h.ặ.t miệng tôi, lôi tuột tôi vào trong. Có tiếng người thì thào bên tai: "Đừng lên tiếng. Nó đang tìm cô đấy."
Tôi nhận ra giọng của bác tài. Tôi khẽ ngước đầu lên, thấy sau lưng bác tài đeo một cái bọc vải trắng, mang theo đủ loại d.a.o rìu. Cả người tôi bắt đầu run cầm cập. Phía sau có tà ma, phía trước có kẻ sát nhân, tôi thực sự không còn đường lui nữa rồi!
Bác tài rút từ trong bọc ra một thanh kiếm, "phì phì" nhổ hai b.úng nước miếng xoa vào lòng bàn tay. Động tác này tôi quen lắm… ba tôi cũng thường làm thế. Mỗi khi dán câu đối hay đếm tiền, ông luôn có thói quen nhổ nước miếng vào tay, cứ như thể nước miếng là loại keo dán vạn năng vậy. Tôi từng chê ông mất vệ sinh, ông bảo làm thế mới nắm chắc được.
Vừa nghĩ đến ba, những ký ức đột ngột ùa về như thủy triều.
12.
Mới ngày hôm qua thôi, tôi và ba đã cãi nhau một trận kịch liệt qua điện thoại. Ông là một người cổ hủ, suốt ngày giục cưới khiến tôi phát điên. Tôi bảo tôi vất vả lắm mới leo lên được vị trí quản lý, đang lúc cần phấn đấu, không muốn bị chuyện chồng con làm vướng chân. Ông không đồng ý, cứ lải nhải mãi trong điện thoại.
"Chuyện kiếm tiền nuôi gia đình là của đàn ông! Con là con gái thì nên lấy chồng sớm đi, lo chuyện chồng con mới là chính đạo!"
"Xã hội này vốn dĩ đã định sẵn những con đường khác nhau cho đàn ông và phụ nữ rồi! Con cứ nhất quyết chọn con đường của đàn ông, chỉ có chịu khổ chịu nhục thêm thôi!"
"Đừng có bướng bỉnh nữa, ba làm tất cả cũng là vì tốt cho con thôi!"
Tôi không chấp nhận. Tôi cho rằng dù là nam hay nữ thì đều phải đi trên cùng một con đường như nhau. Ông chỉ muốn tôi chọn con đường dễ dàng hơn mà thôi. Tôi đã phải quay cuồng với dự án suốt mấy tháng trời, áp lực đã chạm đến đỉnh điểm. Ngay khi ông thốt ra câu: "Con tranh thủ lúc còn trẻ tìm lấy một người đàn ông tốt mà gả đi, sau này già rồi mới có người chăm sóc…"