Trùm Cuối Là Cha Tôi
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-17 13:16:49 | Lượt xem: 3

Từ nhỏ, tôi và mẹ cứ liên tục dọn nhà, hết chỗ này đến chỗ khác.

Mẹ thường nói với tôi rằng, cha đang ở ngoài làm ăn lớn, sau này sẽ để tôi đi tìm ông ấy.

Nhưng tôi là đứa hiểu chuyện, tôi biết người lớn mà nói vậy thì thường chỉ có một lý do — cha tôi đã c.h.ế.t rồi, mẹ không muốn tôi buồn nên mới bịa ra cớ như thế.

Vì vậy, mỗi khi có ai hỏi cha tôi đâu, tôi đều đáp: “C.h.ế.t rồi.”

Cho đến khi mẹ để lại cho tôi một mảnh giấy, trên đó ghi địa chỉ của cha.

Thì ra, ông ấy vẫn còn sống!

Tôi đeo túi vải nhỏ, cầm tờ địa chỉ mẹ đưa, cuối cùng cũng đến được Phong Thành.

Tôi đứng trước cửa một căn biệt thự sang trọng, nhìn kỹ lại tên biệt thự.

Không sai — chính là “Biệt thự Cảnh Uyển Phong Thành”.

Thì ra cha tôi là đại gia!

Tôi vừa định bước vào thì bảo vệ cổng đã chặn tôi lại.

Tôi giải thích rất nhiều lần rằng cha tôi sống ở đây.

Bảo vệ liếc tôi một cái, hừ lạnh một tiếng rồi đuổi tôi đi.

Hết cách, tôi đành đến đồn công an nhờ giúp.

Tôi ngồi đợi cùng một người khác cũng đang đi tìm người thân.

“Em gái, em cũng tới tìm người à?”

Tôi gật đầu, không nói gì thêm.

Thấy tôi chịu đáp lời, anh ta như được mở van nước, luyên thuyên không ngừng.

Mãi đến khi một chiếc BMW đỗ trước cửa, anh ta mới chịu im lặng.

“Em gái, anh đi trước nhé, sau này có cơ hội anh sẽ bảo vệ em!”

Tôi lại “ừ” một tiếng, nhưng còn chưa kịp thấy anh ta lên xe, thì ngay cửa lại đỗ thêm một chiếc Maybach.

Một người từ trong xe bước ra, hỏi cảnh sát tên tôi.

Tôi bước đến gần, hỏi: “Chú là cha tôi à?”

Người đó vội lắc đầu: “Không phải, tiểu thư, cậu chủ bận không đến đón được, nên sai tôi đến đưa cô về.”

Tôi gật đầu “ừ” một tiếng rồi lên xe theo ông ta.

Cho đến khi tôi rời đi, anh chàng nói nhiều lúc nãy vẫn còn giữ nguyên tư thế bước lên xe, ánh mắt đờ đẫn nhìn theo hướng chiếc Maybach vừa khuất.

Tài xế đưa tôi quay lại biệt thự Cảnh Uyển. Tôi hạ cửa sổ xe xuống, nhìn ra cổng.

Chính là anh bảo vệ đã đuổi tôi đi hôm trước, giờ đang cúi đầu nghênh đón chiếc xe mà tôi đang ngồi tiến vào khu biệt thự.

Đợi đến khi anh ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy tôi ngồi trong xe, suýt nữa thì trợn trừng mắt mà lòi cả tròng ra ngoài.

Tôi xuống xe, tài xế nhanh ch.óng giao tôi lại cho quản gia rồi… phắn đi luôn, không quay đầu lại.

Quản gia định lấy cái túi vải nhỏ của tôi, nhưng tôi ôm c.h.ặ.t không buông.

Trong đó toàn là bảo bối của tôi mà.

Thấy vậy, quản gia đành đưa tôi đến phòng đã chuẩn bị sẵn để nghỉ ngơi.

Quản gia áy náy nói:

“Tiểu thư đến gấp quá, tôi chưa kịp sắp xếp chu đáo, mong tiểu thư chịu thiệt chút.”

Tôi nhìn căn phòng tràn ngập thú nhồi bông, bước vào trong còn có phòng thay đồ, phòng vệ sinh, phòng giải trí… Mỗi gian phòng đều rộng hơn cả chỗ tôi từng ở.

Tôi sững người, hỏi: “Đây là các người… chuẩn bị gấp á?”

Quản gia có vẻ vô cùng áy náy, cúi đầu xin lỗi:

“Tiểu thư yên tâm, mấy thứ còn thiếu, tôi sẽ lập tức bổ sung cho đủ.”

Tôi vội vàng bảo không cần đâu, nhưng quản gia lại đầy khí thế như thể muốn chuyển cả căn biệt thự sang phòng tôi luôn vậy.

Hết cách, tôi đành phải mời quản gia ra ngoài cho mình yên tĩnh.

Sau một đêm nghỉ ngơi trong biệt thự, sáng hôm sau, đại ca của tôi trở về.

Tôi sững sờ — mẹ chưa từng nói với tôi là tôi còn có anh trai cơ mà!

Mà anh tôi cũng ngạc nhiên chẳng kém — mẹ bỏ đi cả chục năm, anh hoàn toàn không ngờ lại có thêm một đứa em gái.

Vừa về đến nhà, anh cả đã đến gặp tôi.

“Xin lỗi nhé, hôm qua anh đang ở Hải Thành nên không kịp tới đón em.”

Tôi ngơ ngác trả lời, không sao đâu ạ.

Anh cả cũng rất bất đắc dĩ, không ngờ mẹ tôi lại tặng cho anh món quà “bất ngờ” đến thế.

“Mẹ và ba ly hôn xong là rời đi luôn, mười mấy năm qua tụi anh vẫn có liên lạc với mẹ, vậy mà bà ấy chưa từng nhắc gì tới em cả.”

Tôi gật đầu tỏ ý thông cảm — dù sao mẹ tôi đúng là kiểu người không đáng tin cho lắm.

Anh cả nói tiếp, rằng anh hai và anh ba hiện đều không có ở nhà, ba cũng vậy, đợi họ về sẽ giới thiệu tôi với mọi người.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Chưa đầy vài giây sau, tôi bỗng khựng lại: Khoan đã, tôi còn có… anh hai với anh ba?

Sắc mặt tôi biến đổi, vẻ sững sờ khiến anh cả không nhịn được bật cười, lập tức xoá đi khoảng cách xa lạ ban đầu giữa chúng tôi.

“Đừng ngạc nhiên thế chứ, em còn có mấy ông anh họ nữa cơ. Em là cô gái duy nhất trong thế hệ này của nhà chúng ta đó.”{Đọc full tại page Vân hạ tương tư}

Ừ thì… là tôi thiếu bình tĩnh thật rồi.

Sau khi trò chuyện một lúc, anh cả bắt đầu hỏi han về mẹ. Nhưng tôi cũng không biết mẹ đang làm gì đâu — tôi thường xuyên ở nhà một mình.

Nghe vậy, ánh mắt anh cả thoáng hiện lên vẻ xót xa.

Tôi lại thấy khó hiểu — ở nhà một mình chẳng phải rất sướng sao?

Anh cả ôm c.h.ặ.t lấy tôi: “Yên tâm, sau này có anh ở bên em rồi.”

Ờm… cũng được. Tôi vui vẻ đón nhận sự quan tâm của anh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8