Trùm Cuối Là Cha Tôi
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-17 13:16:50 | Lượt xem: 3

Sau vài ngày ở biệt thự Cảnh Uyển, anh cả đã giúp tôi làm xong thủ tục nhập học. Ăn sáng xong là tôi có thể đến trường luôn.

Tôi vui mừng đến mức phớt lờ luôn anh cả, thúc giục Tiểu Ngô nhanh lên đưa tôi đến trường.

Tiểu Ngô là người anh cả đặc biệt sắp xếp để đưa đón tôi đi học mỗi ngày.

Nhưng anh cả lại có vẻ không vui, nhận lấy chìa khóa từ tay Tiểu Ngô:

“Hôm nay là ngày đầu tiên, để anh đưa em đi.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, hoàn toàn không thấy ánh mắt lườm cháy mặt mà anh cả dành cho Tiểu Ngô.

Anh đưa tôi đến tận bên trong trường, dặn dò mãi không dứt, bảo rằng tôi không cần nhìn sắc mặt ai cả, ai bắt nạt tôi thì cứ đáp trả lại, có anh chống lưng cho…

Nhưng chuông vào học vang lên rồi mà anh vẫn chưa chịu nói xong.

Tôi tranh thủ cơ hội, bịt miệng anh lại, vội vàng nói: “Anh, em biết rồi! Em đi trước đây!”

Nói xong là tôi chạy như bay về lớp, sợ anh mà đuổi theo nói tiếp thì chẳng bao giờ dứt được.

Anh cả nhìn bóng tôi chạy biến mất, chỉ đành bất lực bật cười, rồi lấy điện thoại ra gọi:

“Em gái tôi nhập học ở trường cậu rồi, nhớ giúp tôi để ý nó một chút.”

Tôi vừa bước vào lớp thì giáo viên đã đến.

Thầy chỉ liếc tôi một cái, vẻ mặt không vui, rồi bảo tôi ngồi xuống cuối lớp.

Tôi không có ý kiến gì.

Nhưng người khác thì có. Một nữ sinh tóc dài buông xõa lạnh giọng nói: “Thầy Hứa, bạn ấy đến muộn, còn được vào lớp sao?”

Vừa nói xong, lập tức có vài người phụ họa theo cô ta.

Thầy Hứa trên bục cau mày, trừng mắt nhìn tôi:

“Tiết học này em ra ngoài đứng, tự suy nghĩ lại lỗi của mình.”

Tôi bình tĩnh nhìn đám người này, vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Nếu tôi thật sự sai, tôi sẽ chấp nhận phạt. Nhưng rõ ràng đây là cố ý bắt nạt học sinh mới mà.

Thầy thấy tôi không chịu ra ngoài, mất mặt, giơ tay định tát tôi một cái.

Tôi theo phản xạ nắm lấy tay thầy, suýt nữa thì phản đòn.

May mà tôi kịp dừng lại.

“Buông tay!”

Mặt thầy Hứa đỏ bừng vì tức giận và bẽ mặt. Thầy không ngờ lại bị một con nhóc con giữ tay không vùng ra được.

Tôi buông tay thầy ra.

“Em lập tức theo tôi lên văn phòng hiệu trưởng!”

Tôi đi theo thầy Hứa đến văn phòng hiệu trưởng, trên đường đi không ngừng có người ló đầu ra bàn tán.

“Lại thêm một người đắc tội với Vương Nguyệt Nguyệt nữa, mới đến đã sắp bị đuổi rồi.”

“Công nhận, nhìn cũng xinh mà.”

“Xinh thì làm được gì? Lần trước cô bạn tên Hứa Thanh kia xinh hơn, học giỏi hơn, cuối cùng cũng bị đuổi thôi. Vương Nguyệt Nguyệt là người nhà họ Vương đấy, ai dám đụng vào cô ta chứ.”

Vào đến văn phòng hiệu trưởng, tôi và thầy Hứa đứng giữa phòng.

Hiệu trưởng là một ông chú trung niên hói đầu, chỉ liếc mắt với thầy Hứa một cái là bắt đầu nói móc tôi:

“Em học sinh này, sao vừa đến đã ra tay với giáo viên? Trường chúng tôi chỉ nhận những học sinh có đạo đức tốt, em không cần đến nữa.”

Thầy Hứa bên cạnh gật đầu lia lịa, nịnh nọt không ngừng.

Tôi chẳng nói lời nào, chỉ nhìn hai người đang kẻ tung người hứng trước mặt.

“Còn dám trừng mắt nhìn tôi à? Hiệu trưởng, người này phải đuổi ngay lập tức!”

Thầy Hứa bắt đầu lớn tiếng, cố lấy giận dữ để che giấu sự hoảng loạn trong lòng.

Bỗng một giọng nói vang lên từ cửa:

“Ồ? Có người muốn đuổi em ấy sao?”

Một bóng dáng cao ráo xuất hiện ở cửa văn phòng.

Hiệu trưởng vừa thấy người đó, lập tức cười toe toét đứng bật dậy, vồn vã mời ngồi:

“Bác sĩ Giang, sao anh lại tới đây?”

Người đàn ông tên Giang kia hoàn toàn không để ý đến hiệu trưởng, chỉ nhìn tôi một cái.

“Thì ra em ở đây, anh của em nhờ tôi đến trông chừng em.”

Thì ra là người do anh cả phái đến. Tôi gật đầu nhẹ.

Sắc mặt hiệu trưởng và thầy Hứa lập tức tái đi, kinh hãi nhìn bác sĩ Giang.

“Cô ấy là… em gái của ai cơ?”

Bác sĩ Giang không trả lời, chỉ nắm lấy tay tôi kéo đi.

“Cô ấy tôi đưa đi, hiệu trưởng không ý kiến gì chứ?”

Miệng thì hỏi vậy, nhưng rõ ràng đã chuẩn bị sẵn để dắt tôi ra ngoài rồi.

“Không ý kiến, không ý kiến gì cả!”

Đi đến cửa, bác sĩ Giang bỗng quay đầu lại, nói thêm:

“À đúng rồi, thầy Hứa này ngày mai khỏi cần đến trường nữa.”

“À không… là hôm nay có thể đi luôn rồi.”

Bác sĩ Giang đưa tôi về tận lớp rồi mới rời đi.

Dọc đường, có người nhìn thấy tôi còn có thể quay lại lớp học thì kinh ngạc định hỏi chuyện, nhưng thấy bác sĩ Giang đi bên cạnh nên chẳng ai dám mở miệng.

Tôi trở lại chỗ ngồi, cô gái tóc dài buông xõa kia lập tức dẫn theo một đám người bước đến, tức giận chất vấn tôi:

“Cô với bác sĩ Giang có quan hệ gì? Sao anh ấy lại đưa cô quay lại lớp?”

“Đúng đấy! Cô không biết bác sĩ Giang là người mà Vương Nguyệt Nguyệt thích à?”

Tôi liếc qua đám người ấy bằng ánh mắt lạnh lùng, chẳng muốn trả lời.

Ở cái trường này… mọi người đều rảnh rỗi đến mức vậy sao?

Thấy tôi không thèm để ý, Vương Nguyệt Nguyệt giơ tay định đ.á.n.h tôi, nhưng nghĩ đến cảnh tượng t.h.ả.m hại của thầy Hứa hôm qua, cô ta đành hạ tay xuống, chỉ dám gằn giọng uy h.i.ế.p:

“Cô chờ đấy, con hồ ly tinh, mai tôi sẽ khiến cô cút khỏi đây!”

Tôi lặng lẽ nhìn cô ta, ánh mắt sâu thẳm khiến cô ta bất giác lùi lại mấy bước, có vẻ hơi sợ.

Tôi mới chậm rãi lên tiếng, chỉ một chữ: “Ờ.”

Vương Nguyệt Nguyệt tức đến mức mặt đỏ bừng, chỉ dám chỉ tay vào tôi lắp bắp: “Cô… cô… cô…”

Tiếng chuông vào học vang lên, cô ta liền xụ mặt bỏ đi.

Bạn cùng bàn của tôi nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ:

“Chưa từng có ai dám chống lại Vương Nguyệt Nguyệt đâu, cậu lợi hại thật!”

“Ừm.” Cũng thường thôi.

“Nhưng nhà cô ta ghê gớm lắm đấy, cậu có sao không?”

Tôi nghĩ đến anh cả của mình, chắc là… không sao đâu ha?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8