Ánh Sao Trong Mắt Cô Ấy
7

Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:05:29 | Lượt xem: 3

Gần như ngay lập tức, tôi đã hiểu ra tất cả mọi nút thắt. Tại sao anh ấy đột nhiên hết yêu, tại sao anh ấy đột nhiên đòi ly hôn.

Tôi từng tưởng anh ấy chê tôi béo, chê tôi lếch thếch, thế nên trong một năm qua tôi đã giảm được 30kg, sinh hoạt điều độ, biến thành một người mẹ xinh đẹp.

Tôi cũng nỗ lực làm việc để không làm các con mất mặt. Lúc trước đến ngày nhận giấy ly hôn, anh ấy lỡ hẹn rồi bặt vô âm tín, tôi đã giận dữ vô cùng, định bụng đợi đủ hai năm ly thân sẽ khởi kiện ly hôn.

Suốt một năm đó, tôi đã cố gắng gạt bỏ con người này ra khỏi trái tim mình, ra khỏi cuộc sống của mình từng chút một.

Dẫu sao cũng là tình cảm bao nhiêu năm trời, cắt đứt nó đi chẳng khác nào róc thịt xương. Tôi vốn dĩ là người mà chỉ cần dính một giọt mưa thôi cũng phải than vãn với anh ấy một câu kia mà.

Thế nhưng, ngay khi tôi tự tưởng rằng mình đã có một cuộc đời mới, thì hiện thực lại giáng cho tôi một đòn đau đớn.

Hóa ra năm đó khi tôi vừa sinh bé đầu, vì chăm con mà suýt nữa bị trầm cảm sau sinh, anh ấy đã một mình đi Thượng Hải phẫu thuật cắt bỏ tuyến tụy. Tôi thậm chí đã vì chuyến "đi công tác" đó của anh ấy mà ấm ức rất lâu.

Hóa ra sự yếu ớt hụt hơi trong điện thoại khi ấy không phải vì công việc bận rộn thiếu ngủ, mà là vì anh ấy đang lâm bệnh. Vì phát hiện giai đoạn đầu nên ca phẫu thuật rất thành công, ba năm sau đó không tái phát, anh ấy đã ngỡ mình hoàn toàn bình phục.

Sau đó ngoài ý muốn mà có bé thứ hai, ngay sau khi tôi sinh không lâu, anh ấy đi khám và phát hiện u.n.g t.h.ư tái phát.

Tôi mở máy tính, vào trang web mà anh ấy từng đặt câu hỏi để tìm kiếm tên người dùng. Tài khoản đã bị xóa rồi.

Phải rồi, một người bình thường ngoài nhu cầu công việc thì không bao giờ xem mấy trang web cộng đồng đó như anh, sao có thể đăng bài chia sẻ chuyện cá nhân với người lạ được chứ? Bản tính anh ấy vốn không phải là người như vậy.

Hóa ra, tất cả là anh ấy cố tình để tôi nhìn thấy.

Mẹ của Chu Dương gọi điện lại lần nữa, giọng bà đã bình tĩnh hơn đôi chút: "Chu Dương có để lại cho mẹ một chiếc thẻ, trong đó có rất nhiều tiền. Mẹ đã hỏi công ty nó rồi, đó là tiền nó chuyển nhượng cổ phần công ty."

"Mẹ và bố nó đều có lương hưu, cũng có tiền tiết kiệm, đủ dùng rồi. Số tiền này nó để lại cho con và các cháu, con đừng từ chối, Dương Dương nhà mẹ… nó cũng chỉ có thể dùng cách này để thực hiện nốt trách nhiệm của một người cha thôi."

Sống mũi tôi cay xè.

"Mẹ, Chu Dương được chôn cất ở đâu ạ?"

Kể từ khi ký vào thỏa thuận ly hôn, tôi đã không còn gọi bố mẹ Chu Dương là "bố mẹ" nữa. Nhưng khoảnh khắc này, tôi bỗng thấy thật may mắn vì thủ tục ly hôn đã không đi đến bước cuối cùng. Tôi vẫn là vợ của anh, sau này, tôi có thể thay anh phụng dưỡng cha mẹ.

Cúp máy, tôi quỵ xuống đất khóc nức nở. Chàng trai của tôi, từ đầu đến cuối anh ấy chưa từng thay đổi, chỉ có tôi là đã không tin anh.

Anh một mình trị bệnh ở phương Nam, hết lần này đến lần khác thất vọng, hết lần này đến lần khác bệnh tình chuyển biến xấu, trơ mắt nhìn sự sống của chính mình trôi đi chậm chạp cho đến khi cạn kiệt.

Anh có đau không?…

Tôi và các con thậm chí còn không được nhìn mặt anh lần cuối. Điều này quá tàn nhẫn. Thật sự quá tàn nhẫn!

Tôi rõ ràng đã quen với cuộc sống không có Chu Dương, nhưng lúc này nghe tin dữ, tôi lại sợ hãi đến run rẩy.

Cứ như thể, thế gian này từ nay thực sự chỉ còn lại mình tôi. Chàng trai của tôi, người yêu của tôi, từ nay âm dương cách biệt. Chẳng nơi nào còn hình bóng anh nữa.

Tôi sống trong mộng mị suốt hai ngày, các con bắt đầu thấy sợ hãi, tôi ôm lấy chúng và kể cho chúng nghe câu chuyện về bố.

Bố là một đại anh hùng, vì không muốn chúng ta đau lòng nên đã một mình chiến đấu với yêu quái bệnh tật. Nhưng kẻ thù quá mạnh, bố đấu không lại. Thế là bố nghĩ ra một cách, để chúng ta tự mình mạnh mẽ lên. Đợi đến khi bố bị bệnh tật đ.á.n.h bại, có lẽ chúng ta đã không còn cần bố đến thế nữa, và có thể chấp nhận được tin bố không còn ở đây.

Tôi xoa đầu các con, nghẹn ngào nói: "Bố là người yêu các con nhất trên đời, các con vĩnh viễn đừng bao giờ quên bố nhé."

Hai đứa trẻ mặt đầy đau khổ, thấy tôi khóc, chúng cũng òa khóc theo. Nghe tiếng khóc của các con, tôi cảm thấy tim mình như bị xé nát. Không biết Chu Dương đã đi xa chưa, liệu có còn kịp nghe thấy tiếng các con luyến tiếc anh không.

(Ngoại truyện: Góc nhìn của Chu Dương)

Khi phát hiện u.n.g t.h.ư tái phát, bác sĩ chỉ nói một câu rằng mức độ ác tính quá cao, tôi đã biết lần này mình không qua khỏi rồi.

Tôi xé nát tờ giấy xét nghiệm rồi vứt đi. Khi về nhà, Lâm Thiến đang chơi đùa với hai đứa nhỏ trên sofa. Tôi thẫn thờ cảm thấy như mình đang nuôi ba đứa trẻ vậy.

Lâm Thiến ở bên tôi từ năm mười tám tuổi, tôi đã trao cho cô ấy tất cả tình yêu mà tôi có thể trao. Đến tận bây giờ cô ấy vẫn như một đứa trẻ, ngây thơ và đơn thuần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8