Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Thanh Mai Trúc Mã
11

Cập nhật lúc: 2026-04-18 00:33:15 | Lượt xem: 3

22.

Môi tôi lúng túng dừng lại trên yết hầu của Ngụy Hòa Quang.

Tôi không di chuyển và anh ấy cũng vậy.

Tuy rằng thường ngày thích giở trò lưu manh, nhưng kinh nghiệm thực chiến của tôi còn non, lúc này chỉ cảm thấy môi mình hơi nóng. Và giọng nói của Tô Tô và Tiêu Linh từ phía sau giá sách tiếp tục vang lên.

“Tiêu Linh, cậu nói xem Ngụy Hòa Quang hẹn hò với Lâm Xuân Tường là vì cậu ấy thực sự thích cô ta à?” Đó là giọng của Tô Tô.

Còn Tiêu Linh ngập ngừng trả lời cô: “Nhưng cậu ấy không chọn cứu cô ta lúc bị rơi xuống nước… À, cũng không phải.” Như thể nhận ra rằng mình đã nói điều gì đó không tốt cho mối quan hệ của mình với Tô Tô, Tiêu Linh đổi miệng nói: "Hai người bọn họ bây giờ không phải chỉ là ở cùng nhau sao? Tô Tô, Ngụy Hòa Quang là đồ cặn bã."

Vừa nghe lời này, tôi lập tức quay mặt đi, Ngụy Hòa Quang cũng chậm rãi ngẩng đầu lên, anh ấy vẫn như bình thường, đem sách trên giá ra, đưa cho tôi: "Là cái này?"

Tôi thậm chí còn không quay mặt đi, không biết nó là cuốn sách nào nên tôi vội vàng cầm lấy, ai ngờ cuốn sách này nặng quá, suýt chút nữa tôi đã làm rớt nó.

May mắn thay, Ngụy Hòa Quang đã kịp thời đưa tay ra và đặt tay anh ấy xuống dưới tay tôi.

“Sao lại nặng như vậy.” Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà nhìn xuống.

Ngụy Hòa Quang: " Là Mười Vạn Câu Hỏi Vì Sao."

Tôi: "?"

Bầu không khí mơ hồ vừa rồi hoàn toàn biến mất.

Tôi ngẩng đầu lên và hỏi.

"Cậu nghĩ tôi muốn xem cái này?"

"Đầy triết lý, trên hàng này…" Ngụy Hòa Quang ngẩng đầu, nhìn xung quanh, chậm rãi nói: "Xem ra cái này là duy nhất."

Tôi cũng nhìn theo tầm mắt của anh ấy và nhìn lên, sau đó hất cằm một chút về hướng đó, và nói. "Nó là cuốn ở bên trái."

"…" Ngụy Hòa Quang vẻ mặt phức tạp, đem quyển sách đặt xuống, trầm mặc một lát, đưa cho tôi: "Ba mươi sáu sách lược báo thù người vợ thế thân?"

Khi cầm lấy nó, tôi bối rối nói: "Thật lạ, tại sao Mười Vạn Câu Hỏi Vì Sao lại xuất hiện ở đây."

Ngụy Hòa Quang cầm lấy Mười Vạn Câu Hỏi Vì Sao trước, đặt ở giá sách đối diện, đưa tay ra: "Đưa sách cho tôi, tôi cầm cho."

“Ừ.” Tôi lịch sự đặt vài quyển sách vào tay anh ấy.

"Cậu có nghe thấy những lời vừa rồi không?”

Ngụy Hòa Quang nhẹ gật đầu: "Nghe thấy rồi."

Tôi thốt lên một tiếng dài "Ồ", sau đó quay lại nhìn anh đang đi phía sau tôi: "Vậy tôi có thể hỏi, Ngụy Hòa Quang tiên sinh nghĩ gì về cuộc trò chuyện vừa rồi?"

"Tôi không phải là đồ cặn bã.” Ngụy Hòa Quang nhanh ch.óng đuổi kịp tôi. “Có cứu cậu hay không cũng không liên quan gì.”

Tôi quay đầu nói với anh ta: "Tôi cảm thấy bây giờ cũng không cần thiết phải nói việc cứu hay không cứu."

“Cậu còn giận à?” Ngụy Hoà Quang như muốn cười.

"Không được…" Trước khi tôi có thể kết thúc từ "sao", tôi vấp phải thứ gì đó dưới chân, còn Ngụy Hòa Quang đang đứng sau tôi dù nhanh tay nhanh mắt nắm được cánh tay của tôi——

Tôi bị bong gân bàn chân.

Vẻ mặt nặng nề ngồi trên mặt đất, một tay vẫn bị Ngụy Hòa Quang nắm c.h.ặ.t.

Những người xung quanh nghiêng người nhìn tôi như con khỉ đang bám trên cây.

“Cậu bị bong gân à?” Nhìn thấy vẻ mặt nặng nề của tôi, Ngụy Hòa Quang đặt quyển sách trong tay xuống, cúi người hỏi tôi.

Tôi thở dài nói: "Hôm nay có chút không may."

“Còn đau không?” Ngụy Hòa Quang nhìn chân tôi.

Tôi ứa nước mắt nhìn anh: “Anh à, bây giờ tôi đã xấu hổ đến mức không còn cảm thấy đau nữa”.

Ngụy Hòa Quang không kìm được dùng ngón tay chọc vào trán tôi, buông tay tôi ra hỏi: "Cậu còn muốn mấy cuốn sách này không?"

“Muốn.” Tôi nói chắc nịch.

Anh ấy đứng trước mặt tôi, ngồi xổm xuống, quay lưng lại với tôi, nhẹ nhàng nói: "Cậu leo lên được không?"

Trong lòng vô cùng đau đớn, tôi vươn tay nắm lấy cổ Ngụy Hòa Quang.

Ngụy Hòa Quang một tay đỡ lấy tôi, tay kia cầm sách vở dưới đất lên, hơi quay đầu lại: "Ôm c.h.ặ.t, được không?"

“Hiểu rồi.” Tôi thở dài, gối đầu lên cổ anh, nhưng tôi nhanh ch.óng nghĩ ra điều gì đó, nên ghé vào tai Ngụy Hòa Quang nhẹ nhàng nói:

"Lái xe–"

Cơ thể Ngụy Hòa Quang hơi khựng lại khi anh định đứng thẳng dậy.

Giọng nói của anh ta lãnh đạm: "Lâm Xuân Tường, cậu có muốn tôi ném cậu xuống không?"

“Anh à, tôi sai rồi, lần sau nhất định sẽ thay đổi mà.” Đúng là ch/ết tiệt mà.

Tôi không biết là do tôi hay là do Ngụy Hòa Quang, tôi cảm thấy ánh mắt của những người trong tiệm sách này đang rất lo lắng dán vào tôi.

Tôi đột nhiên hiểu ra ý nghĩa của câu “như ngồi trên đống lửa".

Và trong số đó, tự nhiên có một trong những điều khó tin nhất-

Tô Tô siết c.h.ặ.t tập bài tập trong tay, c.ắ.n môi nhìn Ngụy Hòa Quang như đã hạ quyết tâm.

23.

May mắn thay, hai ngày tới là cuối tuần, nếu không tôi thực sự không muốn đi đâu với bàn chân sưng tấy của mình.

Khi tôi đang ở nhà xem "Ba mươi sáu sách lược báo thù người vợ thế thân", tôi đột nhiên nhớ ra rằng tôi phải đồng ý lời mời kết bạn của Ngụy Hòa Quang.

Ngay sau khi đồng ý với yêu cầu kết bạn của Ngụy Hòa Quang, tôi đã nghĩ đến việc thay đổi biệt hiệu cho anh ấy và gửi một tin nhắn tới đó:

[Em trai Ngụy Hòa Quang]: Mắt cá chân thế nào rồi

Tôi nhìn vào tin nhắn trên điện thoại và tấm ảnh đại diện đen thui, suy nghĩ một lúc rồi trả lời lại với anh ấy.

[Sailor Moon]: Tại sao cậu không đặt một dấu chấm hỏi?

Im lặng một lúc, một tin nhắn khác được gửi đến.

[Em trai Ngụy Hòa Quang]:?

[Sailor Moon]: Tôi hỏi cậu tại sao không có dấu chấm hỏi trong câu cậu hỏi tôi?

[Sailor Moon]: Một câu hỏi nhưng không có dấu chấm hỏi sao?

[Sailor Moon]: Anh ơi, sao anh thiếu chính xác thế!

Tôi nhìn [bên kia đang soạn tin] trên điện thoại một lúc, nhưng tôi không thấy bất kỳ tin nhắn nào tới, cho nên tôi đã gõ lại.

[Sailor Moon]: Anh à, cậu độc thân bao lâu rồi, đ.á.n.h máy chậm thế?

Tin nhắn được gửi đến đó một cách nhanh ch.óng.

[Em trai Ngụy Hòa Quang]: Dấu "?" vừa rồi là những gì tôi đã thêm vào câu trên.

[Em trai Ngụy Hòa Quang]: Tại sao cậu không thêm một dấu chấm hỏi vào "Cậu độc thân bao lâu rồi"? Nó không phải là một câu hỏi?

Tôi: "…?"

Ha ha, đúng là một người con trai lòng dạ sắt đá.

Trong thâm tâm tôi đã rộng lượng tha thứ cho anh ta.

[Sailor Moon]: Mắt cá chân không sao, tôi đã đi khám bác sĩ rồi, không sao cả.

[Em trai Ngụy Hòa Quang]: Ừm.

"Ừm"? Tôi nhìn từ "Ừm", một lúc sau cũng không có tin nhắn nào khác tới.

Chỉ như thế?

Tôi đặt điện thoại xuống và tiếp tục xem cuốn sách "Ba mươi sáu sách lược báo thù người vợ thế thân "

Sau khi xem một hồi, tôi liếc nhìn điện thoại di động vẫn không có thông báo nào, rồi tắt máy đi ngủ.

Thời gian cuối tuần trôi qua quá nhanh, tôi gần như không thể thức dậy vào sáng thứ hai.

Chắc chắn rồi, điều đau đớn nhất trên đời là dậy sớm.

Tôi mặc quần áo một cách khó khăn và khập khiễng đi xuống cầu thang.

Hôm nay bố Lâm không có ở nhà.

Vừa bước ra khỏi cửa liền nhìn thấy một người con trai đứng bên ngoài, trên người chỉ mặc chiếc áo ngắn tay màu trắng đơn giản, thân hình gầy gò, đeo một chiếc túi màu đen trông không nặng nề.

Dường như anh ta nghe thấy tiếng bước chân của tôi, người con trai khẽ quay đầu lại, gió thổi nhẹ làm lộ ra nốt ruồi đẹp như tranh vẽ kia.

Tí thạch như ngọc liệt, tùng như thúy,* nhưng chỉ có vậy thôi.

(出自宋代佚名的《白石郎曲》Núi ngọc do đá tạo thành, cây thông xanh đứng. Ý nghĩa của ngọc và khí chất của cây thông đều được dùng để mô tả vẻ đẹp và phẩm chất của một người đàn ông. Bạn có thể tưởng tượng anh ta là một người đàn ông độc nhất vô nhị.)

Tôi dựa vào cửa, tặc lưỡi một tiếng.

Ngụy Hòa Quang khó hiểu nhìn tôi: "Cậu cảm thấy thế nào?"

Tôi gật đầu tán thành: "Rất tốt."

Ngụy Hòa Quang chưa kịp nói, tôi đã mỉm cười tiếp tục tán thưởng: "Mới sáng đã được nhìn thấy một mỹ nhân thế này, không tệ không tệ. Cảnh đẹp nên tâm trạng cũng tốt, đúng là bổ mắt mà."

Ngụy Hòa Quang rời mắt khỏi mắt cá chân của tôi, rồi chậm rãi nói: "Tôi đang hỏi, cậu cảm thấy mắt cá chân của mình thế nào?"

Tôi:"…?"

Anh ấy chậm rãi đi tới, cầm giúp tôi cái túi trong tay: "Nhưng nhìn dáng vẻ của cậu, chắc cũng gần giống nhau."

“Không, hiện tại mắt cá chân của tôi lại bị đau.” Tôi nhìn anh ta và nói một cách chắc chắn.

Nghe được lời nói của tôi, Ngụy Hòa Quang cúi người dùng ngón tay chạm nhẹ vào mắt cá chân của tôi: "Đau ở đâu?"

Tôi cũng từ từ cúi xuống nói vào tai anh cười nói: "Tôi đã nói dối đấy."

Anh ngước mắt lên, mỉm cười bất lực.

“Nhưng làm thế nào mà cậu đến được đây hôm nay?” Tôi vừa hỏi, vừa chọc vào nốt ruồi xinh đẹp của anh ấy.

Ngụy Hòa Quang nắm lấy tay tôi, ngăn không cho ngón tay tôi cử động, anh ấy nói: "Tôi đi qua, hôm trước lúc đưa cậu về bảo vệ đã thấy mặt tôi rồi."

"Mặc dù cách Bác Nhã Uyển không quá xa, nhưng cũng cách một đoạn đúng không? Cậu vừa đi bộ tới đây bằng đôi chân của mình à?"

“Ừm.” Anh siết c.h.ặ.t ngón tay tôi.

Tôi bất mãn trừng mắt nhìn anh ta: "Này, chỉ tôi mới có thể động tay động chân thôi, cậu không được làm gì."

Ngụy Hòa Quang nhẹ nhàng buông tay ra: "Lâm Xuân Tường, cậu không cảm thấy mình ngang ngược lắm sao?"

“Sailor Moon chính là độc đoán như thế.” Tôi mỉm cười.

“Chẳng qua là tôi để cậu quá thoải mái. Anh Hòa Quang, cậu là người kỷ luật đấy.”

Thế là anh ấy lại chọc vào má tôi.

Chính xác mà nói, nó chọc vào lúm đồng tiền của tôi.

“Đi thôi, đi học.” Ngụy Hoà Quang dang tay cười với tôi.

“Làm ơn đi, chị Lâm.”

Tôi phát hiện Ngụy Hòa Quang đã trở nên cười rất nhiều, mặc dù vẫn còn mờ nhạt, nhưng thực sự rất ưa nhìn.

Đang miên man suy nghĩ, tôi đặt tay lên lòng bàn tay anh, nhân tiện còn đưa cho một viên kẹo dừa: "Chị Lâm thưởng cho anh."

Và anh khẽ nắm tay tôi bước lên xe.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8