Vượt Núi Xuyên Sông
Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:13:39 | Lượt xem: 4

Ban đầu chỉ là thiếu than sưởi, sau đó cả thành gần như chẳng còn gì ăn.

Thậm chí nhiều căn nhà còn bị tuyết đè sập, dân chúng mất nhà, phải lang thang ngoài đường mà c.h.ế.t cóng từng đợt.

Lại thêm một buổi sáng không có gì để ăn, Thẩm Tu Văn ngồi bên bàn, tức tối đập bàn mắng lớn:

“Tri châu Yến Châu rốt cuộc đang làm cái gì, định chờ dân trong thành c.h.ế.t đói hết rồi mới phát chẩn sao?!”

Ta không nhịn được khẽ cười lạnh:

“Thẩm đại nhân sao không thử hỏi ba vạn quân dân Du Châu năm xưa, họ đã c.h.ế.t đói ra sao?”

Những điều ác mà một người làm trong đời, sớm muộn gì cũng sẽ quay lại, chỉ là đổi cách thức mà thôi.

Thẩm Tu Văn bị chọc tức đến đỏ bừng cả mặt, giận dữ trừng mắt nhìn ta.

“Ta làm vậy là vì đại kế của Tam điện hạ! Hơn nữa, ai dám chắc thực sự có đến ngần ấy người c.h.ế.t? Chưa biết chừng là thái t.ử tung tin giả để hãm hại Tam điện hạ cũng nên!”

“Ngươi đúng là vô phương cứu chữa.”

Kẻ từng miệng nói hy sinh vì thiên hạ thanh minh, sớm đã biến thành một tên quan lại ích kỷ m.á.u lạnh.

Trong những ngày chúng ta bị mắc kẹt nơi đây, mỗi đêm ta vẫn lặng lẽ dúi đồ ăn cho Tam nương.

Người lớn có thể nhịn ăn, nhưng đứa nhỏ trong bụng nàng vô tội.

Từ sau khi Thẩm Du ăn hết miếng bánh cuối cùng mà chẳng để lại cho vợ mình chút nào, Tam nương dường như cũng chẳng còn áy náy khi ăn một mình nữa.

Thế nhưng, kẻ đói đến phát cuồng lại có chiếc mũi thính nhất.

Sáng sớm hôm đó, Thẩm Du vừa tỉnh dậy đã ngửi thấy trong phòng có mùi bánh bao nhân thịt, y như ch.ó hoang, hắn đ.á.n.h hơi khắp nơi, cuối cùng phát hiện ra mùi hương ấy tỏa ra từ người vợ của mình.

Hắn thô bạo bẻ miệng Tam nương ra, trong đó vẫn còn sót vài sợi thịt.

“Ngươi ăn cái gì rồi?!”

Ánh mắt hắn như sói đói, xanh lè, dán c.h.ặ.t lên con mồi.

Tam nương cúi đầu run rẩy: “Ta… ta không có…”

Bốp!

Thẩm Du giơ tay tát mạnh một cái lên mặt nàng.

“Đồ vô dụng! Còn dám nói không trộm ăn? Trên người ngươi bốc mùi thơm đến thế, ta ngửi từ đầu nhà đến đây còn nhận ra được!”

Hắn hoàn toàn không để tâm nàng đang mang thai, đè nàng xuống đất, giáng liền mấy cái bạt tai.

Tam nương phản xạ ôm đầu, co mình lại, khe khẽ nức nở.

Dáng vẻ ấy… như thể đã quá quen với việc dùng tư thế ấy để bảo vệ bản thân.

“Còn không nói! Rốt cuộc đồ ăn từ đâu ra?!”

Tam nương run rẩy nhìn ta một cái, nước mắt lăn dài, lí nhí đáp:

“Là… là bà mẫu cho…”

Nếu lúc này có một con d.a.o mổ lợn, chắc chắn đám người Thẩm gia sẽ muốn c.h.é.m ta thành trăm mảnh, để xem rốt cuộc ta đã giấu đồ ăn ở đâu.

Ánh mắt nghi ngờ của Thẩm Du qua lại giữa ta và Tam nương.

Cuối cùng, hắn lại giơ tay tát thêm một cái nữa.

“Ngươi nói bậy! Nương ta sao có thể vì một người ngoài như ngươi mà để ta và phụ thân đói khát?!”

“Đủ rồi!” – giọng Đoạn gia vang lên giữa cơn gió tuyết khi hắn sải bước tiến vào, vung kiếm ngang trước n.g.ự.c Thẩm Du – “Lão t.ử ghét nhất là kẻ ra tay đ.á.n.h phụ nữ, không muốn c.h.ế.t thì ngoan ngoãn cho ta!”

Thẩm Du lập tức im bặt, rụt người lui sang một bên.

Ta và Tửu Nhi vội đỡ Tam nương dậy, nàng đã khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm nhem cả khuôn mặt.

Trên người nàng có rất nhiều vết thương, vết mới vết cũ đan xen.

“Chuyện gì vậy? Là cái tên súc sinh Thẩm Du đ.á.n.h ngươi sao?”

Tam nương chỉ biết khóc lóc, không chịu nói thật.

Nhưng nàng không cần nói, ta cũng đoán được — Thẩm Du thi cử nhiều lần không đỗ, ôm đầy uất ức, trong nhà chẳng có ai khác để trút giận, liền biến Tam nương thành bao cát.

Chỉ là lần này hắn đ.á.n.h trúng ngay trước mặt ta.

Ta ghé tai hỏi khẽ:

“Nếu có một ngày có thể trở về kinh, ngươi có muốn hòa ly không?”

Tam nương lập tức lắc đầu nguầy nguậy, hệt như một con thỏ con hoảng sợ, vội vàng lùi về bên cạnh Thẩm Du.

Thôi vậy. Người có số mệnh riêng, Phật cũng không thể độ hết chúng sinh, chỉ có bản thân tự cứu mình.

Đoạn gia sau đó cảnh báo chúng ta rằng gần đây trong thành có giặc cướp nổi loạn, bảo mọi người nên an phận thủ thường.

Thẩm Tu Văn thì khịt mũi coi thường, chắc như đinh đóng cột:

“Nơi này là quan dịch, làm gì có ai dám manh động?”

Cho đến khi giặc thật sự phá cửa xông vào, kề đại đao vào cổ hắn.

Khi ấy, hắn mới tin.

Đoạn gia và mấy tên sai dịch đều bị thương.

Lũ cướp đảo mắt nhìn quanh căn phòng, thấy chẳng có gì ăn, liền chuyển ánh mắt về phía bọn ta — mấy người phụ nữ.

Tam nương bị Thẩm Tu Văn và bà mẫu đẩy ra phía sau — dù sao nàng cũng đang mang cốt nhục nhà họ Thẩm.

Cuối cùng, đám cướp túm ngay Chu thị lôi ra ngoài.

Chu thị sợ đến hoa dung thất sắc, vừa khóc vừa gào:

“Đại tẩu ta khi còn trẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, giờ vẫn xinh hơn ta nhiều, các ngươi bắt nàng ta đi, đừng bắt ta!”

Ta từ sớm đã bôi tro lên mặt mình và Tửu Nhi.

Tên cướp liếc nhìn ta, ta bèn mỉm cười nói:

“Các vị đại ca, ta đã là phụ nữ trung niên, lại từng sinh nở rồi, sao có thể tươi non bằng nhị đệ muội của ta?”

Vừa dứt câu “tươi non”, ta liền thấy rõ mấy tên cướp nuốt nước bọt.

“Bắt đi!”

Chu thị còn không biết, bọn cướp bắt nữ nhân về không phải để ham sắc.

Kiếp trước nàng ta cũng từng như thế, bán đứng ta y như hôm nay.

Khi ấy, Yến Đàm thấy ta bị bắt, liều mạng giao chiến với bọn cướp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8