Ninh Ca
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:35:36 | Lượt xem: 5

Giọng di mẫu dịu dàng mà nghiêm nghị:

“Con và Yếm Băng đã bái thiên địa, tức là phu thê. Hiện giờ hắn không thích con, không có nghĩa sau này cũng không thích.”

“Con cứ làm tốt bổn phận của mình ở Hầu phủ.”

“Biểu ca con vốn có lòng với con. Nếu không vì biểu tỷ làm loạn lần này, ta đã định hỏi ý con, để sau này gả con cho biểu ca.”

“Nếu sau này hắn vẫn không có tình ý với con, con không muốn sống tiếp, có thể hòa ly.”

“Con tuy không phải do ta sinh ra, nhưng ta coi con như con ruột. Bùi phủ chính là nhà mẹ đẻ của con.”

Di mẫu nói rất nhiều.

Nhưng trong đầu ta chỉ nghe rõ hai chữ “hòa ly”.

Hoàn hồn lại, ta mỉm cười gật đầu với bà.

Từ sau đó, ta ở Hầu phủ làm tròn bổn phận của mình.

Mỗi sớm tinh mơ, ta đã đến trù phòng, trông coi các trù nương chuẩn bị bữa ăn, thỉnh thoảng cũng tự tay nấu vài món.

Hầu phu nhân giao chìa khóa và sổ sách trướng phòng* cho ta toàn quyền quản lý việc trong phủ.

(*)Trướng phòng: phòng thu chi, quản chuyện tiền bạc trong phủ.

Bà còn cười nói, có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi Chử Yếm Băng.

Quả thật có vài quyển sổ ta xem không hiểu, nhưng cũng không đi hỏi hắn.

Trong lòng hắn hẳn là chán ghét ta.

Không chỉ vì ta thay biểu tỷ gả cho hắn, mà còn vì ngày đại hôn đã nói rõ, đợi biểu tỷ trở về sẽ đổi lại, cuối cùng cũng không đổi được.

Cho nên ta cũng không muốn xuất hiện trước mặt hắn, làm hắn thêm phiền.

Chỉ là, ta vốn nghĩ hắn chán ghét ta, nhưng cảm giác hắn mang lại, lại không giống như ta tưởng.

Ta và Chử Yếm Băng tuy ở hai viện riêng, nhưng hắn thường xuyên đến viện của ta, cùng ta dùng bữa.

Sau khi hạ triều, hắn hay mang về những món điểm tâm trong phủ không có.

Thấy ta ban đêm thắp đèn xem sổ sách, gặp chỗ không hiểu, hắn cũng tự mình đứng bên cạnh chỉ dạy.

Mùi hương thanh lãnh như cành tùng trong tuyết quanh quẩn nơi ch.óp mũi ta.

Giọng hắn nghe qua vẫn lạnh nhạt, nhưng thái độ lại không còn vẻ kiêu ngạo như trước.

Hắn cũng không cho ta gọi hắn là Thế t.ử.

Hắn nói, nếu ta không muốn gọi “phu quân”, thì vẫn có thể gọi hắn là biểu ca.

Hầu gia và Hầu phu nhân đối xử với ta rất tốt.

Hầu phu nhân thường dẫn ta đi dự yến tiệc thưởng hoa của các quý phụ trong kinh, gặp ai cũng mỉm cười giới thiệu ta.

Lâu dần, ta và Chử Yếm Băng ở chung cũng coi như hòa thuận, có thể gọi là tương kính như tân.

Ta khẽ đặt tay lên n.g.ự.c mình, trong lòng dậy lên chút gợn sóng khó nhận ra.

Chỉ là, dù muộn đến đâu, hắn cũng chưa từng ở lại viện của ta.

Đêm đã khuya, trong tẩm điện ánh nến u ám.

Hạ nhân trong phủ nói Hầu phu nhân đã chuẩn bị vài món ăn đưa đến, bảo ta cùng Chử Yếm Băng dùng bữa tối.

Ta sai người đi gọi hắn.

Tỳ nữ nhanh ch.óng quay lại bẩm báo:

“Thiếu phu nhân, Thế t.ử nói còn có công vụ, lát nữa mới đến, bảo người dùng trước.”

Ta đợi một lúc không thấy hắn đến, liền tự mình dùng bữa trước.

Ăn được một nửa, ta cảm thấy toàn thân mềm nhũn, nóng bừng, ngay cả hơi thở cũng trở nên yếu ớt.

Ta muốn đứng dậy, nhưng mấy lần đều không có sức, lại ngồi xuống.

Ta cố gắng đứng lên, loạng choạng đi đến trước gương đồng.

Trong gương, hai má ta ửng đỏ, đôi mắt như phủ một tầng nước xuân, long lanh đến mức như sắp tràn ra.

Ta sao lại biến thành bộ dạng này?

Một cơn gió lạnh thổi qua, Chử Yếm Băng đẩy cửa bước vào.

Hắn nhận ra ta không ổn, liền nhanh ch.óng bước lại.

“Ninh Ca, sao vậy?”

“Biểu ca, ta…”

Ta l.i.ế.m nhẹ môi, đôi mắt ngấn nước nhìn hắn.

Khí tức trên người hắn khiến ta vô thức muốn lại gần.

Chử Yếm Băng bế ngang ta lên, bước ra khỏi tẩm điện.

Đêm tối dày đặc, ánh trăng vỡ vụn rơi trên cành cây.

Hắn ôm ta đến tịnh thất, cùng ta bước vào bể nước.

Nước hơi lạnh, nhưng lại giúp xua bớt sự nóng bức trong người ta.

Ta được hắn ôm trong lòng, y phục ướt đẫm dính sát vào người, vô cùng khó chịu.

Ta hạ mắt xuống, ánh mắt ảm đạm như phủ một tầng tro.

Hắn ôm ta ngâm nước lạnh, cũng không chạm vào ta.

Trong thoáng chốc, ta còn tưởng mình có thể từng bước bước vào lòng hắn.

Con người, thật không nên tự đa tình.

Thấy ta im lặng nằm trong lòng, hắn cúi mắt nhìn ta.

“Ninh Ca?”

Ta ngẩng đầu, mỉm cười nhàn nhạt.

“Ta không sao.”

Ngâm nước lạnh quá lâu, ngày hôm sau ta liền nhiễm phong hàn.

Trong mơ, thật ồn ào.

Ta mơ hồ nghe thấy Hầu phu nhân đang nổi giận mắng Chử Yếm Băng.

Không đúng… Hầu phu nhân vốn dịu dàng, sao lại nổi giận?

Khi ta tỉnh lại, Chử Yếm Băng đang ngồi bên cạnh.

Thấy ta tỉnh, đôi mày đang nhíu của hắn liền giãn ra.

Hắn giơ tay, tỳ nữ hiểu ý, đem bát t.h.u.ố.c đã chuẩn bị sẵn đặt vào tay hắn.

Chử Yếm Băng thổi nhẹ thìa t.h.u.ố.c, rồi đút cho ta.

Ta nhìn thìa t.h.u.ố.c, do dự một chút, khẽ cười yếu ớt.

“Thế t.ử, ta tự uống được.”

Hắn khẽ nâng mí mắt, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn ta.

“Không gọi biểu ca, thì gọi phu quân.”

“Mở miệng.”

Hắn đưa thìa t.h.u.ố.c đến bên môi ta, ta đành mở miệng uống.

Thuốc rất đắng, ta vô thức nhíu mày.

Ngay sau đó, một viên mứt được đưa vào miệng ta.

Ta mở mắt ra, thấy nơi khóe mắt hắn thấp thoáng ý cười.

Vị ngọt lan ra nơi đầu lưỡi, xua đi vị đắng của t.h.u.ố.c.

Hắn đút ta một thìa t.h.u.ố.c, lại cho ta một viên mứt với vị khác.

Trông rất kiên nhẫn.

Không giống với tác phong trước kia của hắn.

Sau khi cho ta uống xong, hắn đặt bát t.h.u.ố.c xuống khay trà, nắm lấy tay ta.

“Ninh Ca, hôm qua là ta sơ suất, khiến nàng mắc bệnh, là lỗi của ta.”

“Ta đã xin nghỉ với thánh thượng. Mấy ngày này ta sẽ đưa nàng ra ngoài giải sầu, nàng muốn đi đâu?”

Ta suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu.

Hắn khẽ nhíu mày.

“Không có chỗ nào muốn đi sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8