Ai Sẽ “Ăn Thịt” AI?
Chương 2: Mượn Thân Thể “Xài Đỡ”
Trong lúc đang hoang mang, khung cảnh trước mặt đột nhiên thay đổi, sau đó một cô gái trẻ khỏa thân xuất hiện trên mặt biển đen cách Trần Tuyết Nhược ba bước.
Mặt biển đen kịt không gợn sóng, nhưng dưới mặt biển lại có vô số đốm sáng đủ màu sắc. Có đốm sáng không nhúc nhích, có đốm sáng không ngừng nhảy lên, giống như những dạng sống có ý thức.
Mà cô gái đứng trên mặt biển có làn da trắng nõn như ngọc, dáng người lả lướt, ngũ quan như được ai đó cẩn thận tạc nên, đẹp đến nỗi làm người ta kinh ngạc. Cô vung tay lên, một bộ sườn xám không tay màu đen thêu hoa văn lụa vàng xuất hiện trên người cô từ trong hư không, mái tóc dài thẳng tắp như thác nước cũng biến thành kiểu tóc xoăn gợn sóng cổ điển trong chớp mắt.
Ngay sau đó, cô hơi nhướng đuôi mày, nhìn qua đây mang theo chút cơn giận còn sót lại và vẻ quyến rũ: “Cô nhóc, cho tôi mượn thân thể của cô dùng mấy ngày.”
Trần Tuyết Nhược không trả lời, cô ấy choáng váng trước sự phát triển hoàn toàn không phù hợp với giá trị quan của chủ nghĩa xã hội này.
Ngoài ra chị gái này quá xinh đẹp!!!
—— Có lẽ bởi vì vừa nhìn thấy lòng người còn đáng sợ hơn ma quỷ, hơn nữa vì thích đọc truyện ma từ nhỏ, nên lúc này Trần Tuyết Nhược không cảm thấy sợ hãi chút nào, mà chỉ nhìn chằm chằm vào cô gái ấy, trái tim không ngừng đập theo bản năng.
Từ trước đến nay con người luôn luôn nhát gan, đặc biệt sợ hãi những thứ không phải là con người như họ, thấy Trần Tuyết Nhược vẫn đứng đó bất động, Yên La nghĩ rằng cô ấy đang sợ hãi, vì vậy cô không thể không tặc lưỡi một tiếng xem như trấn an cô ấy: “Yên tâm, chỉ mượn thôi, mấy ngày sau sẽ trả lại cho cô.”
Cô gái nhỏ này có linh hồn thuần khiết, quý trọng mạng sống, sẽ không dễ dàng bị hơi thở của cô ảnh hưởng, đồng thời có thể che lấp hơi thở của cô, giúp cô tránh khỏi sấm sét, là chỗ ẩn náu không tồi, vậy nên cô có thể nhanh ch.óng trốn vào trong thân thể cô ấy.
Cho dù ba tiếng sét không thể hiểu được bổ vào người cô, cô vẫn có cách để giữ cho tinh thần nguyên thuỷ của mình nguyên vẹn, nhưng nó sẽ rất đau đớn và gây cho cô rất nhiều rắc rối về sau. Cô gái nhỏ này cũng coi như có công giúp cô, Yên La nhướng mày, bổ sung thêm một câu, “Tôi có thể thực hiện một nguyện vọng giúp cô coi như trả công. Nói đi, cô muốn gì?”
Lúc này Trần Tuyết Nhược mới lấy lại tinh thần: “Tôi… Tôi muốn về nhà.”
Nghĩ đến những sự việc đáng sợ mấy ngày nay và bố ở nhà đang lo lắng cho mình, Trần Tuyết Nhược lập tức chẳng còn tâm tư gì, cố nén xúc động muốn khóc, vội la lên: “Tiên nữ, chị có thể đưa em rời khỏi đây không? Em, em bị người ta bắt cóc bán vào đây, bây giờ em không còn nguyện vọng nào khác, chỉ muốn về nhà ngay lập tức…”
“Đưa cô về nhà cũng được, nhưng đừng để tôi nghe thấy hai chữ tiên nữ nữa.” Yên La ghét nhất đám thần tiên cao ngạo và dài dòng muốn c.h.ế.t, nghe vậy cô hừ một tiếng nói: “Tôi tên là Yên La, cô cứ gọi tên của tôi là được.”
Trần Tuyết Nhược không dám chọc vào, vội cẩn thận dạ vâng.
Yên La thấy vậy hài lòng vung tay lên, đại dương đen mênh m.ô.n.g vô bờ trước mặt Trần Tuyết Nhược lập tức biến mất. Thay vào đó núi rừng yên lặng và hố to bị sấm sét đ.á.n.h trúng xuất hiện trước mặt.
Trần Tuyết Nhược ngẩn người, muốn nói gì đó nhưng đột nhiên phát hiện mình không thể kiểm soát được cử động của cơ thể. Cô ấy giật mình, muốn nói nhưng không thể mở miệng, chỉ có thể hét lên trong lòng: “Yên… Chị Yên La? Chị đang ở đâu?”
“Tôi đang ở trong biển ý thức thuộc về cô mà cô vừa nhìn thấy.” Một giọng nữ thản nhiên vang lên từ bốn phương tám hướng, “Hồn thể của tôi mạnh hơn cô rất nhiều, vậy nên bây giờ thân thể của cô chỉ có thể do tôi khống chế. Nhưng năm giác quan của cô còn vẫn còn liên thông, muốn nói gì cô cứ nói trong lòng đi, tôi có thể nghe thấy.”
Cảm giác cơ thể mất kiểm soát làm Trần Tuyết Nhược sợ hãi theo bản năng, nhưng bây giờ cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể chịu đựng sự bất an trong lòng nói: “Em biết rồi. Vậy bây giờ chúng ta… Phải xuống núi đúng không?”
“Ừ.” Tuy rằng không bố trí phòng vệ mà bị sét đ.á.n.h trúng, tạm thời cô không thể vận động mạnh được, nhưng sức mạnh cội nguồn của cô vẫn còn, Yên La vung tay vài lần, miệng vết thương trên người Trần Tuyết Nhược tự động khép lại, “Nhà cô ở đâu?”
“Nhà em ở…” Trần Tuyết Nhược còn chưa nói xong, ánh đèn pin lập loè chiếu rọi xung quanh, cô ấy giật mình, vội vàng nhắc nhở Yên La: “Những người muốn bắt em đang đuổi đến đây!”
“Chỉ là mấy tên người phàm ngu xuẩn thôi, sợ cái gì.” Yên La hừ nhẹ một tiếng, vừa giơ tay lên đã có mấy làn sương đen giống như rồng bay về phía những người kia.
“Này, đây là cái gì?!”
“Cứu mạng ——”
Nhìn thấy làn sương đen giống như một bàn tay to nhấc chân của đám người miền núi lên rồi cắm đầu họ xuống đất, Trần Tuyết Nhược: “…”
Này, thô bạo một cách đơn giản như vậy sao?
“Được rồi, đi thôi.” Yên La nói xong thì xoay người đi.
Trần Tuyết Nhược hoàn hồn: “Khoan đã, vậy thì họ… Sẽ c.h.ế.t sao?”
“Không biết, hẳn là vậy.” Đừng nói là người phàm, cho dù là tiên nhân, thần tiên hay thần phật cũng chưa chắc có thể chống lại sức mạnh của cô. Nhưng lúc nãy cô chỉ nhẹ nhàng chuyển động đầu ngón tay, nếu những người này có công đức kim quang bảo hộ, hoặc là quý trọng mạng sống như cô gái nhỏ này, hoặc là có thể được cứu giúp kịp thời, thì vẫn có cơ hội sống sót.
Trần Tuyết Nhược ngẩn ra, vô thức nhìn về phía đám người miền núi đang hoảng loạn vùng vẫy.
Trước mặt cô những người đó trông hung dữ như ác quỷ, hóa ra cũng dễ dàng bị đ.á.n.h bại như vậy…
Nỗi sợ hãi trong lòng cô ấy dần tiêu tan, biến thành niềm hân hoan và vui sướng vì được sống sót sau tai nạn, còn có một cảm giác sảng khoái như được hả giận — mấy người cũng có ngày hôm nay!
Nghĩ đến trong thôn của họ còn có rất nhiều phụ nữ bị lừa bán như mình, Trần Tuyết Nhược bình tĩnh lại, lấy hết can đảm để cầu xin Yên La: “C.h.ế.t như thế này thì quá nhẹ nhàng với chúng rồi, tiên… Chị Yên La, chị có thể giúp tôi một việc không?”
Yên La có tính tình nóng nảy và không kiên nhẫn, nhưng cô không thích mắc nợ người khác. Trần Tuyết Nhược đã giúp cô một ơn lớn, cô nhìn cô ấy còn khá vừa mắt, vậy nên lúc này cô cũng không cảm thấy mất kiên nhẫn.
“Giúp gì?” Cô lười biếng hỏi.
“Tôi muốn…”
Trần Tuyết Nhược vội vàng nói với cô suy nghĩ của mình. Yên La lười nghe cô ấy giải thích nguyên nhân mà cứ làm theo, sau khi xong việc thì nhảy từ trên đỉnh núi cao xuống.
Trần Tuyết Nhược lập tức thét ch.ói tai doạ đám ch.ó săn sợ hãi: “…”
Cuộc sống này quá, quá mẹ nó kích thích!
***
Cùng lúc đó, tại một thôn trang cách đó không xa, một bà lão mặt đầy sương gió nhìn màn đêm tĩnh mịch bên ngoài, cuối cùng không thể ngồi yên mà đứng dậy: “Đám người Giả Sơn đã đi lâu vậy rồi sao còn chưa về? Đêm khuya rồi, không phải đã gặp phải heo rừng đấy chứ?”
“Có nhiều người cùng đi như vậy, cho dù gặp heo rừng thì cũng không thể có chuyện gì đâu, bà không cần lo lắng.”
Thấy bà lão nói không ngừng, chồng bà ta có hơi bực bội, vừa dứt lời, bên ngoài vang lên một tiếng la sợ hãi đan xen tiếng khóc: “Thần Núi hiển linh! Thần Núi hiển linh!”
Hai vợ chồng già kinh ngạc, đứng dậy chạy ra ngoài: “Có chuyện gì xảy ra thế?”
“Anh Sơn… Anh Sơn bị sét đ.á.n.h! Ngoài ra, còn có những thứ gì đó nắm lấy chân của chúng cháu rồi cắm chúng cháu xuống đất… Chắc chắn là Thần Núi hiển linh! Chắc chắn là Thần Núi hiển linh!”
Người nói chuyện là một cậu bé khoảng mười ba mười bốn tuổi, cậu ta đi theo đám người của người đàn ông chột mắt đuổi theo Trần Tuyết Nhược để hóng chuyện náo nhiệt. Không ngờ náo nhiệt không thấy, ngược lại suýt nữa mất mạng. Thiếu niên bị doạ c.h.ế.t khiếp đến mức nói năng không hiểu gì, hai vợ chồng già bên cạnh cậu ta cũng chính là bố mẹ của người đàn ông chột mắt cảm thấy không ổn bèn gọi mọi người trong thôn chạy đến chỗ thiếu niên nói.
“Con mẹ nó! Chuyện, chuyện gì xảy ra đây? Tại sao tất cả đều cắm đầu xuống đất?!”
“Mau! Mau lôi họ ra!”
“Giả Sơn nhà tôi đâu? Giả Sơn nhà tôi đang ở đâu?!”