Trần Huyền Ấn – Phần 2: Nhân sinh thập nhị kiếp!
TẬP 10 – KIẾP THỨ 9: KHỈ – KẺ LẠC LOÀI (18+)

Cập nhật lúc: 2026-04-19 00:01:09 | Lượt xem: 3

Ý thức của Huyền Ấn còn chưa kịp lắng lại sau kiếp vừa rồi thì một lực hút vô hình lại kéo cậu chìm sâu vào khoảng không tối đen quen thuộc. Không có thời gian để thở, không có cơ hội để suy nghĩ, mọi thứ xoáy mạnh như dòng nước cuốn, rồi đột ngột dừng lại. Khi cậu mở mắt ra lần nữa, thế giới trước mặt không còn là pháp trường nhuốm m.á.u, cũng không phải lao ngục lạnh lẽo, mà là một không gian chật hẹp, mờ nhòe, kèm theo cảm giác nặng nề bao trùm lấy toàn thân.

Cậu không thể cử động. Không thể nói. Chỉ có thể… cảm nhận.

Rồi một cơn co thắt dữ dội ập đến, ép c.h.ặ.t cơ thể nhỏ bé ấy lại, kéo cậu ra khỏi bóng tối ấm áp để ném vào thế giới lạnh lẽo bên ngoài. Ánh sáng ch.ói lòa khiến cậu theo bản năng nhắm c.h.ặ.t mắt, tiếng người hỗn loạn vang lên bên tai, tiếng thở gấp gáp, tiếng thúc giục, tiếng khóc… tất cả đan xen vào nhau.

Và rồi – một tiếng khóc cất lên. Không phải của ai khác. Mà là của chính cậu.

Huyền Ấn bỗng khựng lại trong ý thức. Cậu… đang khóc? Không… là cơ thể này đang khóc.

Cậu muốn dừng lại, muốn kiểm soát, nhưng hoàn toàn bất lực. Tiếng khóc non nớt vang lên yếu ớt, kéo theo một cảm giác xa lạ đến mức khiến cậu rùng mình. Cậu… đã trở thành một đứa trẻ sơ sinh. Một cảm giác bàn tay thô ráp nhưng ấm nóng nâng cậu lên. Cậu bị xoay qua xoay lại, như bị kiểm tra thứ gì đó, rồi được đặt vào một lớp vải mềm. Trong khoảnh khắc ấy, Huyền Ấn cố gắng mở mắt, tầm nhìn mờ đục dần hiện rõ hơn, và khuôn mặt đầu tiên đập vào mắt cậu… khiến toàn bộ ý thức chấn động.

Người đàn ông đó.

Khuôn mặt đó.

Ánh mắt đó.

Không thể nhầm lẫn.

Chính là hắn – người cha trong kiếp trước.

Kẻ đã đứng nhìn cả gia tộc bị diệt, kẻ đã cười trong đau đớn, kẻ đã để lại một tia huyết mạch cuối cùng.

Tim Huyền Ấn như bị bóp nghẹt.

Một luồng ký ức mơ hồ vừa mới trải qua chồng lên hiện thực trước mắt, khiến cậu không thể phân biệt đâu là quá khứ, đâu là hiện tại. Những hình ảnh rời rạc – pháp trường, m.á.u chảy, ánh mắt nhòe đi trong khoảnh khắc đầu rơi – tất cả vẫn còn đó, chưa kịp phai.

Và bây giờ…

Cậu lại đang ở đây.

Trong vòng tay của chính người đó.

Một ý nghĩ lóe lên khiến cậu lạnh sống lưng.

Không phải “ở đây”.

Mà là… “trong thân xác này”.

Huyền Ấn cố gắng nhìn xuống, dù tầm mắt còn yếu ớt, nhưng vẫn thấy được đôi tay nhỏ xíu, mềm mại, yếu ớt đến mức chỉ cần siết nhẹ cũng có thể gãy. Không còn là bàn tay nhuốm m.á.u, không còn là bàn tay cầm đao, cũng không phải bàn tay bị trói chờ c.h.ế.t.

Đây là tay của một đứa trẻ. Một đứa trẻ… mới sinh.

Một suy nghĩ dần hình thành, rõ ràng hơn theo từng nhịp tim đang đập gấp gáp.

Hồng Diệp.

Cái tên ấy hiện lên trong đầu cậu, kéo theo những mảnh ký ức rời rạc từ kiếp trước – đứa con gái bị bỏ mặc, bị ném vào góc tối của phủ, sống lặng lẽ như một cái bóng, rồi lớn lên trong một số phận đầy sóng gió.

Huyền Ấn hiểu ra. Không phải nghi ngờ nữa. Mà là chắc chắn. Cậu… đang sống lại cuộc đời của nàng. Một cuộc đời mà chính cậu đã từng chứng kiến kết cục. Một cuộc đời… không hề bình yên. Một cảm giác lạnh lẽo lan dần trong ý thức, không phải vì sợ hãi, mà là vì nhận thức rõ ràng về thứ đang chờ phía trước. Không còn là những mảnh ký ức xa lạ nữa, mà là con đường đã được định sẵn, từng bước từng bước dẫn đến bi kịch.

Cậu muốn thay đổi. Muốn làm khác đi.

Nhưng ngay khi ý nghĩ đó vừa xuất hiện, một cảm giác trói buộc quen thuộc lại siết c.h.ặ.t lấy ý thức cậu. Không thể. Cậu vẫn chỉ là người quan sát. Vẫn phải trải qua. Không được phép can thiệp. Một tiếng thở dài yếu ớt vang lên từ người phụ nữ nằm trên giường, kéo sự chú ý của cậu về phía đó. Khuôn mặt nhợt nhạt, mồ hôi ướt đẫm, đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng mở ra để nhìn đứa trẻ vừa sinh. Ánh nhìn ấy dịu dàng, nhưng cũng mong manh đến đáng sợ, như một ngọn đèn sắp tắt.

Huyền Ấn chợt hiểu. Kiếp này… sẽ không dễ dàng. Không phải vì những gì đã biết. Mà vì… chính cậu sẽ phải cảm nhận tất cả. Từng chút một. Cho đến khi kết thúc.

Cô bé lớn lên trong một góc khuất của phủ Trần gia, nơi ánh nắng cũng dường như ít khi ghé tới, nơi tiếng cười nói rộn ràng của phủ đệ xa hoa chưa từng chạm đến. Từ khi lọt lòng đã mất mẹ, nàng không có ký ức về vòng tay ôm ấp hay lời ru dịu dàng, cũng không có ai thật sự thuộc về mình. Những ngày đầu đời của nàng trôi qua trong sự hờ hững của đám nô tì, người bế một lúc rồi đặt xuống, người cho ăn qua loa rồi lại vội vã rời đi, không ai để tâm đến việc một đứa trẻ có cần được vỗ về hay không.

Thế nhưng, điều kỳ lạ là nàng chưa từng khóc nhiều như những đứa trẻ khác. Không mè nheo, không quấy phá, cũng chẳng đòi hỏi. Ai cho gì thì ăn nấy, đặt đâu thì nằm đó, đôi mắt đen láy mở to nhìn thế giới xung quanh một cách lặng lẽ. Có lúc đói quá, nàng cũng chỉ khẽ cựa quậy, phát ra vài tiếng yếu ớt rồi lại im bặt khi không ai đáp lại. Như thể ngay từ khi sinh ra, nàng đã hiểu rằng… không ai có nghĩa vụ phải chiều chuộng mình.

Năm tháng trôi qua, cô bé lớn dần, nhưng cuộc sống vẫn không có gì thay đổi. Khu viện biệt lập ấy vẫn vậy, vẫn ít người qua lại, vẫn chỉ có vài gương mặt quen thuộc, những con người vừa đủ lương tâm để không bỏ mặc nàng, nhưng cũng không đủ tình cảm để thật lòng yêu thương. Họ cho nàng ăn, cho nàng mặc, khi ốm đau thì cũng mời đại phu đến xem qua loa, nhưng chưa từng ôm nàng vào lòng, chưa từng gọi nàng bằng một cái tên thân mật. Trong mắt họ, nàng không phải tiểu thư, cũng không hẳn là nô tì, chỉ là một tồn tại lưng chừng, đáng thương nhưng không đáng để gắn bó.

Vậy mà, giữa sự thiếu thốn đó, nàng lại lớn lên một cách kỳ lạ.

Mới năm tuổi, nhưng vóc dáng đã cao hơn hẳn những đứa trẻ cùng trang lứa. Khi đứng cạnh chúng, nàng như cao hơn cả một cái đầu, thân hình mảnh mai nhưng thẳng tắp, không còm cõi như những đứa trẻ thiếu ăn, mà lại mang một nét thanh thoát rất khó diễn tả. Khuôn mặt nhỏ nhắn, ngũ quan cân đối, làn da tuy không được chăm sóc kỹ lưỡng nhưng vẫn trắng trẻo một cách tự nhiên, đôi mắt sâu và sáng, mang theo thứ ánh nhìn không hợp với một đứa trẻ.

Có lúc, mấy người hầu nhìn nàng mà lắc đầu thở dài. Một đứa trẻ như vậy, đáng lẽ phải được nuôi trong nhung lụa, được nâng niu như bảo vật, vậy mà lại lớn lên trong góc viện lạnh lẽo này, ăn uống qua loa, mặc đồ cũ kỹ. Họ thương, nhưng chỉ là thương hại. Thi thoảng có người đưa thêm cho nàng một cái bánh, một miếng thịt, hoặc vá lại áo cho nàng cẩn thận hơn một chút, nhưng tất cả cũng chỉ dừng lại ở đó.

Nàng không oán trách.

Cũng không mong cầu.

Mỗi ngày trôi qua, nàng tự tìm cho mình cách tồn tại. Khi đói thì ăn, khi mệt thì ngủ, khi rảnh thì ngồi một mình trong sân nhỏ, nhìn lên bầu trời qua khoảng không bị tường cao bao quanh. Gió thổi qua mái tóc dài chưa từng được chải chuốt t.ử tế, mang theo chút bụi bặm, nhưng ánh mắt nàng vẫn bình thản đến lạ.

Huyền Ấn ở trong thân xác ấy, cảm nhận rõ từng thay đổi nhỏ nhất, từng nhịp thở, từng suy nghĩ non nớt nhưng lại mang theo sự chín chắn bất thường. Cậu nhận ra, cô bé này không phải không biết mình thiếu thốn, cũng không phải không hiểu mình bị đối xử khác biệt.

Chỉ là… nàng đã quen rồi.

Quen với việc không có ai đứng về phía mình.

Quen với việc phải tự lớn lên.

Một đứa trẻ như vậy… không yếu đuối.

Mà là mạnh mẽ đến mức khiến người ta phải chạnh lòng.

Đêm đó, bụng cô bé cồn cào đến mức không thể chợp mắt. Cả ngày chẳng ai nhớ đến việc mang cơm cho nàng, hoặc có lẽ họ nhớ… nhưng mặc kệ. Nàng nằm co ro trên chiếc giường cứng, hai tay ôm bụng, từng cơn đói quặn lên khiến cơ thể nhỏ bé khẽ run. Nàng đã quen với việc bị bỏ quên, nhưng cơn đói thì không dễ chịu đựng như sự cô đơn.

Nằm thêm một lúc, nàng mở mắt ra, nhìn trần nhà tối đen, rồi lặng lẽ ngồi dậy.

Không khóc.

Không gọi ai.

Chỉ tự mình giải quyết.

Nàng bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền đất lạnh buốt. Cánh cửa phòng được mở ra thật khẽ, không phát ra tiếng động. Hành lang bên ngoài tối om, chỉ có vài chiếc đèn l.ồ.ng treo xa xa lay lắt trong gió, ánh sáng yếu ớt không đủ xua đi bóng tối, ngược lại còn khiến nó thêm sâu hơn.

Cô bé quen đường rồi.

Những lần đói trước, nàng cũng từng lẻn ra ngoài như thế này, tìm trong bếp một chút cơm nguội, hoặc nhặt lại thứ gì đó còn sót lại sau bữa ăn của người khác. Không ngon, không sạch… nhưng đủ để sống.

Nàng bước đi thật nhẹ, từng bước một, như một cái bóng nhỏ len lỏi trong đêm.

Gió đêm thổi qua, mang theo cái lạnh và một mùi gì đó rất lạ.

Nàng khựng lại. Mùi rượu. Nồng đến mức khiến người ta khó chịu. Chưa kịp quay đầu, nàng đã thấy một bóng người đứng phía trước. Không biết từ lúc nào. Người đó đứng im, nhưng ánh mắt lại ghim c.h.ặ.t lên người nàng.

Là hắn.

Người cha mà nàng rất ít khi được gặp.

Hắn đứng đó, thân hình đồ sộ chắn gần hết lối đi, quần áo xộc xệch, mùi rượu bốc ra nồng nặc. Ánh mắt hắn không còn tỉnh táo, đỏ ngầu, mờ đục, nhưng lại chăm chăm nhìn nàng như nhìn một thứ gì đó quen thuộc… mà lại sai lệch.

Cô bé đứng im.

Không dám tiến.

Cũng không dám lùi.

Trong đầu nàng trống rỗng, không biết nên làm gì.

“…Ngươi…” hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, từng chữ dính lại với nhau, “…cuối cùng cũng chịu trở về…”

Nàng không hiểu.

Nhưng cảm giác nguy hiểm khiến cơ thể nàng cứng lại.

Chưa kịp nói gì, hắn đã bước tới.

Một bước.

Hai bước.

Nhanh hơn nàng tưởng.

Bàn tay to lớn vươn ra, kéo nàng lại, siết c.h.ặ.t đến mức nàng đau điếng. Mùi rượu xộc thẳng vào mặt khiến nàng muốn nghẹt thở. Hắn cúi xuống, lẩm bẩm gọi một cái tên… không phải tên nàng.

Là tên mẹ nàng.

Từng lần.

Từng lần một.

Như bị mắc kẹt trong quá khứ.

Cô bé vùng vẫy, nhưng sức lực nhỏ bé không thể chống lại được. Nỗi sợ dâng lên nghẹn cổ, nhưng cổ họng lại không phát ra được âm thanh nào trọn vẹn.

Chiếc áo vá chằn chịt chẳng thể giữ chắc lấy tấm thân đó, nó bị xé rách dễ hơn cả xé một tờ giấy. Nàng bị ép vào tường, một thứ cứng nóng như dung nham chạm vào thân dưới nàng, cảm giác như bị xé đôi ra vậy. m.á.u chảy ra bôi trơn hơn sự oan nghiệt của số phận. Chẳng thể kêu la, chẳng thể chống cự. Huy phẫn uất cực độ, đạo tâm lại vỡ thêm nữa rồi.

Đúng lúc đó – một tiếng hét vang lên.

Một nô tì chạy tới, sắc mặt trắng bệch khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Không kịp suy nghĩ, nàng lao vào, dùng hết sức kéo cô bé ra khỏi vòng tay của hắn. Tiếng giằng co vang lên hỗn loạn, người nô tì cố giữ, cố đẩy, cố che chắn. Rồi bất lực bị cơn c.u.ồ.n.g d.â.m của ông ta lôi vào phòng và bị đè nghiến dưới thân, hắn ta giờ chỉ còn là con thú d.ụ.c vọng đ.á.n.h mất ý chí

Trong khoảnh khắc đó, cô bé được buông ra. Ngã xuống nền đất lạnh. Nàng không dám quay đầu lại. Không dám nhìn. Không dám hiểu. Chỉ biết… phải chạy.

Đôi chân nhỏ bé bật dậy, lao đi như một con thú bị dồn vào đường c.h.ế.t. Hành lang dài hun hút, ánh đèn chập chờn, gió rít qua tai, tất cả hòa thành một mớ hỗn loạn phía sau lưng.

Nàng chạy.

Chạy đến khi không còn nghe thấy gì nữa.

Chạy đến khi trước mắt chỉ còn lại cánh cửa quen thuộc của biệt viện.

Đẩy cửa.

Chui vào.

Đóng sầm lại.

Lưng áp vào cửa, cơ thể trượt xuống, run rẩy không kiểm soát.

Ngoài kia, tiếng động vẫn còn.

Nhưng nàng không nghe nữa.

Không muốn nghe.

Cũng không dám nghe.

Chỉ biết ôm c.h.ặ.t lấy bản thân mình, như thể nếu buông ra… thì sẽ vỡ vụn ngay lập tức.

Đêm đó trở thành một vết rách không bao giờ lành trong cuộc đời cô bé. Khi chạy về đến biệt viện, nàng không còn sức để khóc nữa, chỉ co ro trong góc giường, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy thân mình như muốn giữ lại chút ấm áp cuối cùng. Căn phòng quen thuộc bỗng trở nên xa lạ, từng góc tường như thu hẹp lại, đè nặng lên l.ồ.ng n.g.ự.c khiến nàng khó thở. Huyền Ấn cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim dồn dập, từng cơn run rẩy không thể kiểm soát, nhưng lại bất lực, vẫn như mọi kiếp trước – chỉ có thể chứng kiến, không thể can thiệp, không thể thay đổi.

Ngoài kia, đêm vẫn trôi qua như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không ai đến hỏi, không ai gõ cửa, cũng không có bất kỳ lời an ủi nào. Sự im lặng bao trùm tất cả, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió đêm nào. Đến tận sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt len qua khung cửa, nàng vẫn ngồi đó, mắt mở to nhưng trống rỗng, như thể linh hồn đã bị bỏ lại ở đâu đó trong đêm tối.

Từ ngày hôm đó, cô bé thay đổi.

Không còn lặng lẽ theo kiểu vô hại nữa, mà là lặng lẽ đến mức đáng sợ. Nàng ít nói hơn, gần như không nói, ánh mắt cũng không còn trong trẻo như trước. Khi có người gọi, nàng vẫn đáp, vẫn làm, nhưng mọi phản ứng đều chậm một nhịp, như thể phải mất thêm thời gian để kéo mình trở lại thực tại. Đám nô tì trong viện cũng nhận ra điều đó, nhưng không ai hỏi sâu. Có người thương hại, có người sợ liên lụy, cuối cùng tất cả đều chọn cách im lặng, như thể chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.

Chỉ có một điều thay đổi rõ rệt – nàng không còn ra ngoài vào ban đêm nữa.

Dù đói đến mức bụng quặn thắt, nàng cũng không bước chân ra khỏi phòng. Thà chịu đói, còn hơn đối mặt với thứ bóng tối đã nuốt chửng nàng đêm hôm đó. Mỗi khi nghe thấy tiếng bước chân lạ trong đêm, cơ thể nàng lập tức cứng lại, hơi thở nén xuống đến mức gần như biến mất. Một đứa trẻ năm tuổi… nhưng đã học được cách tự bảo vệ mình như một con thú nhỏ từng bị săn đuổi.

Huyền Ấn ở bên trong, cảm nhận rõ từng thay đổi ấy, lòng dâng lên một cảm giác nặng nề khó tả. Đây không còn là nỗi đau thể xác nữa, mà là thứ gì đó sâu hơn, âm ỉ và kéo dài, gặm nhấm từng chút một. Cậu nhận ra, có những thứ không g.i.ế.c c.h.ế.t con người ngay lập tức… mà để họ sống tiếp, mang theo nó suốt cả đời.

Chẳng bao lâu sau đêm ấy, cô nô tì đã liều mình cứu nàng cũng bị đưa vào biệt viện phía tây, nơi vốn dành cho những kẻ bị lãng quên. Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở ra, người phụ nữ bước vào trong bộ dạng tiều tụy, quần áo xộc xệch, ánh mắt vẫn còn vương lại nỗi hoảng loạn chưa kịp tan. Hồng Diệp đứng sững lại, hai người nhìn nhau trong im lặng rất lâu, không ai nói một lời. Trong ánh mắt cô bé không có sự xấu hổ hay né tránh, mà là một nỗi day dứt non nớt nhưng sâu sắc, như thể nàng hiểu rằng nếu đêm đó không có người này, có lẽ mình đã không còn đứng đây nữa, nhưng chính vì mình mà người ấy lại rơi vào hoàn cảnh này. Một đứa trẻ năm tuổi, chưa hiểu hết thế gian, nhưng đã biết thế nào là áy náy.

Ngược lại, người nô tì nhìn cô bé, ánh mắt dần mềm lại. Nàng không trách, cũng không oán, chỉ thấy thương. Thương cho một đứa trẻ nhỏ như vậy mà đã phải trải qua chuyện đáng sợ đến thế, thương cho đôi mắt đã mất đi vẻ trong trẻo vốn có. Không cần lời nào, nàng bước tới, quỳ xuống ôm lấy Hồng Diệp vào lòng. Cái ôm ban đầu còn vụng về, rồi dần siết c.h.ặ.t hơn, như muốn bù đắp tất cả những gì mà đứa trẻ này chưa từng có. Hồng Diệp ban đầu còn cứng người, nhưng chỉ một lúc sau, hai cánh tay nhỏ bé cũng vòng lại, ôm lấy người trước mặt. Và rồi, lần đầu tiên sau rất lâu, nàng bật khóc. Không phải thứ nước mắt lặng lẽ nuốt vào như trước, mà là tiếng nấc nghẹn run rẩy, như thể mọi sợ hãi, mọi tủi thân tích tụ bấy lâu cuối cùng cũng tìm được chỗ để trút ra. Người nô tì cũng không kìm được, nước mắt rơi xuống mái tóc rối của cô bé, hai con người bị bỏ rơi trong một góc phủ rộng lớn, ôm nhau mà khóc như hai kẻ duy nhất còn lại trên thế gian.

Từ đó, biệt viện không còn lạnh lẽo như trước nữa.

Cuộc sống của họ bắt đầu có nhịp điệu riêng, chậm rãi nhưng yên bình đến lạ. Người nô tì, sau một thời gian, phát hiện mình mang thai. Tin này chỉ một vài người biết, có cả lão ta, nhưng cũng chẳng có ai quan tâm. Nhưng với Hồng Diệp, đó lại là một điều gì đó rất lớn. Nàng bắt đầu chăm sóc người phụ nữ ấy một cách cẩn thận nhất có thể, dù bản thân vẫn chỉ là một đứa trẻ. Nàng học cách nấu những món đơn giản, học cách đun nước, học cách đỡ đần từng việc nhỏ, mỗi ngày đều cố gắng làm nhiều hơn một chút. Có khi mệt quá ngủ gục bên bếp, nhưng khi tỉnh dậy vẫn lặng lẽ tiếp tục, như thể đó là điều hiển nhiên.

Người nô tì nhìn tất cả, không nói nhiều, nhưng trong lòng dần xem cô bé như con ruột của mình.

Đến ngày sinh, biệt viện lại một lần nữa rơi vào trạng thái căng thẳng. Không có bà đỡ, không có t.h.u.ố.c men đầy đủ, chỉ có Hồng Diệp chạy đi chạy lại, vừa lo lắng vừa cố gắng làm theo những gì mình từng nghe người khác nói. Đêm đó kéo dài tưởng như vô tận, cho đến khi một tiếng khóc yếu ớt vang lên trong căn phòng nhỏ, xé tan sự im lặng nặng nề.

Đứa bé ra đời.

Một bé trai.

Hồng Diệp đứng bên cạnh, mắt mở to nhìn sinh linh nhỏ bé đỏ hỏn trong tay người phụ nữ, trong lòng dâng lên một cảm giác rất lạ, vừa run rẩy vừa ấm áp. Từ hôm đó, nàng không còn là một đứa trẻ đơn độc nữa.

Nàng có gia đình.

Người nô tì – trước giờ nàng gọi là dì Trần – chính là mẹ.

Còn đứa bé ấy… là em trai.

Không ai dạy nàng điều đó, nhưng nàng tự hiểu.

Vì không biết nhiều chữ, cái tên của đứa bé cũng được đặt rất đơn giản. Hồng Diệp ngồi một mình rất lâu, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng chỉ viết được tên mình xuống nền đất, rồi nhìn nó một lúc, chợt nảy ra ý nghĩ ngây ngô mà chân thành. Nàng đảo ngược lại hai chữ, rồi đọc lên khe khẽ.

Trần Diệp Hồng.

Nghe có vẻ lạ, nhưng nàng lại mỉm cười.

Từ đó, cái tên ấy gắn với đứa bé.

Những ngày sau đó, Hồng Diệp luôn là người nhường nhịn nhiều nhất. Có gì ăn ngon, nàng để dành cho em trước. Có quần áo ấm, nàng cũng ưu tiên em. Khi đứa bé khóc, nàng bế. Khi đứa bé ngủ, nàng ngồi canh. Từng chút một, nàng chăm sóc nó như cách một người chị, thậm chí là một người mẹ nhỏ bé.

Cuộc sống trong biệt viện vẫn nghèo nàn, nhưng không còn bị lãng quên, nhưng lại có một thứ âm thầm giúp đỡ mà trước đây chưa từng tồn tại.

Sự ấm áp. Ba con người, không m.á.u mủ rõ ràng, không danh phận, không được ai công nhận, nhưng lại gắn bó với nhau hơn bất kỳ thứ gì trên đời.

Ngày tháng cứ thế trôi qua, chậm rãi, yên ả.

Như thể giông bão… chưa từng đến.

Tin dữ đến như sét đ.á.n.h ngang tai, không báo trước, không cho ai kịp chuẩn bị. Một buổi sáng tưởng như bình thường, cửa biệt viện bị đạp tung, gia nhân tràn vào lạnh lùng tuyên đọc: ba ngày sau Hồng Diệp phải xuất giá. Không ai hỏi ý nàng, cũng không ai giải thích, chỉ có mệnh lệnh khô khốc như đóng đinh vào số phận. Ngay trước mắt nàng, đứa em trai nhỏ bị tên đàn ông đó đ.á.n.h đến bật khóc, tiếng kêu yếu ớt vang lên khiến tim nàng như bị bóp nghẹt. Dì Trần lao ra che chắn thì bị đẩy ngã, sau đó bị kéo đi, mặc cho bà giãy giụa gọi tên hai đứa trẻ. Tất cả diễn ra quá nhanh, quá tàn nhẫn, Hồng Diệp đứng c.h.ế.t lặng, hai tay siết c.h.ặ.t đến bật m.á.u, nhưng không thể làm gì. Nàng hiểu, đây không phải lựa chọn – mà là sự sắp đặt, là cái giá mà những kẻ yếu phải trả. Không khóc, không van xin, nàng chỉ lặng lẽ cúi đầu, chấp nhận bước vào con đường đã được định sẵn, như một con vật bị dồn vào miệng hang cọp.

Ba ngày sau, kiệu hoa đỏ rực đưa nàng rời khỏi nơi duy nhất nàng từng gọi là “nhà”. Trống kèn rộn rã, người ngoài nhìn vào chỉ thấy một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, một tiểu thư xinh đẹp được gả vào nơi phú quý, không ai biết phía sau lớp khăn đỏ là một gương mặt trắng bệch, đôi mắt khô cạn đến mức không còn nước để khóc. Khi cánh cửa phòng tân hôn khép lại, mọi âm thanh bên ngoài cũng bị cắt đứt, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề và một thứ ánh nhìn khiến người ta lạnh sống lưng. Hắn đứng đó, ánh mắt như thú săn mồi, chậm rãi quét qua từng lớp vải trên người nàng, không che giấu sự chiếm hữu thô bạo. Không khí trong phòng đặc quánh, khiến Hồng Diệp cảm thấy khó thở.

Hắn tiến lại gần, bàn tay thô ráp nâng cằm nàng lên, ép nàng đối diện với hắn. Không một lời hỏi han, không một chút dịu dàng, hắn kéo nàng xuống giường như thể đó là điều hiển nhiên. Hơi thở nóng hổi áp sát, những cử động vội vã mang theo d.ụ.c vọng không che giấu. Ngay khi cảm nhận được điều sắp xảy ra, Hồng Diệp nhắm mắt lại, hai tay siết c.h.ặ.t, rồi bất chợt mở miệng, giọng khàn đi vì kìm nén: “Ta… đã không còn trong sạch. Chính cha ruột ta…” Lời nói không dài, nhưng từng chữ rơi xuống như đá nặng.

Mọi động tác của hắn khựng lại.

Không gian như đông cứng.

Hắn nhìn nàng, ánh mắt thay đổi nhanh ch.óng, từ ham muốn chuyển sang kinh ngạc, rồi lập tức biến thành sự ghê tởm không che giấu. Hắn buông tay, lùi lại như vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn. Một tiếng cười khẩy bật ra, lạnh lẽo và khinh miệt. Không nói thêm lời nào, hắn quay sang bàn, cầm ly rượu lên súc miệng một cách vội vã, như muốn rửa sạch thứ vừa chạm vào. Rượu tràn ra khóe môi, hắn phun xuống đất, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

“Bẩn thỉu.”

Chỉ hai chữ, đủ để đập nát tất cả.

Hắn chỉnh lại y phục, không thèm nhìn nàng thêm lần nào, rồi xoay người bước thẳng ra cửa. Cánh cửa mở ra rồi đóng sầm lại, để lại Hồng Diệp một mình trong căn phòng đỏ rực nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy. Ngoài kia, người ta vẫn nghĩ đêm tân hôn đang diễn ra như bao cuộc hôn nhân khác, không ai biết bên trong chỉ còn lại một cô gái ngồi bất động trên giường, ánh mắt trống rỗng nhìn vào khoảng không.

Nàng không khóc.

Cũng không gục ngã.

Chỉ lặng lẽ ngồi đó, như một người đã sớm hiểu… từ giây phút này trở đi, cuộc đời mình sẽ không còn đường lui nữa.

Biến cố đến nhanh và tàn nhẫn hơn bất kỳ điều gì Hồng Diệp từng tưởng tượng. Chỉ sau một đêm, cả gia tộc nàng từ thương nhân giàu nhất nhì kinh thành, trở thành gia tộc tội nhân chờ ngày sử trảm, còn nàng bị treo lên trần truồng cho bàn dân thiên hạ, chỉ chỏ, mắng c.h.ử.i. Khi ý thức còn mơ hồ, nàng đã bị kéo ra khỏi phòng, xiềng trói, rồi treo lên cổng Ngọ Môn giữa ban ngày, nơi đông người qua lại nhất kinh thành.

Ánh nắng như thiêu đốt.

Gió không còn là gió, mà như lưỡi d.a.o cắt qua làn da.

Nàng bị phơi giữa trời, không một mảnh che thân, cơ thể vốn mảnh mai giờ hiện rõ dưới ánh nhìn của hàng trăm, hàng ngàn con mắt. Người đi đường ban đầu còn dừng lại nhìn, rồi dần dần tụ lại thành đám đông. Tiếng xì xào nổi lên, từ tò mò chuyển sang khinh miệt, từ bàn tán chuyển thành những lời lăng mạ không chút kiêng dè.

“Cũng được quá nhỉ?”

“Đáng đời.”

“Thì ra tiểu thư cao quý, hóa ra cũng chỉ có vậy.”

Từng câu từng chữ như d.a.o cứa vào tai, nhưng Hồng Diệp không còn sức để phản ứng. Cổ họng khô khốc, môi nứt nẻ, đầu óc quay cuồng vì nắng và vì thiếu nước. Mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng yếu ớt. Nhưng đáng sợ hơn cả thể xác… là ánh mắt của những kẻ đang nhìn nàng.

Không phải tất cả đều ghét bỏ.

Có những ánh mắt khác.

Tham lam.

Soi mói.

Lợi dụng.

Giữa đám đông hỗn loạn, có kẻ lén lút tiến gần hơn, giả vờ chen lấn, rồi nhân lúc quan binh lơ là mà chạm vào nàng. Một lần, rồi hai lần… ban đầu còn dè dặt, nhưng khi không bị ngăn cản, những hành động đó bắt đầu lặp lại, lan ra như một thứ bệnh dịch. Hồng Diệp không còn đủ sức để vùng vẫy, cơ thể chỉ khẽ run lên theo phản xạ yếu ớt, còn ý thức thì dần trôi xa.

Rồi một vật gì đó bay tới.

“Bộp.”

Một quả trứng vỡ trên đầu nàng, chất lỏng tanh tưởi chảy xuống mặt, xuống vai. Tiếng cười vang lên. Sau đó là thêm một cái nữa, rồi thêm nữa. Không chỉ trứng, mà đủ thứ dơ bẩn bị ném lên người nàng – rau thối, nước bẩn, bất cứ thứ gì mà đám đông có thể với tới.

Mùi hôi bốc lên nồng nặc.

Nắng càng lúc càng gắt.

Cơ thể nàng không còn phản ứng rõ ràng nữa.

Chỉ còn đôi mắt… vẫn mở.

Nhìn.

Nhưng không còn thật sự “thấy”.

Trong khoảnh khắc ý thức mờ dần, những ký ức bắt đầu trôi qua như một cuốn phim bị tua nhanh – biệt viện lạnh lẽo, dì Trần, đứa em trai nhỏ, những ngày tháng yên bình hiếm hoi… rồi tất cả vỡ vụn, tan biến như chưa từng tồn tại.

Huyền Ấn ở bên trong, cảm nhận trọn vẹn tất cả.

Sự đau đớn.

Sự nhục nhã.

Sự bất lực đến tuyệt vọng.

Nhưng cũng như những kiếp trước… cậu không thể làm gì.

Chỉ có thể nhìn.

Chỉ có thể chịu.

Khi mở mắt ra lần nữa, mọi thứ đã khác.

Không còn ánh nắng gay gắt.

Không còn đám đông.

Không còn tiếng cười.

Chỉ còn bầu không khí lạnh lẽo và mùi m.á.u tanh quen thuộc.

Pháp trường.

Cơ thể nàng bị quỳ ép xuống, hai tay trói c.h.ặ.t phía sau. Trước mặt là lưỡi đao phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo. Đao phủ đứng phía sau, hơi thở nặng nề, chuẩn bị cho nhát c.h.é.m cuối cùng.

Kỳ lạ thay, lần này Huyền Ấn không còn hoảng loạn.

Cũng không còn sợ hãi.

Một nụ cười nhạt thoáng qua trong ý thức.

“Lại là c.h.é.m đầu sao…”

Một suy nghĩ gần như bình thản, như thể đã quá quen với cái c.h.ế.t.

Lưỡi đao vung lên.

Không do dự.

Không chậm lại.

Một đường dứt khoát.

Mọi thứ… chìm vào bóng tối.

Ý thức của Huyền Ấn lại bị kéo rời khỏi thân xác đó, trôi dạt trong không gian vô tận quen thuộc. Không ánh sáng, không âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm.

Và rồi – một giọng nói vang lên.

Lạnh lẽo. Âm trầm.

“Kiếp thứ chín…”

“Khỉ — kẻ lạc loài.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8