Ai Sẽ “Ăn Thịt” AI?
Chương 5: Ma Quỷ Cũng Biết Cứu Người?
Mã Đại Viễn thầm than khổ trong lòng nhưng chỉ có thể làm theo. Nhưng bình thường ông ta chỉ biết dùng vài thao tác cơ bản như thanh toán wechat, taobao chứ không biết mua vé máy bay online như thế nào. Trần Tuyết Nhược bèn để Yên La cầm điện thoại của ông ta rồi dạy cô từng bước thao tác.
Yên La vô cùng ngạc nhiên.
Trong cái hộp nhỏ vuông vắn này thế mà lại có thể chứa bao nhiêu là thứ!
Cô ngắm nghía món đồ chơi nhỏ thú vị này không muốn trả lại cho Mã Đại Viễn nữa. Trần Tuyết Như thấy thế thì toát mồ hôi hột, vội vàng nói sau này sẽ mua cho cô một chiếc to hơn xịn hơn thì bấy giờ Yên La mới buông tay.
Yên La b.ắ.n viên đá nhỏ màu đen trong tay mình vào miệng Mã Đại Viễn, bỏ lại năm trăm tệ rồi xoay người đi.
Mã Đại Viễn đang bận rộn không kịp đề phòng, vô thức nuốt luôn viên đá vào bụng. Ông ta chợt biến sắc, vội vàng vươn tay móc họng nhưng quằn quại mãi mà cũng không nôn ra được, ngược lại dạ dày còn đau đớn như bị lửa đốt.
Sắc mặt Mã Đại Viễn trắng bệch, ông ta thở hồng hộc dựa vào tay lái, rất lâu sau đó mới nở nụ cười khổ rồi đành từ bỏ chống cự.
Thôi bỏ đi, cơ thể của ông ta vốn cũng không chống đỡ được lâu nữa.
Đúng lúc ấy tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên. Mã Đại Viễn hoàn hồn nhìn màn hình, là con gái Mã Na Na của ông ta gọi tới. Ông ta vội vàng hít thở thật sâu, nhịn xuống cơn đau nhức nhối ở dạ dày rồi mới nghe máy, hớn hở cười nói: “Con nhóc này sao lại dậy sớm thế, không phải bố bảo con cứ ngủ thêm một lúc nữa đi à? Giờ còn chưa tới sáu giờ sáng. Chẳng phải các thầy cô đều nói kiến thức cần học của học sinh lớp mười hai rất nặng nề, áp lực cũng lớn hay sao? Con nên nghỉ ngơi nhiều hơn, phải đảm bảo sức khỏe tinh thần mới được…”
Quãng đường tới sân bay khá xa, lúc này trời đã hửng sáng rồi.
“Ôi bố à, con không buồn ngủ, bố quên rồi sao? Mỗi ngày con đều tranh thủ ngủ trưa trong phòng học mà.”
Mẹ của Mã Na Na mất sớm, mấy năm nay chỉ còn hai bố con sống nương tựa lẫn nhau. Mã Na Na biết bố mình ban ngày phải tới nhà máy làm việc, đêm lại vất vả đi làm thêm kiếm thu nhập nên sáng sớm cô bé sẽ rời giường chuẩn bị đồ ăn sáng cẩn thận, bình thường cô bé cũng phụ giúp làm việc nhà để giảm bớt gánh nặng cho bố.
Hôm nay cũng giống như vậy, cô bé cười nói: “Không phải hai ngày trước dạ dày bố không thoải mái à? Sáng nay con nấu cháo gà nấm hương đấy, bố mau tranh thủ về nhà ăn đi sau đó ngủ thêm một chút. Nếu mỗi ngày bố chỉ có thể ngủ đứt quãng năm sáu tiếng thì cơ thể sẽ không chịu nổi đâu.”
Cảm giác thiêu đốt khó chịu trong dạ dày càng ngày càng mạnh, Mã Đại Viễn đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, suýt nữa thì không cầm nổi điện thoại. Ông ta nắm c.h.ặ.t hai bàn tay đến mức đốt ngón tay trắng bệch, vội vàng dùng tiếng cười lớn để che đi giọng nói bắt đầu run rẩy: “Ha ha ha, thế thì bố về ngay đây. Lát nữa con đi học cẩn thận nhé.”
“Con biết rồi. Bố cũng phải lái xe cẩn thận đấy nhé, nếu buồn ngủ thì cứ nghe đài hoặc là tạt vào ven đường mà nghỉ ngơi một lát. Bố tuyệt đối đừng cố chịu đựng, lái xe khi mệt mỏi rất nguy hiểm.”
“Được rồi, bố nghe con gái tất!” Mã Đại Viễn nói xong bèn cúp điện thoại một cách nhanh nhất, rốt cuộc không chịu nổi nôn ra một ngụm khói đen tanh hôi sau đó vì đau quá mà ngất đi.
“Chào anh, đường dành cho khách ở sân bay không thể dừng xe trong thời gian dài, anh… Anh ơi? Anh gì ơi, anh không sao chứ?”
Trước khi mất đi ý thức, Mã Đại Viễn còn nghe được giọng nói của cảnh sát giao thông sân bay. Ông ta muốn nói lời xin lỗi nhưng chưa kịp mở miệng thì trước mắt đã tối sầm lại.
Lời tác giả:
Mã Đại Viễn: Cứu tôi một mạng? Ngài mau đi đi mới là cứu mạng tôi đấy! QAQ
Yên La: Tên loài người này thật không biết điều, ta phải cướp điện thoại của ông ta mới được!
Khi tỉnh lại lần nữa thì Mã Đại Viễn phát hiện mình đã nằm trong bệnh viện.
Ông ta ngạc nhiên nhìn lên trần nhà, nhớ tới tờ giấy chẩn đoán u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối mà mình nhận được ba tháng trước thì nước mắt bỗng lăn dài từ đôi mắt đục ngầu.
“Bác sĩ, tôi… tôi còn bao nhiêu thời gian nữa?”
Lúc ấy bác sĩ nói rằng ông ta chỉ còn chưa đến một năm, nếu như ông ta tiếp tục không nghỉ ngơi điều độ thì bệnh tình sẽ chuyển biến xấu nhanh hơn.
Nhưng làm sao ông ta có thể nghỉ ngơi được? Na Na sắp lên đại học, ông ta nhất định phải kiếm đủ học phí đại học cho con bé. Nếu không đến lúc ấy con bé không bố không mẹ lại chẳng có người thân thì lấy gì mà đi học tiếp.
Mã Đại Viễn tuy sợ hãi trong lòng nhưng vẫn không nỡ, nhìn y tá đang bàn giao gì đó với bác sĩ ở bên cạnh mà nước mắt của ông ta cứ chảy ròng ròng không ngừng.
Bác sĩ: “…”
Bác sĩ rất khó hiểu vì hành động của ông ta: “Cái gì mà còn bao nhiêu thời gian? Ông chỉ bị viêm dạ dày mãn tính bình thường cộng thêm việc mệt nhọc quá mức thôi, sao mà ầm ĩ như bị u.n.g t.h.ư dạ dày đến nơi rồi thế?”
Mã Đại Viễn sững sờ: “Cái gì? Bác sĩ, anh mới nói gì cơ?”
Bác sĩ: “Tôi nói ông chỉ bị viêm dạ dày mãn tính bình thường thôi.”
“Nhưng trước đây tôi tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ ở đó… bác sĩ ở đó nói tôi bị u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối, không còn sống được bao lâu nữa mà!” Mã Đại Viễn ngạc nhiên không dám tin, nhảy dựng lên.
Bác sĩ bị ông ta làm cho giật mình, lập tức cau mày nói: “Sao có thể như thế được?”
“Thật ư?”
Mã Đại Viễn vội vàng kế tuốt tuột tình trạng cơ thể của mình gần đây cho bác sĩ nghe. Bác sĩ thấy triệu chứng quả thật giống bệnh u.n.g t.h.ư dạ dày thì không khỏi lo lắng, kiểm tra lại cho ông ta một lần nữa.
Nhưng kết quả vẫn không thay đổi gì, bác sĩ liên tục khẳng định Mã Đại Viễn chỉ bị bệnh viêm dạ dày bình thường chứ không phải u.n.g t.h.ư dạ dày sắp c.h.ế.t.
“…”
Mã Đại Viễn choáng váng đứng đó, bị tin vui từ trên trời rớt xuống này làm cho bối rối vô cùng. Cho đến tận khi ra khỏi bệnh viện và nhận lại chiếc xe với cánh cửa móp méo một mảng lớn của mình từ tay viên cảnh sát sân bay tốt bụng thì ông ta mới đột ngột nhớ lại câu nói của Yên La: “Ông cho tôi tiền, tôi sẽ cứu ông một mạng.”
Chẳng lẽ người hôm qua ông ta gặp không phải ma quỷ hại người mà là tiên nữ xuống cứu người?
Trời ơi là trời, Mã Đại Viễn vỗ đùi, trong lòng vừa kích động lại xen lẫn hối hận. Nếu biết trước như vậy thì ông ta đã đưa năm trăm tệ, à không, sẽ đưa hết tiền trong thẻ ngân hàng cho tiên nữ rồi!
Đây là ơn cứu mạng một con người đấy!
…
Yên La không hề biết Mã Đại Viễn đã xem mình như những thần tiên mà cô ghét nhất, lúc này cô đã yên vị trên máy bay rồi.
Có rất nhiều chuyến bay từ nơi này đến thủ đô, Yên La ngheo theo Trần Tuyết Như chọn một chuyến gần nhất, sau đó tiếp tục theo lời chỉ đạo của cô ấy tới phòng cảnh sát ở sân bay làm thẻ căn cước tạm thời. Rốt cuộc cô cũng thuận lợi thông qua kiểm tra an ninh, ngồi lên máy bay.
Đây là lần đầu tiên Yên La đi máy bay, cô hơi tò mò về thứ đồ không có cánh cũng chẳng phải vật sống mà lại có thể chở một đám người bay lên trời này nên không ngừng nhòm ngó khắp nơi trên đường đi. Lúc thấy tiếp viên hàng không đứng ở cửa cabin đón khách, cô khó có khi nhìn chăm chú đối phương rồi nói với Trần Tuyết Như vẻ tán thưởng: “Loài người các cô cũng không tệ lắm nhỉ.”
Rõ ràng con người là một giống loài nhỏ bé như con kiến nhưng lại có thể sáng tạo ra những đồ vật to lớn hơn mình rất nhiều và sử dụng chúng thành thạo. Khó trách bọn họ có thể trở thành chúa tể của thế gian này trong tình huống linh khí của đất trời đang dần biến mất.
Trần Tuyết Như được khen ngợi mà không dám nhận, đột nhiên cảm thấy chị đại cũng khá đáng yêu. Nghĩ tới câu nói “ông cho tôi tiền, tôi sẽ cứu ông một mạng” của Yên La trước khi xuống xe đã nói với Mã Đại Viễn, Trần Tuyết Như rốt cuộc không nén nổi tò mò mà mở miệng dò hỏi: “Cảm ơn chị đã khen ngợi. Nhưng mà chị ơi, em có thể hỏi chị một chuyện không?”
Bấy giờ tâm tình của Yên La không tệ, cô tùy tiện nói: “Hỏi chuyện gì?”
Trần Tuyết Như thấy cô chịu nói chuyện với mình mà không mất kiên nhẫn thì trong lòng cảm thấy hơi ngạc nhiên. Cô ấy vội vàng nói: “Cái chú tài xế lúc nãy ấy ạ, chị nói có thể cứu chú ấy một mạng là như thế nào vậy? Còn nữa, lúc chị xuống xe đã cho chú ấy ăn cái gì thế chị?”
“Trong dạ dày của ông ta có một vật đang sinh trưởng, ông ta sắp c.h.ế.t.” Yên La hờ hững trả lời: “Thứ tôi cho ông ta ăn chính là sức mạnh của tôi, có thể c.ắ.n nuốt sạch vật kia.”
Trong dạ dày có một vật đang sinh trưởng khiến người sắp c.h.ế.t? Chẳng lẽ là u.n.g t.h.ư dạ dày? Trần Tuyết Như cả kinh: “Vậy hiện giờ chú ấy…”
“Có lẽ đã ổn rồi.”
Không ngờ Yên La nói “cứu mạng” chính là thật sự “cứu mạng”, Trần Tuyết Như ngẩn người, đột nhiên không còn sợ cô như trước nữa.
Mặc dù Yên La làm việc một cách ngang ngược, tính tình lại nóng nảy không hề dễ trêu chọc vào nhưng dường như chị cả không hề hung ác như trong tưởng tượng của Trần Tuyết Như, thậm chí cô còn xác định ân oán rõ ràng, ra tay cũng hào phóng…
Nghĩ vậy, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của Trần Tuyết Như cuối cùng cũng có thể trở nên nhẹ nhõm: “Chú tài xế chắc chắn không thể ngờ được mình chỉ giúp đưa người tới sân bay và mua tấm vé máy bay mà có thể đổi lại được mạng sống. Chị à, chị đúng là người tốt.”
Yên La sống hơn mười nghìn năm lần đầu tiên nghe được câu khích lệ kiểu này: “…?”
Con nhóc loài người này mù mắt rồi hả? Cô là người ai gặp cũng sợ mất mật, ngay cả đám thần tiên trên trời kia cũng phải kiêng dè, thế mà con nhóc này còn bảo cô là người tốt?
Yên La cảm thấy cứ quái quái, xùy một tiếng: “Tôi chỉ không thích nợ nhân quả người khác thôi chứ không thích cứu người. Còn nữa, người tốt cái gì, tôi không phải người.”
Trần Tuyết Như bị lời nói của cô làm cho bất ngờ không kịp chuẩn bị, bộ dạng của chị đại giống như đang bảo rằng: “Cô nói hươu nói vượn gì thế? Bà đây rất hung dữ rất đáng sợ đấy nhé”. Cô ấy ngẩn người, lá gan cũng trở nên lớn hơn: “Thế chị là cái gì vậy? Yêu quái hả?”
Máy bay cũng chỉ có ngần ấy thứ, sau khi cảm giác mới mẻ trôi qua Yên La bắt đầu cảm thấy chán. Cô lười biếng tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại trả lời: “Cứ coi là vậy đi.”
Yên La là một ngọn núi sinh ra cùng với trời đất này, mọc lên ở nơi huyền thoại tập trung tất cả tối tăm của thế gian này – Quy Khư chi cảnh.