Bình đạm như cúc cái ch-ó má gì
C1
Đích muội tính tình đạm nhã như cúc, không tranh không đoạt.
Phu quân của nàng muốn nạp bình thê vào phủ, ta liền dùng đường quan lộ uy h.i.ế.p hắn, buộc hắn đổi bình thê thành tiểu thiếp.
Đích muội lại rưng rưng muốn khóc, oán trách ta tự ý làm chủ, khiến thanh danh không tranh không đoạt của nàng bị tổn hại!
Sau đó lại nâng tiểu thiếp thành trắc thất, cho phép nàng ấy sinh hài t.ử rồi tự mình nuôi nấng.
Thế nhưng, sau khi trắc thất thật sự hạ sinh một nam hài, đích muội liền sai nha hoàn thiếp thân hồi phủ báo tin cho mẫu thân, khiến mẫu thân lo lắng nàng ở nhà chồng địa vị không vững.
Mẫu thân vì thế đích thân đến tận cửa lý luận, mang nam hài về bên cạnh đích muội để nàng nuôi dưỡng.
Trắc thất chịu không nổi nỗi đau cốt nhục chia lìa, ngày ngày u sầu tương tư, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn.
Đích muội lại trở về phủ, nổi giận trách cứ mẫu thân độc ác tàn nhẫn, khiến mẫu thân ở bên ngoài mang tiếng tâm địa rắn rết.
Không bao lâu sau, nhi t.ử tám tuổi của đích muội đ-á-nh bị thương đích tôn của Thuận Thân vương, vội vã chạy về cầu phụ thân cứu giúp.
Thuận Thân vương tuyên bố phải đ-á-nh gãy hai chân của ngoại sinh, đích muội lại về nhà, ép phụ thân giao nộp ngoại sinh.
Phụ thân không đành lòng để ngoại sinh chịu khổ, bèn vác roi đến phủ Thuận Thân vương, quỳ gối nhận tội cầu xin tha thứ.
Thuận Thân vương tức giận, đ-á-nh gãy hai chân phụ thân.
Phụ thân hấp hối được đưa về phủ, đích muội lại làm ra vẻ công chính vô tư, quở trách phụ thân bao che ngoại sinh, không xứng làm mệnh quan triều đình.
Thậm chí còn tuyên bố muốn đoạn tuyệt quan hệ với gia đình.
Phụ thân mẫu thân hoàn toàn tuyệt vọng, đành ký xuống thư đoạn thân.
Nào ngờ lại trúng kế của đích muội, nàng đem chứng cứ mưu nghịch của nhà chồng giấu vào thư phòng phụ thân.
Cuối cùng, cả nhà chúng ta bị xử lăng trì mà ch.t, chỉ có đích muội nhờ vào thư đoạn thân mà giữ được một m-ạ-ng.
Lão thiên có mắt, để ta cùng phụ thân mẫu thân, trọng sinh trở về thời điểm đích muội loan tin phu quân nàng muốn nạp bình thê vào phủ…
“Lâm Thanh Nguyệt, gọi ngươi mấy tiếng rồi, sao không đáp lời ta vậy.”
Bằng hữu thân thiết của ta – nữ Thị lang Trần Tĩnh Huyên vỗ vỗ vai ta, trong giọng mang theo vài phần nghi hoặc.
Ta bừng tỉnh khỏi nỗi đau kiếp trước, ngẩng đầu nhìn Trần Tĩnh Huyên đang đứng trước mặt,
lại cúi đầu nhìn bộ quan phục trên người mình, giây phút ấy, ta rốt cuộc cũng xác định – ta thật sự đã trọng sinh.
Trọng sinh về thời điểm bi kịch chưa xảy ra, giờ đây ta và cha mẹ vẫn chưa bị Lâm Vân Kiều hãm hại, mọi chuyện… vẫn còn kịp.
Đang lúc ta suy nghĩ xem nên nói chuyện kiếp trước với cha mẹ thế nào, liền thấy phụ thân nét mặt lo lắng, vội vàng từ bậc thềm triều đình chạy xuống phía ta, bước chân gấp gáp, vẻ mặt tràn đầy bất an.
Phụ t.ử chúng ta thì thầm vài câu, xác nhận rằng cả hai đều đã trọng sinh.
Tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được buông xuống, có phụ thân ở đây, th-u-yế-t phục mẫu thân hẳn cũng dễ dàng hơn nhiều.
Sau khi cùng phụ thân thượng triều, tâm trí chúng ta đều không yên, chỉ mong sớm được hồi phủ.
Cuối cùng cũng chờ đến lúc tan triều, ta và phụ thân thúc ngựa quay về phủ, liền thấy mẫu thân đang nhíu mày đứng chờ ngay cổng lớn.
Chỉ chốc lát sau, xác nhận rằng mẫu thân cũng đã trọng sinh.
Ba người chúng ta ôm chầm lấy nhau, òa lên khóc nức nở, nghiến răng nghiến lợi mắng c.h.ử.i Lâm Vân Kiều – thứ vong ân phụ nghĩa kia một trận!
Ngày hôm sau, giống như kiếp trước, bên ngoài lại truyền ra tin tức: trượng phu của Lâm Vân Kiều – Lương Hàm – muốn cưới bình thê Lê Niệm vào phủ.
Khi ấy, ta vừa nghe tin Lương Hàm muốn cưới bình thê, liền lo đến phát hoảng, chỉ sợ làm ảnh hưởng tới địa vị của Lâm Vân Kiều trong phủ Bá tước.
Dưới gối nàng chỉ có một nhi t.ử – Lương Hiên. Năm đó sau khi hạ sinh Lương Hiên, nàng chê thân thể phát phì, vì muốn giảm cân, trong tháng cữ lại ép bản thân quá mức khiến thân thể tổn hại!
Đại phu nói nàng từ đó trở đi không thể m.a.n.g t.h.a.i thêm lần nào nữa.
Vì muốn bảo đảm sau này Lương Hiên có thể thuận lợi kế thừa tước vị, ta không tiếc đi nước cờ hiểm, lợi dụng chức quan Ngự sử của mình – có quyền giám sát bách quan, để uy h.i.ế.p Lương Hàm phải nạp Lê Niệm làm tiểu thiếp.
Phủ Bá tước vốn đã không được nữ đế coi trọng, dưới sự uy h.i.ế.p của ta, Lương Hàm chỉ đành ngoan ngoãn nạp Lê Niệm làm tiểu thiếp.
Thế nhưng, khi Lê Niệm tiến phủ dâng trà vấn an, Lâm Vân Kiều lại lập tức nâng nàng ta làm trắc thất, còn oán trách ta tự ý quản chuyện nhà nàng!
Miệng nàng nói bản thân “tính tình đạm nhã như cúc”, vốn chẳng hề để tâm việc trượng phu cưới bình thê.
Cho dù bị giáng từ chính thê xuống làm thiếp, thì đã sao?
Không tranh không đoạt mới là đạo xử thế nàng theo đuổi.
Lương Hàm liền lập tức ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, cao giọng tán thưởng: “Có được hiền thê như vậy, thật là phúc ba đời của ta!”
Vì muốn bảo toàn thanh danh “không tranh không đoạt” ấy, Lâm Vân Kiều liền đem chuyện ta lợi dụng chức vụ ép Lương Hàm không được nạp bình thê, tuyên truyền khắp nơi.
Nữ đế đã phá lệ cho nữ t.ử vào triều làm quan, cuộc cải cách này vốn đã khiến phần lớn quan viên trong triều bất mãn phản đối, hành động của Lâm Vân Kiều chẳng khác nào đẩy ta vào đầu ngọn sóng.
Những kẻ vốn không phục chuyện nữ nhân vào triều làm quan, liền đồng loạt công kích ta, ép nữ đế phải đuổi ta ra khỏi triều đình, vĩnh viễn không trọng dụng.
Nữ đế đối với ta vô cùng thất vọng, cho rằng ta không gánh vác được trọng trách.