Cẩm Nang Sinh Tồn Ở Dị Thế Giới Của Quý Cô Phù Thủy
Chương 13: Thảm họa

Cập nhật lúc: 2026-04-21 02:27:09 | Lượt xem: 1

Hai anh em nhà Evans đưa mắt nhìn nhau. Thật lòng mà nói, bọn họ không mấy tin vào lời này. Một nữ phù thủy sống trong tu viện xa hoa tráng lệ thì có thể hiểu được bao nhiêu về công việc đồng áng chứ?

Ma pháp là món quà mà thần linh ban tặng, còn phù thủy chính là những kẻ may mắn được thần hôn lên trán. Họ cao quý và tao nhã, tất cả những vật vô tri vô giác đều có thể trở thành tôi tớ của họ. Những gì họ có thể làm bằng ma pháp thì tuyệt đối sẽ không tự tay động vào.

Ngoại trừ một số ít phù thủy bình dân biết trồng trọt từ khi còn nhỏ ra thì phần lớn phù thủy chỉ dừng lại ở mức độ biết dùng d.ư.ợ.c phẩm tăng trưởng…

Thực vật lớn vụt lên, có thể tự nhổ mình khỏi đất, hoặc sẽ bị những lưỡi hái biết hát tự động gặt xuống mà không cần quan tâm đến phương pháp canh tác hay kỹ thuật thu hoạch.

Ngay cả những phù thủy bình dân có hiểu biết về trồng trọt thì sau khi sở hữu ma lực một thời gian, họ cũng sẽ cố tình quên đi những kiến thức ấy, ra sức rũ bỏ những đặc điểm xuất thân bình dân của mình.

“Cô đừng đùa nữa, cô Lâm.” Quinn ngượng ngùng giang tay: “Đội trưởng Hogan đang rất tức giận đấy. Nếu cô qua đó bây giờ, chắc chắn sẽ bị liên lụy.”

Euan lặng lẽ nhìn cô.

“Hãy tin tôi.” Vega nói nhanh: “Tôi chắc chắn có thể giúp các anh giải quyết vấn đề. Nếu không thể nộp đúng hạn, Công tước nhất định sẽ trừng phạt tất cả mọi người. Đến lúc đó, đừng nói đến đám tù nhân, chẳng lẽ các anh không sợ cơn thịnh nộ đó sẽ giáng xuống đầu mình sao?”

“Nhưng mà…” Quinn còn muốn nói gì đó nhưng đã bị một bàn tay kéo lại.

“Chúng ta đi thôi.” Euan nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của phù thủy: “Chỉ đứng xa quan sát. Nếu tình hình vượt quá khả năng của cô, chúng ta sẽ rời đi ngay lập tức để tránh bị đội trưởng phát hiện.”

Bờ vai của Vega thả lỏng đôi chút: “Cảm ơn.” Cô chân thành nói.

Dưới sự dẫn dắt của hai người lính, cô đến gần nhà kho. Xung quanh nhà kho một lớp binh lính bao vây, những ngọn đuốc rực cháy gần như xua tan cả màn đêm.

Không xa đó, một giọng c.h.ử.i rủa gay gắt vang lên.

“Rốt cuộc là chuyện gì đây? Rõ ràng đã đổi sang kho khác, tại sao cà rốt vẫn bị thế này? Có phải là do các ngươi không! Chắc chắn các ngươi đã giở trò gì đó! Đồ goblin đáng c.h.ế.t! Lũ giòi bọ ngu xuẩn! Nếu không ngăn được cà rốt thối rữa, không gom đủ số lượng để nộp sau hai ngày nữa, ngài ấy chắc chắn sẽ truy cứu trách nhiệm. Đến lúc đó, nông trại này phải làm sao hả?”

“Đó là ngài Burwell.” Euan khẽ nói bên tai Vega: “Ông ta là phó đội trưởng đội canh gác. Người cao hơn đứng bên cạnh chính là đội trưởng Hogan – Walter Hogan, một người họ hàng xa biết bao nhiêu đời của ngài Công tước.”

Vega ghi nhớ gương mặt của hai người kia rồi lập tức chuyển ánh mắt về phía nhà kho.

Trên mặt đất rải rác một ít cà rốt. Có thể dễ dàng nhận thấy chúng đã bắt đầu thối rữa, những đám nấm xốp màu xám đen mọc thành từng mảng trông chẳng khác nào những khối u lở loét.

Không chỉ vậy, ngay cả những củ cà rốt được chất đống cũng có nhiều chỗ phủ kín nấm mốc màu xám, nhìn qua đã thấy ghê rợn.

Burwell vẫn đang c.h.ử.i bới. Từ lời ông ta, Vega đã xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc.

Thì ra sáng nay Công tước Walter bất ngờ ra lệnh thu hoạch bắp cải và cà rốt, sử dụng chim ưng triệu hồi ma pháp để vận chuyển trên không.

Bắp cải đã được gửi đi vài đợt trong ngày hôm nay. Sau khi hoàn tất việc chuyển bắp cải, kế tiếp sẽ là cà rốt.

Thế nhưng, cà rốt vừa mới đưa vào nhà kho chưa bao lâu đã bắt đầu thối rữa. Ngay cả khi vội vã đổi kho thì cũng vô ích. Thậm chí khi kiểm tra lại vào buổi tối, tình trạng còn tồi tệ hơn.

Mấy tù nhân phụ trách thu hoạch cà rốt đang run rẩy quỳ rạp dưới đất. Mái tóc bết dính do lâu ngày không gội của họ rối thành từng mảng, quần áo bẩn thỉu sờn rách, mép vải đã mòn đến mức không ra hình dạng.

Nói họ gầy gò trơ xương cũng là cách diễn đạt dễ nghe. Những người này thậm chí còn chẳng có được lượng thịt bằng bọn gián trong nhà lao của Vega.

Burwell mắng c.h.ử.i đến mệt rồi thì quay người lại cung kính hỏi Hogan: “Đại nhân, ngài thấy bây giờ nên làm thế nào ạ?”

Vega không nhìn thấy mặt gã đàn ông, chỉ nghe thấy giọng nói trầm trầm lạnh lẽo: “Nhặt hết số cà rốt thối rữa ra. Còn người, thì mang đi treo cổ hết đi.”

“Bịch!” Một tù nhân vì quá sợ hãi mà ngất xỉu ngay tại chỗ. Trán va xuống đất, bụi mịn văng lên trong bóng tối.

Những tù nhân còn lại cũng quỳ sụp xuống đất, vẻ mặt tuyệt vọng. Nước mắt hòa lẫn với bùn đất lăn dài trên gò má.

“Không! Đại nhân! Không!” Một tù nhân sụp đổ, bò tới, khóc lóc van xin: “Cầu xin ngài! Xin ngài tha cho chúng tôi lần này! Chúng tôi tuyệt đối không dám nữa! Thật sự không dám nữa… Đại nhân… Đại nhân!”

Burwell đá người đó văng ra ngoài rồi phủi phủi ống quần, giọng điệu đầy khinh bỉ: “Cút xa ra! Đồ ngu xuẩn! Ngươi cũng xứng chạm vào người ngài Hogan sao? Ngươi có biết đây là nông trại của ngài Công tước không? Mọi cây trồng ở đây đều là tài sản riêng của ngài ấy! Cho dù các ngươi có c.h.ế.t một trăm lần cũng chẳng thể bù nổi số cà rốt thối rữa này!”

Xung quanh, nhiều binh sĩ đều quay đầu đi, ngay cả anh em nhà Evans đứng bên cạnh Vega cũng nghiến c.h.ặ.t răng.

Vài người làm theo lệnh, tiến lên định kéo những tội nhân trên mặt đất dậy, tiếng khóc than sắc nhọn như mũi khoan đ.â.m thẳng vào tim người nghe.

Cơ thể còn nhanh hơn cả suy nghĩ, Vega bước tới vài bước.

“Khoan đã, thưa các ngài, chuyện này không khó giải quyết đến mức phải làm ầm ĩ đến mức này.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8