Cẩm Nang Sinh Tồn Ở Dị Thế Giới Của Quý Cô Phù Thủy
Chương 18: Bị thương

Cập nhật lúc: 2026-04-21 02:27:10 | Lượt xem: 1

Còng sắt đã mài rách cổ tay cô đến mức tươm m.á.u nhưng cô chẳng buồn để ý.

Nhưng vẫn có người đã nhận ra.

Tối nay, không biết bao nhiêu lần Euan đã nhìn chằm chằm vào vết thương đang rỉ m.á.u ấy. Đó là vết thương do bị cọ xát, chắc chắn rất đau, vậy mà phù thủy chẳng hề chớp mắt, động tác trên tay vẫn dứt khoát và nhanh nhẹn.

Quinn cũng nhận thấy, cậu ta nhịn một lúc lâu, cuối cùng không nhịn nổi.

“Anh à.” Thiếu niên nghiêng người, hạ giọng hỏi: “Anh có thấy không? Cổ tay của cô Vega trông rất nghiêm trọng, cần phải băng bó lại.”

Euan liếc cậu ta một cái, không nói gì.

Quinn lập tức sốt ruột. Rõ ràng là cô Vega rất tốt bụng và thông minh, là người đáng được tôn trọng. Hơn nữa, chính anh trai đã dặn cậu ta phải đối xử lịch sự với cô. Vậy mà giờ anh ấy lại không lên tiếng?

“Anh à! Anh có nghe em nói không? Cổ tay của cô Vega…”

Euan đột nhiên quay đầu, cắt ngang lời cậu ta: “Em có băng gạc không?”

Quinn ngẩn ra.

Euan: “Em có t.h.u.ố.c không?”

Quinn: “…”

Euan: “Vậy cô ấy có không?”

Quinn đờ đẫn một lúc lâu, rồi cúi đầu xấu hổ: “Anh… em…”

“Quinn.” Người anh trai giơ tay xoa nhẹ đầu cậu ta rồi nghiêm túc nói: “Đừng nhắc nhở người khác về thứ mà họ không có khi họ đang chịu khổ. Trừ phi em có thể ngay lập tức lấy ra thứ có thể giúp họ. Chẳng lẽ họ không biết mình c.ầ.n s.ao?”

Nói xong, Euan tượng trưng xoa xoa lên tóc em họ hai cái rồi quay đầu nhìn về phía rừng sâu: “Ở đây đợi anh, có chuyện gì thì hét lên.”

Trước khi vào nông trại trong rừng núi, Euan từng là lính gác trong làng. Cậu đã học kỹ nắng chiến đấu với sư phụ, cũng học cả cách xử lý các vết thương đơn giản.

Khi hộ tống các phù thủy vào đây thu thập nguyên liệu, cậu từng thấy quanh đây có một loại thảo d.ư.ợ.c cầm m.á.u.

Euan lập tức cất bước rời đi.

Hai anh em thì thầm rất nhỏ, Vega ngồi xổm dưới đất hoàn toàn không hay biết gì.

Cô vừa máy móc xúc đất, đào củ cải ánh trăng, ném vào rổ, trong đầu vừa nhớ lại những ma thuật và công thức d.ư.ợ.c phẩm chưa từng sử dụng trong ký ức.

Dù bây giờ vẫn chưa có cơ hội áp dụng nhưng một phù thủy không thể vứt bỏ những kỹ năng cốt lõi của mình.

Cô phải đảm bảo rằng mình luôn thuộc lòng những câu thần chú phức tạp và công thức d.ư.ợ.c phẩm giống như những kiến thức đã in sâu vào đầu cô trước khi xuyên không.

Lúc này, Vega lại di chuyển đến bên sông. Cô rửa sơ mặt, cổ và tay, cẩn thận tránh vết thương trên cổ tay.

Dù sao thì đây cũng là dòng nước từng có ngư nhân bơi qua, ai biết bên trong có những loại vi khuẩn gì?

Sau đó, cô chuẩn bị lấy nước như lần trước.

Lần này, cô phải nghĩ cách lấy nhiều nước hơn một chút. Lúc chiều cô cảm thấy hình như mầm cây có hơi úa vàng.

Làm ơn đừng vừa nhú lên đã c.h.ế.t yểu nhé. Cô thầm cầu nguyện rồi cúi xuống nhìn mặt sông.

Ngay lúc đó, một chiếc lá rộng lớn bất ngờ trôi tới.

Thật sự là “trôi tới”, là kiểu bất chấp ngược dòng để “trôi tới”.

Phản ứng đầu tiên của Vega là ma pháp, nhưng cô lại không cảm nhận được bất kỳ d.a.o động ma lực nào.

Xét đến việc lần trước từng bị ngư nhân tấn công, phản ứng bình thường của mọi người lúc này hẳn phải là gọi lính gác.

Nhưng Vega lại nín thở, căng người ngồi xổm xuống. Cô siết c.h.ặ.t chiếc xẻng nhỏ trong tay, chuẩn bị sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào, đồng thời lặng lẽ quan sát chiếc lá ngày càng tiến lại gần hơn.

Cuối cùng, nó dừng lại bên tay cô.

Lúc này, Vega mới nhìn thấy rõ. Phần gân dày nhất của chiếc lá bị một sợi dây mảnh xuyên qua, đầu còn lại chìm trong nước.

Cô lấy hai nhánh hoa ánh trăng gần đó ra để chiếu sáng lòng sông, và rồi cô bất ngờ phát hiện một chiếc xe cút kít mini bằng kim loại!

Một khối kim loại cơ màu sắc kỳ lạ chỉ bằng lòng bàn tay được chế tạo thành hình chiếc xe cút kít, quấn lấy sợi dây mảnh, giống như một cánh diều đưa chiếc lá lớn “trôi tới” trước mặt cô.

Trên lá có một dòng chữ.

[Quý cô đáng mến, củ cải ánh trăng mà cô thu hoạch có sức hấp dẫn rất lớn đối với tôi. Không biết tôi có vinh hạnh được bàn một vụ làm ăn với cô không?]

Vega lập tức nắm c.h.ặ.t sợi dây, tim đập thình thịch.

Là ai?

Dùng cách thức bí ẩn như thế này, chẳng lẽ là e ngại những binh sĩ đang canh giữ bên cô sao?

Nhưng tại sao? Theo lẽ thường mà nói, cô mang còng sắt lộ liễu thế này, thân phận tội nhân đã quá rõ ràng. Nếu muốn bàn chuyện làm ăn thì nên tránh cô để tiếp xúc với lính gác mới phải.

Trừ phi… người này hiểu rất rõ về những kẻ canh giữ cô.

Nói cách khác, chắc hẳn đối phương biết rất rõ ai mới thực sự là kẻ thao túng nông trại trong rừng núi và hiểu rằng bản thân không thể thuyết phục họ. Vì thế đối phương mới chọn cô – một kẻ trông có vẻ như đang rất cần giúp đỡ và hoàn toàn vô hại.

Vậy thì, chắc chắn kẻ ẩn nấp này đã phải quan sát cô một thời gian. Nhưng hôm nay mới là đêm thứ ba của cô ở đây.

Rất có khả năng người kia đã để ý cô ngay từ đêm đầu tiên.

Chẳng lẽ là trùng hợp? Không, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế.

Vega đặt tay lên đầu gối, chợt nhớ đến trận chiến lần đó.

“Chúng ta phải nhanh ch.óng xử lý xác và vết m.á.u của ngư nhân, nếu không sẽ thu hút những thứ khác đến.”

Đây là lời của Euan.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8