Dạy Lan Cách Bắt Cá
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:00:15 | Lượt xem: 2

[Đâu có ạ, anh Bách Lan đừng nghe anh trai em nói bừa.]

Sau đó Bách Lan gửi một tin nhắn thoại, giọng điệu có vẻ khá thất vọng: "Anh còn tưởng em thật sự muốn, thích anh đến mức đó rồi cơ đấy."

Tôi không nói gì, chỉ mải miết lướt vòng bạn bè của anh, nước miếng chảy ra từ khóe miệng.

Vai rộng eo thon, cao 1m87, chân dài, tám múi bụng, tôi lại không muốn xem ư?

Tôi siêu muốn là đằng khác!

Đến nỗi hai ngày không gặp, trong mơ toàn là hình bóng của Bách Lan.

"Nhớ cậu ấy thì đi tìm đi, cứ ủ rũ mãi thế."

Tiểu Hạc đưa cho tôi ly cà phê đá.

Tôi cầm lấy uống một ngụm, buồn bã nói: "Anh trai tớ bảo họ đang chuẩn bị cho trận đấu, không cho tớ đến."

Tôi cũng không dám đến, sợ không kìm được mà động tay động chân với Bách Lan.

Tiểu Hạc bật cười: "Ngày mai họ sang trường Đại học Dương thi đấu, chị tớ làm người ghi điểm ở đó, đến lúc đó bảo chị ấy dẫn chúng ta vào."

Tôi kích động ôm lấy cô nàng: "Tiểu Hạc cậu tuyệt vời quá."

Cô ấy ghét bỏ đẩy tôi ra: "Tối nay phải ngủ sớm, chiều mai còn có tiết học nữa."

"Tuân lệnh, quý cô xinh đẹp."

Tan học xuống nhà ăn thì bất ngờ gặp Bách Lan, trông anh rõ ràng là đã ăn xong, thấy tôi lại đi lấy thêm hai chai nước rồi ngồi xuống bên cạnh.

"Hôm nay Tiểu Ngư có nhớ anh không?"

Anh nghiêng đầu nhìn tôi cười, mặt tôi đỏ bừng.

C.h.ế.t người mất thôi.

Mới mấy hôm trước còn là tôi lén nhìn anh cười, bây giờ anh đã tự nhiên hỏi tôi có nhớ anh không.

Tôi chọc chọc miếng đùi gà, lí nhí nói: "Có nhớ anh."

Anh có vẻ rất vui, nhẹ nhàng véo má tôi: "Ăn ngoan cho ch.óng lớn nhé, anh về trước đây."

Anh đi rồi mà tôi vẫn chưa hoàn hồn.

"Lớn cái gì chứ? Mình còn cần phải lớn ở đâu nữa?"

Với khả năng đọc hiểu đạt điểm tối đa, ngày hôm sau trước khi ra ngoài, tôi đã trang điểm cho mình thật ra dáng một người phụ nữ trưởng thành.

Trang điểm đậm, cố ép để đường cong rõ rệt, Tiểu Hạc nhìn bộ dạng tàn nhẫn với bản thân của tôi mà bật cười: "Có phải hơi quá đà không Tiểu Ngư."

Tôi mặt mày kiên định: "Để anh ấy xem mình còn cần phải lớn nữa không!"

Một chiếc sườn xám cổ yếm màu tím, ren lưới ôm sát hông, trước lồi sau lõm, không mê c.h.ế.t anh mới lạ.

Nhưng sau khi chị của Tiểu Hạc dẫn chúng tôi vào nhà thi đấu, tôi bỗng cảm thấy có điềm chẳng lành.

Giang Phong nhìn chằm chằm vào tôi từ phía sân đấu, ánh mắt lộ vẻ hung dữ.

Ánh mắt như đang cảnh cáo rằng tôi c.h.ế.t chắc rồi.

Trong lúc tôi đang đứng ngồi không yên thì bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Bách Lan.

Anh chạy nhanh đến chỗ ghế của mình lấy túi rồi đưa cho tôi: "Để túi lên đùi, lấy áo sơ mi của anh trong túi ra khoác vào."

Tôi ngoan ngoãn làm theo, những ánh mắt soi mói xung quanh đã giảm đi rất nhiều.

Tiểu Hạc kéo áo tôi: "Vừa rồi nhiều người nhìn cậu chằm chằm, Bách Lan có vẻ hơi tức giận rồi đấy, anh trai cậu chắc chắn sẽ xử lý cậu."

Tôi chỉ biết khóc trong lòng: "Tiểu Hạc cứu tớ."

Tiểu Hạc vỗ vai tôi, nói một cách rất đáng tin cậy: "Yên tâm đi, tớ đi giày bệt, nếu họ nổi đóa với cậu thì tớ chạy trước."

Đúng là chị em tốt, gặp chuyện gọi điện thoại thì không bao giờ nghe máy.

Trận đấu nhanh ch.óng bắt đầu, dù tôi không hiểu bóng rổ, nhưng cũng phân biệt được bên nào điểm cao hơn, đang lúc tập trung theo dõi tình hình trên sân thì một chàng trai ngồi xuống ghế trống bên trái tôi.

Giữa tiếng hò reo ồn ào, cậu ta ghé sát tai tôi hét lớn: "Bạn cũng là sinh viên Đại học Dương à?"

Tôi nghe không rõ: "Sinh viên gì cơ?"

Cậu ta lặp lại: "Sinh viên Đại học Dương."

Tôi giả vờ đáp: "Sinh viên năm nhất."

Cậu ta bất lực rút điện thoại ra đưa mã QR, lần này thì tôi đã hiểu.

"Tôi, không, kết, bạn."

Cậu ta hét to hơn: "Cái gì? Đưa bạn về nhà á?"

Trời đất ơi, đúng là quả báo mà.

Trong lúc tôi và cậu ta đang nói chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt thì trên sân vang lên một hồi còi và sau đó là tiếng hò reo.

Nhìn bảng điểm, đội chúng tôi thấp hơn năm điểm.

Trong thời gian nghỉ giữa hiệp, khi sân đấu đã bớt ồn ào, chàng trai kia lại đòi kết bạn.

"Bạn học này, em gái tôi không kết bạn đâu."

Giang Phong ném chiếc khăn lau mồ hôi về phía đầu tôi, Bách Lan đã chặn lại giữa chừng.

Chàng trai kia lẩm bẩm: "Em gái cậu lớn thế này rồi, cậu còn quản cả chuyện kết bạn của em ấy à?"

Bách Lan liếc cậu ta một cái, lạnh lùng nói: "Em ấy, là bạn gái tôi."

Lần này thì chàng trai kia mất mặt, quay sang nói với hậu vệ của đội mình: "Các cậu cố lên, thắng trận này tối nay tôi mời."

Đội Đại học Dương reo hò mừng rỡ rồi tản ra, tôi có chút lo lắng rằng mình đã gây rắc rối cho họ.

Giang Phong b.úng mạnh vào trán tôi một cái: "Chúng tôi sẽ thắng, về nhà rồi xử lý em sau."

Huấn luyện viên đang gọi họ, Bách Lan ghé sát người qua, đưa tay xoa xoa chỗ trán bị Giang Phong b.úng đỏ.

"Ngoan ngoãn đợi bọn anh, không được để ý đến ai cả."

"Vâng."

Anh đi rồi tôi mới ngoan ngoãn ngồi yên, quay đầu nhìn sang thì thấy Tiểu Hạc đã ở trong trạng thái hóng 'drama' tới phát cuồng.

"Hàng ghế đầu hóng chuyện, đáng đồng tiền bát gạo."

Tôi ủ rũ: "Nỗi buồn và niềm vui của nhân loại không tương xứng, tớ chỉ toàn thấy chuyện xấu của mấy cậu."

Trận đấu đỉnh cao giữa hai trường đại học, đội chúng tôi thắng hiểm với cách biệt một quả.

Giang Phong khoác vai Bách Lan, kiêu ngạo đi qua đội Đại học Dương, đến trước mặt tôi với vẻ đắc ý: "Anh trai em cũng oai lắm chứ hả."

Bách Lan, người đã ném quả quyết định, chỉ cười mà không nói, tôi đáp lại anh ấy cho có lệ: "Vâng, vâng."

====================

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8