Dạy Lan Cách Bắt Cá
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-18 14:00:16 | Lượt xem: 2

Tôi ngơ ngác gật đầu.

Tiên nữ thế này mà cũng biết tên mình? Vui quá đi mất.

"Mình tên Ôn Miên, lần đầu gặp mặt, chào cậu."

Cô ấy cười ngọt ngào chìa tay về phía tôi.

Ôn Miên?

Đây chẳng phải là đối tượng thanh mai trúc mã của Bách Lan sao?

Hết vui.

Tôi có chút bối rối, biểu cảm hơi cứng đờ, nhất thời không phản ứng kịp để bắt tay cô ấy.

Cô ấy nhanh ch.óng rụt tay lại, có chút ngượng ngùng nói: "Cậu cứ đợi đi, ngoan nhé."

Tôi nhìn bóng lưng thanh lịch tao nhã của cô ấy, rồi cúi đầu nhìn bộ đồ toàn năng lượng bong bóng tình yêu của mình.

Cô ấy như đóa hoa nhài trắng tinh, còn tôi thì như một đứa trẻ trâu.

"Khoan đã, lẽ nào cô ấy không biết mình là kẻ chen chân sao?"

"Bảo mình ngoan ngoãn đợi, là đang cảnh cáo mình, dằn mặt* mình sao?"

Tôi đang lẩm bẩm một mình thì Bách Lan hỏi từ phía sau: "Dầm mứt* gì cơ?"

*chỗ này nữ chính nói xiàmǎwēi (đọc là sa mã quei), nam chính nghe shāwēimǎ (đọc là sa quei mã), một dạng của nghe nhầm nên mình tìm từ gần giống trong tiếng việt để thay.

"Mứt dầm* gì, ở đâu cơ?"

*đoạn này anh trai nữ 9 cũng nghe nhầm thành shāqímǎ (sachima – một loại bánh ở TQ), mình tự sửa thành mứt dầm để bản dịch được liền mạch

Giang Phong từ sau lưng anh nhảy ra, chạy đến trước mặt tôi lục túi: "Biết anh mày đói còn mang theo mứt, đúng là chu đáo."

Tôi có hơi cạn lời.

Tôi nắm lấy bàn tay đang lục lọi của Giang Phong: "Chả mang gì cả, chỉ mang theo cô em gái ngoan ngoãn, đáng yêu, tốt bụng của anh thôi."

"Toàn mang những thứ vô dụng."

Giang Phong hất tay tôi ra, quay đầu đi thẳng.

Tôi đ.ấ.m đá vào không khí sau lưng anh ta.

Bách Lan cười kéo tôi lại: "Đi thôi, đừng tức giận."

Gặp một bạn học cùng lớp của anh, người đó trêu: "Bách Lan, đây là cô bạn gái nhỏ của cậu đấy à? Dễ thương quá."

Bách Lan cười ngượng ngùng đáp: "Là cô ấy đấy, đừng trêu nữa."

Họ vui vẻ chào hỏi tôi, tôi cũng đáp lại từng người.

Đến một nơi vắng người, tôi véo tai anh gào lên: "Bách Lan, lẽ nào anh còn có bạn gái lớn nữa à?"

"Không có, không có, chỉ có mình em thôi."

"Vậy còn Ôn Miên thì sao?"

Cả người anh cứng đờ, tôi bực bội buông tay ra.

"Bách Lan, anh nói đi."

Anh đứng thẳng người, cúi đầu: "Em biết cả rồi à."

"Đúng vậy, em vừa gặp cô ấy xong, cô ấy còn bảo em phải ngoan một chút."

Bách Lan không khỏi nhíu mày, tôi tức giận nói: "Bách Lan, em thích anh, nhưng không thích đến mức đi cướp người yêu của người khác."

"Người yêu gì cơ?"

Tôi đẩy mạnh anh một cái, hùng hổ nói: "Anh giả vờ ngốc cái gì? Hai người không chỉ là thanh mai trúc mã mà còn là đối tượng liên hôn, em là bạn gái anh, còn cô ấy là vợ chưa cưới của anh à? Bách Lan, anh không thấy chuyện này nực cười sao?"

Nghĩ đến dáng vẻ xinh đẹp, dịu dàng và thanh lịch của Ôn Miên, tôi lại thấy chua xót, giọng điệu cũng trở nên gay gắt: "Chia tay đi, đồ tồi."

Tôi quay người định đi thì bị Bách Lan kéo lại: "Giang Ngư, em không thèm nghe anh giải thích đã đòi chia tay à?"

Tôi quay đầu nhìn vẻ mặt tổn thương của anh, nhẹ nhàng nói: "Em đã rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện rồi còn gì? Chính thất về thì em tự động thoái vị thôi."

Càng nhìn càng thấy họ mới xứng đôi, trai tài gái sắc.

"Giang Ngư, em nói lại lần nữa xem."

Ánh mắt Bách Lan lạnh như sương, quai hàm căng cứng cho tôi biết anh đang tức giận.

Còn tôi, dưới sự đả kích của tình địch hoàn hảo, đã mất hết lý trí: "Chia tay, chia tay, Bách Lan, chúng ta chia tay đi."

Ai ngờ anh lại ôm c.h.ặ.t tôi, vùi mặt tôi vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

"Bách Lan, buông em ra."

"Lúc em nói hai từ chia tay, tim em không thấy đau sao?"

Sống mũi tôi cay cay: "Không đau, chia tay anh rồi em sẽ tìm người khác trẻ hơn, không thèm để ý đến ông già năm ba như anh đâu."

"Anh trai em cũng năm ba."

"Anh ấy cũng già."

Bách Lan nhìn tôi với ánh mắt oán trách: "Lúc thích anh thì gọi là anh trai, chia tay rồi thì gọi là ông già."

Tôi đẩy anh ra: "Hồi trước khác bây giờ khác, có những lời chỉ có giá trị khi em còn yêu anh."

"Nhưng em vẫn còn nợ anh một nụ hôn."

Ánh mắt Bách Lan đáng thương, giống hệt một chú ch.ó con bị bỏ rơi dưới mưa.

Nhưng vừa nghĩ đến việc anh thuộc về người khác, trái tim sắp mềm lòng của tôi lại cứng như đá.

"Bách Lan, thôi bỏ đi."

"Giang Ngư, em không còn yêu anh nữa sao?"

Tôi không chịu nổi ánh mắt tổn thương của anh, quay người đi: "Em không thể chấp nhận việc bạn trai mình có đối tượng liên hôn lại còn là thanh mai trúc mã."

"Vậy nên, chia tay đi, cứ coi như chúng ta chưa từng bắt đầu."

Nói xong tôi chạy một mạch về ký túc xá không ngoảnh đầu lại.

Thất cmn tình.

Trong lúc tôi đang gào khóc trong chăn, Tiểu Hạc đã đại diện lật chăn của tôi lên: "Tiểu Ngư, có nỗi khổ gì thì nói với tớ, đừng khóc đến mức trần nhà rung chuyển thế này, bọn tớ sợ."

Tôi níu lấy cô ấy, khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem: "Tớ chia tay rồi Tiểu Hạc ơi, tớ thất tình rồi, hu hu hu hu, a a a a"

Tiểu Hạc một tay bịt miệng tôi, tắt tiếng tôi bằng tay.

"Tiểu Ngư, cậu có chắc là không phải dạo này yêu đương nên béo lên, giờ kiếm cớ buồn bã để giảm cân không đấy?"

Tôi véo véo bụng mình, đúng là béo lên không ít.

Cô ấy buông tay, lấy khăn giấy lau mặt cho tôi: "Cậu xem cậu kìa, sao lại khóc như một đứa béo hai trăm cân thế."

Tôi dụi đầu vào n.g.ự.c cô ấy khóc thút thít: "Chị ơi bây giờ ngay cả lời an ủi cũng không còn nữa sao, xem kìa, em chỉ khóc to hơn vài tiếng mà chị đã nói em như vậy, rốt cuộc là em gái không thể so được với người khác để làm chị vui lòng."

====================

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8