Đi Nhặt Ve Chai Được Chồng Như Ý
Chương 3
Quả nhiên cậu ta vẫn còn ghi hận vì tôi đoạt mất suất cử đi học mà.
Lâm Vũ Hàng ở trong một khu căn hộ cao cấp, trùng hợp là tôi cũng biết khu nhà này bởi vì người ba yêu dấu của tôi đã mua một căn tại đây để làm phần thưởng cho tôi vì được cử đi học ở Thanh Hoa.
Nhìn phong thái nhã nhặn của dì Lâm cũng đủ biết gia cảnh phi phàm của nhà bọn họ, hơn nữa họ còn là gia đình có văn hóa.
Không giống kiểu nhà giàu mới nổi như chúng tôi.
Lúc Lâm Vũ Hàng bưng tách cà phê ra thì thấy tôi đang ngắm nghía xung quanh như thể người ngoành hành tinh đến quan sát Trái Đất.
“Cậu đang nhìn gì vậy?” Cậu ta hỏi.
“À, không có gì, tôi chỉ thấy nhà cậu thiết kế đẹp quá thôi.”
Không giống nhà tôi, cái gì cũng lấp lánh vàng óng, bước vào nhà mà không đeo kính thì mù cả mắt ch.ó.
Càng so sánh tôi càng nhận ra “khẩu vị” của ba tôi đáng quan ngại thật đấy!
Nhận xét nhà của người ta xong, tôi lại quay sang nhìn thẳng vào mắt Lâm Vũ Hàng, đúng lúc phát hiện cậu ta cũng đang nhìn mình chằm chằm với ánh mắt thật khó hiểu.
Tôi cười ha hả, “Sao thế?”
Người nọ thôi không nhìn tôi nữa: “Nhà cửa cũng chỉ là nơi để che mưa che nắng, đẹp hay không đâu có gì khác nhau.”
Tôi gật đầu tỏ ra rất đồng ý.
Tôi luôn cảm thấy cho dù có trong tay hàng chục nghìn héc-ta đất đai màu mỡ thì ban ngày ta vẫn phải chiến đấu với ba thứ: trời, đất và người; hay dù có mua được hàng nghìn dinh thự lộng lẫy thì sau này cũng chỉ nằm gọn trong ba thước đất mà thôi.
Tôi chẳng hiểu nổi vì sao ba mẹ mình lại thích việc mua nhà đến thế.
Người ta hay nói “Thỏ khôn có ba hang”… Chả biết bọn họ có nhiều “hang” thế kia thì khôn đến nhường nào rồi.
Tôi uống một ngụm cafe, đáng ngạc nhiên là hương vị ngon đến mức mắt tôi sáng rực lên.
Vốn tưởng rằng tôi sẽ phải chịu đựng vị đắng đến khi về tới nhà, nào ngờ cafe này rất ngọt ngào.
Lâm Vũ Hàng ngồi đối diện lên tiếng: “Tôi có thêm đường vào đó rồi.”
“À, cảm ơn cậu nhé.”
Người kia hơi khựng lại, sau đó đáp: “Không có gì.”
Uống cafe xong, tôi chuẩn bị đi đóng gói đống sách cũ.
Nhìn thao tác đầy thuần thục của tôi, Lâm Vũ Hàng cũng ngồi xuống định giúp một tay, nhưng tôi dứt khoát từ chối.
“Ui đừng đừng, đừng để bàn tay xinh đẹp ấy bị thương. Tôi giỏi mấy chuyện này lắm, từ nhỏ tôi đã xem ba mẹ mình làm như ăn cơm bữa ấy mà, quen rồi.”
Lâm Vũ Hàng nắm lấy cổ tay tôi: “Đừng ép bản thân quá mức, tay cậu bị sợi dây này siết đỏ rồi kìa.”
Tôi nhìn bàn tay đang nắm lấy tay mình.
Tay cậu ta vừa thon vừa dài, từng khớp xương cũng thật rõ ràng, đột nhiên tôi thấy con hàng này rất hợp đ.á.n.h đàn dương cầm.
Tay cậu ta nóng hừng hực như mang theo dòng diện, hai chúng tôi chẳng khác nào bị điện giật, cứ đứng đó như trời trồng.
Tôi nhìn Lâm Vũ Hàng, còn cậu ta thì nắm lấy cổ tay tôi. Bây giờ mà chèn vào một bản bgm thật thâm tình thì đây quả là khung cảnh hoàn hảo cho một bộ phim truyền hình.
Đúng lúc này, đột nhiên có một giọng nói vô cùng êm ái truyền đến: “Vũ Hàng à.”
Hai chúng tôi đồng loạt quay lại nhìn.
Tôi trông thấy một cô nàng b.úp bê Barbie đang đứng ngay trước cửa.
Xin lỗi, không phải là tôi tưởng tượng lung tung đâu, chỉ vì cô nàng này cứ như chị em ruột thịt của con b.úp bê Barbie đầu tiên mà ba mua cho tôi vậy.
Váy hồng viền ren, quần tất viền ren, tóc xoăn ngang vai, chiếc kẹp tóc cũng được viền ren nốt. Cô nàng dùng giọng nói ngọt ngào dẻo quẹo nũng nịu với cậu bạn tôi: “Anh Vũ Hàng, em về rồi nè.”
Da gà da vịt trên người tôi đồng loạt nổi dậy biểu tình.
Tôi nhìn sang Lâm Vũ Hàng.
Cậu ta không có vẻ gì là vui sướng khi nhìn thấy “cố nhân”, ngược lại gương mặt tuấn tú mang theo vẻ phức tạp khó nói như bị táo bón nhiều năm rồi vậy.
Tôi có thể dịch ra từng dòng chữ trên mặt cậu ta.
Má trái viết “Sao lại về rồi?”, má phải viết “Mình nên làm gì bây giờ?”
Công chúa của những chiếc ren thấy chúng tôi tay trong tay thì suy sụp lắm, cô nàng phóng thẳng đến trước mặt hai đứa tôi.
Tôi vội vàng rút tay ra.
Công chúa của những chiếc ren quan sát tôi từ trên xuống dưới một hồi rồi hỏi: “Who are you?”
Chậc chậc, lại là kẻ ra nước ngoài vài năm rồi quay về thể hiện đây mà.
Tôi cố ý trêu chọc: “I’m fine, thanks.”
Lâm Vũ Hàng đứng bên cạnh bày ra vẻ đang xem trò vui, ung dung nhìn hai chúng tôi.
Công chúa của những chiếc ren ghét bỏ ra mặt: “Đồ nhà quê, low (thấp kém) c.h.ế.t mất, cô không xứng đứng trong house (ngôi nhà) này đâu, insult (sỉ nhục) nhà của anh Vũ Hàng.”
Lâm Vũ Hàng đỡ trán, không dám nhìn thẳng.
Tôi giật giật khóe miệng. Nói tiếng Anh thì tôi còn nhịn được, nhưng cô nàng này còn trộn cả Trung và Anh.
“Cái quái gì vậy? Khủng khiếp quá đi!” Tôi bật thốt lên.
“Quái gì cơ?” Công chúa của những chiếc ren chưa từng nghe thấy cách nói này.
Tôi nhìn lên đồng hồ, cứ đứng đây dây dưa với hai người này thì chẳng thể hoàn thành nhiệm vụ hôm nay được mất, vậy nên tôi vỗ tay và nói: “Không quấy rầy hai người ôn chuyện cũ nữa, tôi đi trước đây.”
Nói xong, tôi nhanh nhẹn nhấc chồng sách cũ lên.
“Á à, hóa ra là đi nhặt garbage (rác).” Công chúa Barbie ghét bỏ bĩu môi.
Chị gái à, đây là đồ không cần dùng nữa, khác với rác mà chị gái nói đấy.