Đi Nhặt Ve Chai Được Chồng Như Ý
Chương 6
Lâm Vũ Hàng nhịn không được nữa, “Hay đến bệnh viện khám nhé, tôi sợ cậu lăn ra đây mất.”
Tôi ngửa mặt lên trời hắt hơi thật mạnh, sau đó vội vàng lau mũi, “Xùy xùy xùy, miệng quạ đen nhà cậu, tôi sẽ sống lâu hơn rùa nữa.”
“Cậu chắc chứ? Rùa sống được ngàn năm, cậu cũng muốn sống lâu như vậy à?”
Ơ kìa… Thế thì không cần.
Khoan, đợi một chút, sao lại nói sang rùa rồi? Tôi nghi ngờ cậu ta đang c.h.ử.i khéo tôi đây mà*.
* Rùa, ba ba trong tiếng Trung là 乌龟 hoặc 王八, còn có ý chỉ người bị cắm sừng.
“Tiếp theo đến nhà thím Vương đi, nhà thím ấy có nhiều đồ lắm.”
Lâm Vũ Hàng không cãi lại tôi nên chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi đi theo sau.
Vừa tới cửa nhà thím Vương tôi đã ngửi thấy một mùi hương rất gay mũi, vẻ mặt Lâm Vũ Hàng trầm xuống, “Rỉ gas rồi.”
Thím Vương vẫn đang ở bên trong.
Tôi vừa định xông vào thì Lâm Vũ Hàng đã ngăn tôi lại: “Cậu gọi điện thoại tìm người tới giúp, để tôi vào cứu thím ấy.”
“Lâm Vũ Hàng!”
Cậu ta cởi áo xuống, đổ nước suối lên rồi che áo lên miệng, sau đó vọt vào trong nhà. Sau khi tôi gọi điện thoại xong thì bắt chước cách làm của cậu ta rồi cũng chạy vào sau.
Cửa sổ trong nhà bị đóng c.h.ặ.t kín, khí gas gay mũi kinh khủng.
“Lâm Vũ Hàng!”
Sắc mặt Lâm Vũ Hàng đen xì khi trông thấy tôi, nhưng lúc này cậu ta chẳng có thời gian để mắng tôi nữa. Chúng tôi vội đi vào trong nhà.
Thím Vương nằm bất động trên giường.
Mối nguy hiểm đang rình rập trong căn nhà này, vậy nên chúng tôi vừa xác nhận thím Vương còn thở xong thì Lâm Vũ Hàng đã vội vàng cõng thím ấy ra ngoài.
Mọi chuyện kết thúc trong êm đẹp, mấy chú cảnh sát còn khen ngợi hành động nghĩa hiệp của chúng tôi, nhưng đồng thời cũng phê bình hai đứa tôi làm việc quá hấp tấp.
Thật may vì thím Vương không nguy hiểm đến tính mạng.
Vừa trông thấy tôi, thím ấy ôm c.h.ặ.t lấy, “Niếp Niếp, thím khôn thiết sống nữa.”
Tôi được biết con trai và con gái của thím Vương vừa kết hôn xong đã vội đẩy ba mẹ già về quê nhà.
Không lâu sau đó chú Vương qua đời, thím Vương một thân một mình vất vả sống qua ngày nhờ nghề thu mua ve chai, tôi thường mang đồ tới bán cho thím ấy.
“Thím Vương, hay là thím tới nhà của cháu đi?”
Thím Vương gạt dòng lệ nóng hổi trên mặt, tỏ vẻ nghi ngờ: “Đến nhà cháu ư?”
Tôi gật đầu, “Nhà cháu lớn lắm.”
Khoảng bao nhiêu nhỉ? Đi ô tô từ cổng vào đến nhà cũng đủ để thím Vương lạc đường rồi đấy.
Động viên thím Vương xong, tôi vừa đi tới cửa thì gặp Lâm Vũ Hàng, chẳng biết cậu ta đã chờ sẵn ở đó tự khi nào.
“Cậu muốn nhận nuôi thím Vương sao?” Vẻ mặt cậu ta rất nghiêm túc.
Tôi gật đầu.
“Cậu suy nghĩ kỹ chưa đấy? Không phải là nhận một con mèo hay con ch.ó nào đó, mà là một con người, hơn nữa còn là một người già.” Cậu ta phân tích.
Tôi nhíu c.h.ặ.t mày.
Cậu ta có ý gì? Ý cậu ta là thím Vương đã già rồi nên đáng bị ném lại ở xó xỉnh nào đó tự sinh tự diệt à? Nếu không thì sao? Để thím ấy sống lẻ loi một mình, để chuyện tương tự như hôm nay xảy ra lần nữa hả?”
“Ý tôi không phải là thế, ý tôi là muốn giúp người khác thì cũng phải suy xét lại khả năng của mình, đừng quyết định vội vàng chỉ vì xúc động nhất thời.”
Tôi im lặng nhìn người kia.
Cậu ta vẫn luôn là kẻ sống lý trí, tôi hiểu rõ điều này.
Nhưng có lúc lý trí quá sẽ trở thành kẻ m.á.u lạnh.
Có thể vì đang bị cảm nên suy nghĩ trong tôi cứ rối bời: “Tôi đâu ép cậu phải nhận thím Vương, cậu quan tâm nhiều như vậy làm gì?”
Nói xong lời này tôi bỗng thấy hối hận vô cùng.
Nhưng lời nói ra như bát nước đổ đi, chẳng rút lại được nữa.
Lâm Vũ Hàng sững sờ, sau đó cậu ta im lặng nhìn tôi một chốc, cuối cùng mới trả lời: “Được thôi, là tôi nhiều chuyện rồi.”
Chúng tôi chia tay trong không vui.
Thím Vương ở lại bệnh viện quan sát môt đêm, sau khi xác định không bị sao thì tôi lập tức đưa thím ấy về nhà mình.
Tôi quyết định xin lỗi Lâm Vũ Hàng sau khi chiến tranh lạnh nổ ra được năm ngày.
Một nhà hiền triết nào đó đã nói: “Người nói xin lỗi trước chưa chắc đã đuối lý, nhưng chắc chắn là người độ lượng.”
Tôi gửi tin nhắn cho người kia, “Bạn thân yêu ơi, có đi nhặt ve chai nữa không?”
Gửi xong, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, chờ đợi trong lo lắng căng thẳng.
Mười phút sau bên kia gửi tới một chữ: “Đi.”
Tôi nhếch môi cười.
Mới mấy ngày không gặp mà Lâm Vũ Hàng đã cắt tóc rồi, mái tóc mới khiến cậu ta gọn gàng bảnh bao hơn nhiều. Tuy chỉ mặc mỗi chiếc áo thun mà cơ thể cậu ta như tỏa ra ánh hào quang, rọi thẳng vào lòng người.
Tôi nhìn người nọ bước từng bước tới gần mình mà chẳng dời mắt nổi.
Đột nhiên có một giọng nói vang lên trong đầu tôi.
Lâm Thư Du, mày t.h.ả.m rồi, mày rơi vào bể tình rồi con ơi.
Bán đống ve chai xong, tôi hỏi Lâm Vũ Hàng: “Mấy ngày nữa là sinh nhật tôi, cậu có muốn đến nhà tôi chơi không?”
Người nọ gật đầu: “Vô cùng vinh hạnh.”
Tôi gửi địa chỉ nhà mình cho Lâm Vũ Hàng, nào ngờ cậu ta xem xong lại nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại và đau lòng.
“Vẻ mặt cậu là sao đấy?” Tôi ngơ ngác.
Người nọ cụp mắt che đi cảm xúc nơi đáy mắt, sau đó vươn tay tới xoa đầu tôi, dịu dàng bảo: “Được, nhất định tôi sẽ tới tham gia.”
Đến khi về tới nhà, tôi sờ lên đầu mình, hình như trên đó vẫn còn đọng lại hơi ấm từ tay của ai đó.