Khiêu Khích
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-21 04:54:06 | Lượt xem: 1

01.

Giang Hoài và Thẩm Dư thành một đôi rồi.

Trong buổi tiệc họp lớp tốt nghiệp cấp ba, đa số mọi người đều đang chờ xem trò cười của tôi.

Nực cười, chỉ là một gã đàn ông thôi, mà cũng đòi khiến Thẩm Lam tôi sống dở c.h.ế.t dở sao?

Tôi lười bận tâm đến những ánh mắt vớ vẩn đó, giữa buổi tiệc liền một mình lên phòng nghỉ trên tầng ba của hội quán.

Ở hành lang, tôi bắt gặp một người đàn ông đi ngược chiều.

Anh ta mặc vest đen, để lộ một đoạn cổ áo sơ mi trắng, cà vạt đen thắt tỉ mỉ, mày rậm mắt sâu, khí chất lạnh lùng khiến người khác vừa nhìn đã muốn chùn bước.

Vừa cấm d.ụ.c… lại vừa quyến rũ.

Tôi vừa định lách bước, không chú ý bên cạnh anh ta còn có một đám tép riu, liền bị chặn lại.

“Thưa cô, người không phận sự miễn vào.”

Tôi dừng bước, nhìn theo bóng họ rời đi, lười biếng nheo mắt lại.

Người đàn ông đó từ đầu đến cuối không thèm liếc tôi một cái.

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã biết, người đàn ông này có thể lấy mạng tôi.

Trớ trêu thay, tôi lại cứ thích kích thích.

Tôi rút điện thoại ra.

“Ba giây, tôi muốn biết toàn bộ thông tin của người đàn ông kia.”

“Đại… Đại tiểu thư, người… người đàn ông nào ạ?”

“Người đàn ông đẹp trai nhất lên tầng ba hội quán tối nay.”

02.

Giang Tri Đình.

Con trai cả nhà họ Giang, quanh năm phát triển ở Bắc Thượng, năm nay vừa về Giang Thành, quan hệ với gia đình không hòa thuận.

Chưa vợ, chưa có hôn ước, chưa có bạn gái, không có bạch nguyệt quang, cũng không có đối tượng tai tiếng nào.

Rất tốt.

Vậy thì bắt đầu từ đối tượng tai tiếng trước vậy.

Tôi chặn trước xe thương vụ của Giang Tri Đình.

Tài xế của Giang Tri Đình đã khuyên tôi rát cả họng suốt một tiếng đồng hồ.

“Cô ơi, cô mau đi đi, ông chủ nhà tôi… không dễ chọc đâu.”

Tôi liếc ông ta một cái, thấy mặt ông ta đầy vẻ sợ hãi, vừa định hỏi thêm vài câu thì thấy một người từ xa đi tới.

Dáng người cao ráo thẳng tắp, bước chân không nhanh không chậm, toát lên vẻ ung dung quý phái.

Ngay cả dáng đi của Giang Tri Đình cũng có một sức hút riêng.

Tôi vừa ngắm nhìn, vừa ung dung bước tới: "Anh Giang, làm quen một chút."

Tôi chìa tay về phía anh ta, tự giới thiệu: "Thẩm Lam."

Giang Tri Đình lướt qua tôi đi thẳng, không thèm liếc mắt lấy một cái.

“Không có hứng.”

Đúng là anh em, câu cửa miệng từ chối người khác cũng y hệt thằng nhóc Giang Hoài kia.

Tôi vội bước lên một bước, gót giày cao gót bên chân phải đã bị tôi làm lỏng keo từ trước liền gãy ngay lập tức.

“Anh Giang…”

Tôi nhìn bóng lưng anh ta, làm ra vẻ mặt tủi thân: "Có thể phiền anh cho tôi đi nhờ một đoạn được không?"

Lần này Giang Tri Đình còn chẳng thèm trả lời, cứ thế ngồi vào ghế sau.

Tài xế đóng cửa xe, lắc đầu nhìn tôi với ánh mắt thương hại.

Chiếc xe thương vụ phóng đi mất hút.

Chậc.

Gã đàn ông này đúng là lạnh lùng thật.

Tôi đứng tại chỗ đợi hơn mười phút, nghe thấy tiếng động, bèn từ từ nhếch môi.

Chiếc xe thương vụ kia quay trở lại.

Tài xế xuống xe mở cửa cho tôi, lần này ánh mắt ông ta nhìn tôi lộ rõ vẻ sùng bái và khó tin.

Tôi mỉm cười ngồi vào xe, nhìn người đàn ông ngồi ngay bên cạnh.

“Sư huynh, làm phiền anh rồi.”

03.

Tối nay là tiệc mừng thọ 50 tuổi của nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng Hứa Cẩm Sơn, Giang Tri Đình là học trò của thầy Hứa nên được mời tham dự.

Thật khéo, tôi lại là học trò cưng của thầy Hứa, thế là chỉ cần dùng chút mưu mẹo nhỏ đã đi nhờ được chuyến xe này.

“Sư huynh, giày cao gót của em bị gãy rồi, hay là…”

Lời mời "hay là mình đi mua sắm trước" còn chưa kịp nói ra, tôi đã thấy một hộp giày.

Một đôi giày pha lê màu trắng bạc, rất hợp với chiếc váy dạ hội màu trắng tối nay của tôi.

Hóa ra bắt tôi đợi lâu như vậy là để đi mua giày.

Tôi mỉm cười, nhưng vẫn cố tình nói: "Sư huynh, e là cỡ giày này không vừa đâu."

Cuối cùng Giang Tri Đình cũng hơi quay đầu lại nhìn tôi.

Đôi mắt anh ta đen thẳm như vực sâu, tim tôi bất giác đập lỡ một nhịp.

Giọng nói của anh ta lại lạnh như gió buốt thổi từ vực sâu.

“Nhà tạo mẫu của cô đưa tới.”

Nhưng giọng nói hay thật.

04.

Tôi muốn khoác tay Giang Tri Đình vào tiệc sinh nhật, bị từ chối.

Tôi muốn cùng Giang Tri Đình song tấu một bản dương cầm, bị từ chối.

Tôi muốn…

Nghĩ cái quái gì nữa, cứ liều mình xông lên thôi!

Tôi bưng một ly rượu vang, giữ dáng vẻ đoan trang đi đến trước bàn của Giang Tri Đình.

“Giang sư huynh, em thường nghe thầy Hứa nhắc về anh, hôm nay hiếm có dịp gặp mặt, em xin kính anh một ly.”

Giả vờ lỡ tay làm đổ vài giọt rượu vang lên cổ áo anh ta, sau đó đưa anh ta đi thay đồ, cứ thế qua lại…

Ừm. Hoàn hảo.

Tôi nghiêng ly rượu đưa tới.

Ngay khoảnh khắc Giang Tri Đình quay đầu lại, tay tôi run lên…

Dùng sức quá đà.

Hất ướt cả nửa mặt anh ta.

Và tôi… đã nổi danh sau một đêm.

05.

Như tôi mong muốn, tôi đã trở thành đối tượng tai tiếng của Giang Tri Đình.

Chỉ có điều nội dung tin đồn lại là: Tôi vì bất mãn Giang Hoài thay lòng đổi dạ, nên đã tức giận hất rượu vang vào mặt anh trai cậu ta.

Ủa? Logic ở đâu vậy?

Tôi xách túi lớn túi nhỏ quà tạ lỗi đến…ngồi rình bên ngoài cửa nhà Giang Tri Đình.

Giang Tri Đình vừa bước ra khỏi cửa, tôi liền đứng dậy, đon đả gọi: "Giang sư huynh…"

“Cút.”

Tôi quýnh lên định đi theo, ai ngờ ngồi lâu bị tê chân, còn bị mấy hộp quà bên cạnh làm vấp ngã.

“Giang… Giang Tri Đình!”

Tôi hét lên rồi ngã nhào vào người Giang Tri Đình, tay theo phản xạ túm lấy anh ta, nhưng vì khoảng cách nên chỉ tóm được phần eo của anh ta.

Cảm giác tay chạm vào có gì đó không đúng lắm, nhưng tôi không kịp nghĩ nhiều, đã vội tóm c.h.ặ.t.

====================

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8