- Trang chủ
- Huyền Huyễn
- Linh Sủng Mới Của Ta Là Hắc Uyên Huyền Long
Linh Sủng Mới Của Ta Là Hắc Uyên Huyền Long
Yêu thích- Cập nhật 1 ngày trước
- Thể loại Huyền Huyễn
- Người đăng Bất Tử Thiên Hoàng
- Tác giả Nguyệt Hoa Các
- Lượt xem 11
- Yêu thích 0
- Lượt theo dõi 0 theo dõi
- Trạng thái Hoàn thành
Lời dẫn truyện:
VĂN ÁN:
Khi linh sủng đang hầu hạ ta rửa chân, sư muội đột ngột xông vào.
Muội ấy nôn nóng khẩn cầu hai linh sủng của ta giúp muội ấy đi tìm thỏ.
Tiêu Hoài và Tiêu Quân trầm mặc không nói.
Những dòng chữ kỳ lạ lại hiện lên trong không trung.[Nữ chính bảo bối, cô cứ khóc đi, chỉ cần cô rơi một giọt nước mắt, hai tên đó lập tức không chống đỡ nổi đâu, không những tìm thỏ cho cô mà còn có thể làm ấm giường cho cô nữa.][Bảo bối mau thu nhận cả hai đi, lòng người quá đen tối, ta muốn xem chút cảnh cấm kỵ kìa.][Tiêu Hoài là hồ ly ngạo kiều, Tiêu Quân là bạch hạc dịu dàng, bất kể là ai cũng đều rất dễ dùng nha, nha đầu tham ăn này ăn ngon thật đấy.][Đúng vậy, vỏn vẹn hai cây thôi mà!]
Quả nhiên, sau khi sư muội khóc lóc chạy đi, Tiêu Hoài và Tiêu Quân liền kẻ trước người sau vội vã đuổi theo.
Nhưng bọn họ là linh sủng của ta cơ mà.
Ta tủi thân vô cùng, liền đi tìm nương để cáo trạng.
Nương vung tay áo, dẫn thẳng ta đến Linh Thú Viên.
“Súc sinh phản chủ thì giữ làm gì, ngày mai bắt lại phế bỏ đi.”
“Lại đây, Hòa Ninh, con chọn lại hai đứa khác.”
1
Sư muội vẻ mặt nôn nóng, dáng vẻ nức nở thấy mà thương, cầu xin Tiêu Hoài và Tiêu Quân giúp đỡ.
Tiêu Hoài liếc nhìn ta, nắm tay từ từ siết chặt.
Chủ nhân chưa ân chuẩn, linh sủng không thể tự tiện quyết định.
Tiêu Quân trầm mặc một lát, rũ mắt lên tiếng: “Xin lỗi, chúng ta còn phải hầu hạ chủ nhân nghỉ ngơi, Bạch cô nương chi bằng đi tìm người khác giúp đỡ?”
Sư muội Bạch Chỉ khóe mắt đẫm lệ, đảo mắt lướt qua hai người họ, cuối cùng mang theo oán khí rơi trên người ta.
Còn ta lúc này đang nhìn chằm chằm vào những dòng chữ kỳ lạ kia mà đờ đẫn.
Đoạn trước thì còn hiểu được, nhưng đoạn sau có ý gì?
Thế nào gọi là vỏn vẹn hai cây? Hai cây cái gì?
Bạch Chỉ nức nở nghẹn ngào, những giọt lệ to như hạt đậu lăn dài, dậm chân một cái rồi quay người tức tưởi rời đi.
Chỉ chốc lát sau, Tiêu Hoài cũng gầm nhẹ một tiếng, trong lúc chưa có sự cho phép của ta, đã ném mạnh chiếc khăn lau trong tay mà đuổi theo.
Này… đó là khăn lau chân của ta mà.
Dơ hết rồi làm sao dùng nữa?
