Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Thanh Mai Trúc Mã
4
7.
“Bạn học Lâm!” Tô Tô ngẩng đầu vội vàng nói. Cô liếc nhìn Ngụy Hoà Quang đang im lặng, hai má đột nhiên đỏ bừng.
Còn Tiêu Linh, khuôn mặt đã đỏ bừng, cũng lắp bắp nói: "Lâm Xuân Tường, cậu đang nói cái gì vậy!"
Tôi kéo dài giọng với một nụ cười và nói, "Ồ, không phải là sáng nay…"
Tôi chưa kịp nói xong thì Ngụy Hoà Quang, người đang im lặng bên cạnh đã ngắt lời tôi: "Lâm Xuân Tường, ăn cơm."
Xùy, thế này là đang lo lắng cho tiểu thanh mai à?
Tôi bĩu môi, cầm lấy đũa trên bàn chuẩn bị ăn.
Thấy tôi không còn nói nữa, Tô Tô khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhìn hộp cơm màu trắng quen thuộc, ngập ngừng nhìn Ngụy Hoà Quang nói:
"Hoà Quang, hộp cơm này…"
Ngụy Hoà Quang nhẹ giọng nói: "Tô Tô, lúc ăn không nói, lúc ngủ cũng đừng nói."
Nghe đến đây, Tô Tô chỉ biết ngậm miệng chịu đựng, nhưng Tiêu Linh không nghe Ngụy Hoà Quang.
Cậu ta chỉ vào tôi rồi nói với Ngụy Hoà Quang: “Ngụy Hoà Quang, cô ta có liên quan gì với cậu? Hình như tôi chưa từng gặp cô ta?”
Ngụy Hoà Quang bên cạnh còn chưa động đũa, đã nghe thấy câu hỏi của Tiêu Linh, anh ấy khẽ nhướng mắt lên rồi bất giác mỉm cười.
Ngụy Hoà Quang không hay cười, nụ cười của anh đáng lẽ là sự ấm áp tan chảy băng tuyết, là sự nở rộ của những đóa hoa mùa xuân, nhưng tôi có thể thấy một chút mỉa mai tựa như đamg hỏi "Cậu có phải là kẻ ngốc không?" trong nụ cười này.
“Tiêu Linh, sao cậu lại nhiều chuyện như vậy?” Ngụy Hoà Quang vốn luôn lễ phép lịch sự đặt đũa xuống, lạnh lùng nói: “Cậu rảnh như vậy hay là ăn thêm một chút cơm đi.” Nói xong liền đẩy đĩa thức ăn trước mặt vào tay Tiêu Linh.
Cũng không đợi Tiêu Linh trả lời, Ngụy Hoà Quang đã đứng dậy và quay người rời đi.
Không quay đầu lại.
Không phải là vì Tô Tô sao… Chẳng lẽ đây là Tu La Tràng trong truyền thuyết?
(Tu La Tràng là mối quan hệ trở phức tạp và có nguy cơ tan vỡ ấy (Theo anh Gia Cát Nô diễn giải) bên Trung chuộng từ này nên nó lên làm trend.)
Tôi liếc nhìn đống thức ăn chất cao như núi, cúi đầu xuống, chuẩn bị xử xong thức ăn trong hộp cơm trước.
Lúa gạo là năng lượng của trời đất, không ngờ tay nghề nấu nướng của mẹ Tô Tô thật sự rất tốt.
Tô Tô đang ngồi ở ngoài rìa vốn dĩ muốn đuổi theo Ngụy Hòa Quang, nhưng thấy tôi vẫn còn ngồi, đứng cũng không được mà ngồi cũng không được, cuối cùng chỉ cam chịu ngồi xuống ăn trưa.
Tiêu Linh tức giận đến mức không muốn ăn nữa, quản lý căn tin đi ngang qua nhìn thấy hai đĩa thức ăn chất đống trước mặt, ông chua xót nói với Tiêu Linh: “Học sinh Tiêu, em không biết thức ăn trên đĩa này được làm ra vất vả thế nào! Em không thể lãng phí đồ ăn như vậy! Em phải ăn xong đồ ăn trên hai đĩa này, sao em có thể bỏ thức ăn thừa nhiều như thế? Bạn học Tiêu, thầy biết gia đình em rất giàu, nhưng…"
Mặc dù bình thường rất cọc cằn nhưng ở tuổi này Tiêu Linh cũng không dám cãi lại quản lý căn tin: "…"
Khi tôi ăn xong và trở lại lớp học, không thấy Ngụy Hòa Quang đâu, Tả Ngạn Minh ngồi ở bàn trước quay đầu lại một cách bí ẩn và gọi tôi:
"Xuân Tường à!"
Tôi liếc nhìn cậu ta: “Có gì thì nói nhanh lên."
“Bạn trai của cậu vừa được vài cô gái gọi ra ngoài rồi.” Tả Ngạn Minh ngắn gọn tóm tắt và nhấn mạnh từ “bạn trai”.
“Ồ?” Nghe vậy, mắt tôi sáng lên. "Rất thú vị."
Tả Ngạn Minh nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp: "Cậu không định đi xem sao? Có lẽ là họ tỏ tình với Ngụy Hòa Quang đó."
Tôi chống cằm cười nói: "Coi cậu nói kìa. Mỗi ngày Ngụy Hòa Quang nhận được không biết bao nhiêu thư tình, không phải tất cả đều là tỏ tình với cậu ấy sao, nếu tớ còn đi tìm từng người một thì không phải là mệt ch/ết tớ à? "
"Vậy thì sáng nay cậu còn ở trên bảng…"
“Việc nào ra việc đó.” Tôi vỗ vỗ vai cậu ta. “Cậu vừa không có đối tượng vừa không có bạn gái, đừng nghĩ nhiều như vậy.”
Tả Ngạn Minh: "…?"
Ngay lúc tôi và Tả Ngạn Minh đang trò chuyện, Ngụy Hòa Quang quay lại với vẻ mặt thất thần, trên tay cầm một chai nước khoáng, trông rất lạnh lùng.
Tôi chào anh ta một tiếng: " Tiểu Ngụy, cậu về rồi."
Ngụy Hòa Quang liếc nhìn tôi, "ừm" một tiếng rồi cầm chai nước ngồi xuống.
Tôi nhìn chai nước, tò mò hỏi: “Tiểu Ngụy, buổi trưa cậu chỉ uống một chai nước à?”
Thấy anh ấy gật đầu, tôi lấy hộp cơm trưa đã rửa sạch sẽ ra.
“Không phải nói chứ, Tiểu Ngụy, mẹ Tô Tô nấu thật là ngon."
"…" Tôi cảm giác được rằng Ngụy Hòa Quang nhìn tôi với ánh mắt thâm sâu không nói nên lời.
Anh thu hồi ánh mắt, chỉ nhẹ nhàng lặp lại tên mới tôi vừa đặt cho anh: "Tiểu Ngụy?"
8.
"Ừm…"
Tôi không nhận thấy có gì sai trong lời nói của Ngụy Hòa Quang, còn Tả Ngạn Minh ở phía trước đã khôn ngoan quay đầu lên.
Trong khi tôi một bên vừa cẩn thận xé miếng dán trên hộp cơm ra, một bên thì nói.
"Vừa rồi Tả Ngạn Minh nói với tớ có rất nhiều bạn nữ đến tìm cậu ra ngoài."
Ngụy Hòa Quang không trả lời tôi.
Tôi bối rối quay đầu sang một bên, kêu một tiếng: "Anh ơi, sao anh không nói gì? Nước khoáng lạnh quá làm cổ họng anh đóng băng rồi à?"
Nghe tôi nói xong, Ngụy Hòa Quang không hề tức giận mà thay vào đó, giọng nói của anh ấy trở nên thoải mái hơn, anh ấy mở một trang sách và nói: "Không phải. Vừa rồi có một cô gái đã rủ tôi đi chơi."
“Đúng là hồng nhan họa thủy.” Tôi lẩm bẩm.
Ngụy Hòa Quang nghe thấy rõ ràng, liếc mắt nhìn cô bạn gái đang xé dán hoạt hình trên hộp cơm, sau đó chậm rãi thu hồi ánh mắt, khóe miệng lại hơi cong lên.
Sau đó, tôi nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Ngụy Hòa Quang: "Tớ nói với họ là tớ có bạn gái rồi."
Nghe vậy, tôi nhìn lên anh ta.
Ngụy Hòa Quang lật một trang sách khác, giọng nói và khuôn mặt vẫn lạnh lùng như cũ: "Bạn gái tôi tên là Lâm Xuân Tường."
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tả Ngạn Minh ngồi phía trước như bị sặc nước, tuyệt vọng ho khan: "Khụ khụ khụ khụ…"
Ngụy Hòa Quang trông có vẻ bình tĩnh.
Tim tôi bỗng không hiểu sao cứ như bị d.a.o đ.â.m, ngứa ngáy lạ thường. Tôi vội ho một tiếng, vỗ vỗ vai Ngụy Hòa Quang, khích lệ nói: "Rất tốt, tiếp tục tiến lên."
Khi tôi nói lời này, bàn tay của tôi đang rơi trên vai Ngụy Hòa Quang, nhiệt độ làn da bên dưới lớp quần áo truyền đến lòng bàn tay.
Vì vậy, tôi bóp vai Ngụy Hòa Quang ngạc nhiên và nói: "Bạn học Tiểu Ngụy, nhiệt độ trên người cậu sao mà mát thế."
Tả Ngạn Minh ngồi ở trước càng ho dữ dội hơn.
Ngụy Hòa Quang vừa muốn đưa tay ra quét đi bàn tay của tôi đang véo trên vai anh ấy, nhưng tôi lại do dự nói: "Nhưng tớ không nghĩ cơ bắp của cậu có thể lớn hơn của Tiêu Linh mà hôm nay tớ đã thấy đâu."
Cơn ho của Tả Ngạn Minh ngừng đột ngột.
Tay của Ngụy Hòa Quang cũng cứng ngắc dừng lại giữa không trung.
Lát sau, anh ta đ.á.n.h một cái vào tay tôi rồi còn không thèm để ý đến tôi cả giờ nghỉ trưa.
Cho đến tiết học bơi cuối cùng của ngày hôm nay, khi tôi còn đang hí hửng chạy đến tủ đồ lấy quần áo của mình, tôi mới biết mình đã quên mũ bơi.
Tôi im lặng đứng trước tủ một lúc.
Tiết học bơi của trường Nhất Trung thực ra là để học sinh thư giãn, tuy chỉ học 1 buổi mỗi tuần, dù không quá khắt khe nhưng không tránh khỏi một số quy định. Ví dụ như, con gái phải đội mũ bơi.
Bạn học Lưu đội mũ bơi đi ngang qua, liếc nhìn bàn tay trống trơn của tôi, mỉa mai cười nói: "Ôi chào, Xuân Tường cậu không mang theo mũ bơi à?"
Vì vậy tôi cũng cười xấu xa nói: "Đúng vậy Tiểu Lưu, sao cậu không cho tớ mượn mũ?"
Nghe thấy lời tôi nói, nụ cười của bạn học Lưu đông cứng lại, sau đó cô ta quay đầu, khịt mũi một tiếng rồi bỏ đi.
Nhưng mà việc không có mũ bơi thật sự rất bất tiện. Tôi nghĩ một lúc và một người chợt lóe lên trong đầu tôi—
Ngụy Hòa Quang!
Vì hầu hết các bạn nam đều để tóc ngắn nên các giáo viên dạy bơi không có quy định nghiêm ngặt về việc họ nên đội mũ bơi hay không. Trong lớp, chỉ một mình Ngụy Hòa Quang đội mũ bơi mỗi tuần khi học bơi.
Cho nên… miệng tôi từ từ nâng lên một nụ cười.
– —
Khi Ngụy Hòa Quang thay quần áo và đi ra, anh đã suýt đụng phải người bên ngoài.
Anh hơi ngẩng đầu lên, vừa muốn nói lời xin lỗi, nhưng đã thấy cô gái bước tới, mỉm cười và ngọt ngào gọi " Anh Hòa Quang. "
Khoảng cách rất gần, Lâm Xuân Tường đã thay bộ đồ bơi của cô ấy. Đây là bộ đồng phục màu đen của trường, nhưng nó khiến làn da của Lâm Xuân Tường trắng như một viên ngọc. Một vài sợi tóc lòa xòa trên cổ cô ấy—
Đen và trắng.
Ngụy Hòa Quang từ từ nhìn sang chỗ khác, yết hầu khẽ di chuyển.
– —
Tôi nhìn lên nhìn xuống Ngụy Hòa Quang, ánh mắt lưu lại nốt ruồi mỹ miều mà anh ấy lộ ra, cùng cơ bắp cong cong tuyệt đẹp, tôi không khỏi thở dài, tôi vẫn thích cơ bắp của Ngụy Hòa Quang hơn, gầy nhưng không mất đi độ cong, ưa nhìn thật sự.
Ngụy Hòa Quang chậm rãi nói. "Lâm Xuân Tường, cậu đang làm gì trong phòng thay đồ nam vậy?"
Giọng anh có vẻ hơi khàn.
Tôi nghiêng đầu ngọt ngào nói: “Anh ơi, em quên mang mũ bơi rồi.”
Vừa nói, tôi vừa liếc nhìn chiếc mũ bơi trên đầu trọc của Ngụy Hòa Quang rồi luống cuống ra hiệu.
“Hừm.” Nghe vậy Ngụy Hòa Quang trầm ngâm không nói nên lời.
Nhìn thấy điều này, tôi phải lợi dụng sự không chuẩn bị của Ngụy Hòa Quang, đột nhiên nắm lấy cánh tay của anh ấy——