Phu quân dẫn chân ái về
C3
Tống Hoài Cảnh nhìn ta, trong mắt thâm tình vô hạn.
Có lẽ ta giả làm người đã lâu, trong khoảnh khắc đó ta cảm thấy tim mình đập nhanh giống loài người.
Lúc trước ta tưởng đời người nhiều lắm cũng mấy chục năm, cùng lắm thì, ta vì Tống Hoài Cảnh mà hoang phí mấy chục năm ở nhân gian thôi.
Mặt ta ửng đỏ, e lệ mà gật đầu.
Sau khi thành thân, ta vẫn âm thầm giúp đỡ Tống Hoài Cảnh, hắn ở quan trường một đường thăng tiến, hiện giờ vừa qua ba mươi đã làm Hộ bộ thị lang.
Dục vọng của con người đúng là không có điểm dừng.
Kiếp trước, hắn cái gì cũng không có, nên chỉ hy vọng có thể ăn no mặc ấm, có người yêu thương hắn.
Kiếp này, cái gì hắn cũng đã có, hắn còn khát khao quyền lực.
Hắn bắt đầu kết giao cùng đồng liêu, mỗi lần hắn từ t.ửu lâu trở về nhà, ánh mắt hắn nhìn ta lại thêm một chút thất vọng.
Ta biết, trong quan trường với độ tuổi này hắn khó thăng tiến được nữa, chỉ cần có chút thành tích, chuyện còn lại như nước chảy thành sông.
Cái hiện tại mà Tống Hoài Cảnh muốn là nữ nhân và con cái.
Hắn không chỉ một lần vô tình nói với ta, trong nhóm đồng liêu của hắn ai cũng tam thê tứ thiếp con cái thành đàn.
Cõi lòng hắn đầy mong đợi mà nhìn ta, khi ta đưa ra ý định nhận nuôi một đứa trẻ thì gương mặt hắn lại hiện ra vẻ thất vọng.
Hắn bực bội mà nói:
“Trị Ý, nàng thật sự không hiểu ta.”
Nhưng trước đây, ta vì hắn viết văn chương, vì hắn bày mưu lược, từng câu từng chữ của hắn đều là:
“Tri Ý, chỉ có nàng hiểu ta.”
Lòng ta như có ai đ.á.n.h, rất khó chịu.
Yêu một người, cần phải thật lòng, nhưng một trái tim chân thành đã cho đi, làm sao có thể lấy lại ?
Ta luôn nhớ rõ những gì Tống Hoài Cảnh đã hứa với ta, hắn nói đời này hắn chỉ yêu duy nhất một mình ta.
Ta không chịu nhường nhịn.
Tống Hoài Cảnh không chịu cúi đầu.
Chúng ta liền giằng co như vậy một hai tháng.
Cho đến một ngày, buổi sáng ta tỉnh dậy, Tiểu Hà lo lắng mà nói:
“Lão gia đi Giang Nam.”
Trong khoảnh khắc đó, ta không biết rõ cảm xúc của mình là gì.
Khiếp sợ? Phẫn nộ? Thương tâm? Ủy khuất?
Giống như đều có, lại giống như đều không có.
Đến nhân gian đã lâu lắm rồi, được Tống Hoài Cảnh xem như châu như bảo mà sủng ái, đôi lúc ta quên mất mình vì cái gì mà đến.
Ta đến nhân gian này một chuyến không phải vì yêu Tống Hoài Cảnh mà đến.
Tình yêu của hắn, căn bản là dư thừa.
Ta vì thành tiên, vì báo ân mà đến.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, đầu óc ta minh mẫn lên rất nhiều.
Người phàm thường đa tình, mà tình khiến người ta mù quáng.
Phụ thân nói quả nhiên không sai.
Ta trở về viện của mình, không nghĩ rằng sẽ gặp Tống Hoài Cảnh ở đây.
Người mới vào phủ, ta cho rằng hắn sẽ ở bên cạnh Vu Miểu Miểu.
Thoạt nhìn, có lẽ Tống Hoài Cảnh đứng chờ đã lâu, ngón tay không khống chế được mà gõ gõ mặt bàn, giữa hai mày không giấu được vẻ bực bội.
“Tri Ý, ta biết nàng không vui, nhưng mà đồng liêu của ta ai mà không tam thê thứ thiếp, bọn họ đều đã bế cháu cả rồi, Tri Ý, ta chỉ muốn có một đứa con của chính mình.”
Ta dừng chân lại, khóe miệng nở một nụ cười châm chọc:
“Bởi vì trong nhóm đồng liêu của ngươi ai cũng tam thê tứ tiếp, cho nên ta phải cam tâm tình nguyện là chính thê, lại phải đi chăm sóc thiếp thất đang mang thai? Tống Hoài Cảnh, lúc trước khi ngươi muốn lấy ta, ngươi không phải nói như vậy.”
Sự bực bội trong mắt Tống Hoài Cảnh càng tăng, hắn bất an mà đứng lên đi đi lại lại trong phòng, như muốn thuyết phục ta, lại như muốn thuyết phục chính hắn:
“Nhưng Tri Ý, ta đã làm rất tốt rồi, thành thân suốt mười hai năm ta chỉ có một mình nàng, nàng đi ra ngoài nhìn xem, toàn bộ Kinh thành này có Trượng phu nhà nào mà như ta không?”
“Tri Ý, chúng ta ngày đêm bầu bạn đã hai mươi bảy năm, mỗi ngày ăn cùng một món, mỗi ngày nói cùng một câu chuyện, thậm chí đôi lúc nàng con chưa mở miệng ta đã biết nàng muốn nói gì, Tri Ý, sống một cuộc sống lặp đi lặp lại như vậy, nàng thật sự không thấy nhàm chán sao?”
“Ta chỉ là tìm kiếm một chút mới mẻ, huống chi Miểu Miểu cũng đã có cốt nhục của ta, có con rồi gia nghiệp này cũng sẽ có người thừa kế, nàng cùng ta ở chung lâu như vậy rồi chắc hẳn nàng cũng biết người ta luôn yêu nhất chỉ có mình nàng, ai cũng không qua được nàng, nàng còn vì cái gì mà không chịu chấp nhận Miểu Miểu?”
“Ta đã chấp thuận để Vu Miểu Miểu vào phủ rồi.”
Ta nhắc hắn nhớ.
Tống Hoài Cảnh đột nhiên kích động hơn, hắn tiến lên nắm lấy bả vai ta:
“Không! Không ai hiểu rõ nàng hơn ra, miệng nàng đồng ý nhưng trong lòng không có.”
“Ánh mắt nàng nhìn ta không giống như trước kia, các phu nhân khác sẽ thông cảm cho phu quân của mình, thê t.ử của Vương huynh còn chủ động giúp huynh ấy nạp thiếp, tại sao nàng lại không thể thông cảm cho ta?”
Mặt ta vô cảm mà nhìn chằm chằm Tống Hoài Cảnh:
“Được!”
“Cái gì?”
“Ta nói được.”
Ta lặp lại một lần.
Tống Hoài Cảnh đột nhiên buông ta ra, nam nhân vừa rồi còn mới kích động giờ như mất hết sức lực, hắn nhìn ta thật lâu, như muốn tìm kiếm điều gì đó trong mắt ta.
Ta không hiểu, ta đã làm mọi thứ hắn muốn vì sao hắn vẫn không vui.
Đúng lúc này, ta cảm thấy gông xiềng giam cầm ta bấy lâu nay có dấu hiệu thay đổi.
Ta bỗng nhiên ý thức được, là Tống Hoài Cảnh không còn cần đến tình yêu của ta nữa.
Nghĩ như vậy ta liền nhìn Tống Hoài Cảnh với ánh mắt thăm dò, hắn liền thở dài, phất tay áo bỏ đi.