Vượt Núi Xuyên Sông
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:13:36 | Lượt xem: 3

Lão thái thái tức đến mức suýt nghẹt thở, nắm lấy tay Chu thị rồi gào lên:

“Người đâu, mang hết đám rương này đi, không cho để lại cái nào cho nó!”

Một đám thổ phỉ cũng không bằng.

Người trong viện của ta đều là hồi môn phủ Quốc công đưa theo, ta lập tức hạ lệnh, bảo vệ đồ cưới, không cho ai được động vào.

Trong phút chốc, người Thẩm phủ và người của ta giằng co hỗn loạn.

Ta rút ngọc bội ra, một luồng khí mát lành lan khắp toàn thân, liền xắn tay áo, trực tiếp nhập cuộc giành lại đồ cưới.

Có lẽ đám người này cũng cảm thấy Thẩm phủ sắp bại đến nơi, nên cướp bóc càng thêm điên cuồng.

Ta vừa giành giật, vừa lén cất đồ vào không gian.

Cuối cùng, tuy bị bà mẫu và nhị đệ muội cướp mất một ít, nhưng toàn bộ trang sức quý giá nhất đều đã nằm trong tay ta, đủ để cả đời sống no đủ không lo nghĩ. Trong lúc hỗn loạn, ta còn tranh thủ trút giận bằng vài cái tát lên mặt bà mẫu và Chu thị.

Đợi khi mọi người dừng tay, chỉ thấy trên mặt hai người kia in rõ mấy dấu bàn tay đỏ ửng, tóc tai bù xù, đến tay áo cũng bị xé rách.

Tửu Nhi giận dữ quát:

“Ngay dưới chân thiên t.ử, đây là phủ của Thượng thư, các người dám ngang nhiên cướp bóc thế này, khác gì cường đạo? Ta phải tới nha môn cáo trạng các ngươi!”

Ta giữ tay Tửu Nhi lại.

“Thôi bỏ đi, để mặc bọn họ.”

Giờ chưa phải lúc tranh giành cao thấp, ta còn có việc quan trọng hơn phải làm.

Bà mẫu và nhị đệ muội mang theo mớ châu báu cướp được hớn hở rời đi, còn ta thì cầm lấy chìa khóa nhà kho, đi thẳng tới nhà chứa.

Trong đó là toàn bộ lương thực của phủ, cùng một ít d.ư.ợ.c liệu và dụng cụ, ta gom hết vào không gian.

Khi ta bước ra khỏi kho, thì đám cẩm y vệ đến tịch thu gia sản đã bao vây Thẩm phủ.

Mọi chuyện diễn ra nhanh ch.óng y như kiếp trước, Thẩm gia toàn tộc bị tịch thu gia sản, bắt giam vào ngục.

Bà mẫu và nhị đệ muội còn chưa kịp chia chác hết chiến lợi phẩm thì đã bị cẩm y vệ bắt giữ, đám bảo vật ấy cuối cùng chẳng để lại món nào.

Trong địa lao tối tăm không thấy ánh mặt trời, bà mẫu ngồi trên đám cỏ khô thở dài than ngắn.

“Viên dạ minh châu to như vậy… Cả đời ta chưa từng thấy qua, vậy mà chưa kịp chạm vào đã bị cướp mất, đúng là tạo nghiệt!”

Chợt nhớ ra điều gì, bà quay sang trừng mắt với ta, nghiến răng nghiến lợi:

“Đều tại ngươi! Lúc nào cũng giấu giếm, năm đó thật không nên để nhi t.ử ta cưới cái sao chổi như ngươi! Nếu khi ấy cưới thiên kim nhà họ Lâm, nàng ta ắt sẽ cứu được cả nhà ta!”

Ta dựa hờ vào song sắt, lười biếng liếc nhìn bà một cái:

“Bà mẫu chẳng lẽ đã quên, năm đó người đích thân đến cầu thân, ngay cả cửa phủ họ Lâm còn chưa bước được vào.”

“Ngươi!”

Đúng lúc đó, hai tên ngục tốt dìu Thẩm Tu Văn mình đầy thương tích từ phòng t.r.a t.ấ.n trở về, tiện tay ném hắn vào trong lao.

Bà mẫu rú lên một tiếng “Con ta ơi!”, rồi nhào tới ôm lấy hắn.

Nhị đệ muội và nhị đệ bị cảnh tượng ấy dọa cho run lẩy bẩy, chỉ biết rúc vào góc tường không dám thở mạnh.

Thẩm Tu Văn vốn có hiềm khích với Thượng thư bộ Hình, giờ rơi vào tay đối phương, tất nhiên bị t.r.a t.ấ.n không chút nương tay, bị đ.á.n.h đến gần như mất mạng.

Kiếp trước, ta từng lén dùng d.ư.ợ.c cho Thẩm Tu Văn trong ngục, chăm sóc từng li từng tí, giúp hắn bình phục trước khi lưu đày.

Kiếp này, ta muốn xem thử, không có t.h.u.ố.c của ta, hắn làm sao sống nổi để đến được Ninh Cổ Tháp?

Lúc hai tên ngục tốt kia rời đi, ta nghe được bọn họ lầm bầm:

“Bên ngoài thiên lao vẫn còn một thằng ngốc đang quỳ, cứ khăng khăng nói mình là thị vệ của Thẩm phủ, đòi bị nhốt cùng đám tội nhân Thẩm gia.”

“Nếu là ta thì đã chạy từ lâu rồi, còn quay lại làm gì chứ?”

Tim ta chợt thắt lại.

Thằng ngốc?

Chẳng lẽ là Yến Đàm quay lại?

Quả nhiên, không lâu sau, Yến Đàm cũng bị nhốt vào.

Hắn mặt mày u ám, quỳ xuống ở chỗ không xa bên cạnh ta, lưng căng cứng đến cứng ngắc.

Chu thị cười nhạo:

“Đúng là đồ ngu! Hoàng thượng rõ ràng đã hạ chỉ thả hết đám hạ nhân Thẩm gia về nguyên quán, ngươi không đi còn quay lại làm gì?”

Yến Đàm cúi đầu không đáp.

Hắn là người cố chấp, trong phủ Thẩm hắn chỉ nghe lời ta và Tửu Nhi, kẻ khác đều không để vào tai.

Chu thị bực tức mắng khẽ một tiếng “con ch.ó nô tài”, nhưng lại chẳng được phản ứng gì, tự thấy mất mặt.

Ta vừa tức vừa bất lực nhìn Yến Đàm, hỏi vì sao lại trở về.

Yến Đàm trầm giọng đáp:

“Tiểu thư ở đâu, nơi đó chính là nhà của ta.”

Hắn và Tửu Nhi từ nhỏ đã lớn lên cùng ta, có thể nói là thân như ruột thịt. Ta đau lòng kéo hắn đứng dậy:

“Được rồi, ở đây không phân chủ tớ, đừng quỳ nữa.”

Khi đứng dậy, Yến Đàm ghé tai ta thì thầm:

“Phu nhân Quốc công nói sẽ sớm dàn xếp, bảo tiểu thư yên tâm chờ tin tốt.”

!!

Việc hòa ly có hy vọng?

Kiếp này, bức mật thư ta bảo Yến Đàm mang đến phủ Quốc công, không còn là cầu mẫu thân cứu lấy Thẩm gia…

Mà là cầu mẫu thân, cứu lấy ta.

Chỉ cần có thể hòa ly, ta mới có thể toàn thân thoát khỏi nơi này.

Lúc ta vừa gả cho Thẩm Tu Văn, tuổi còn nhỏ, đúng độ xuân thì vừa mới nảy nở.

Thấy phu quân mình là một bậc quân t.ử đoan chính ôn hòa, ta liền vừa gặp đã động lòng. Hắn đối với ta cũng hết mực dịu dàng, săn sóc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8