Tôi Là Con Gái Của Hot Streamer
6
Tôi cứ nghĩ cuộc chiến dai dẳng này sẽ kéo dài.
Tôi còn chưa kịp nghĩ đối sách, mẹ tôi đã người mất của mất.
Ai ngờ Đường Tư Ngọt lại là một đứa lùn bẩm sinh.
Nó cuỗm sạch két sắt và toàn bộ tiền gửi ngân hàng của mẹ tôi, rồi cao chạy xa bay.
Đến lúc mẹ tôi biết hết sự thật, trên người bà chỉ còn đúng ba trăm tệ.
Bà bán căn biệt thự lớn, chuyển về căn nhà một trăm mét vuông mà trước kia bà từng chê.
Đêm giao thừa năm đó, bà gượng gạo gọi tôi về.
Tôi trả lời: bận bán hàng Tết, kiếm phong bao trăm vạn.
Rồi tôi gửi bà một bao lì xì nhỏ.
Ba trăm tệ, coi như sinh hoạt phí.
Thêm một năm nữa đến Trung thu, bà hỏi tôi có muốn ăn bánh trung thu không.
Tôi trả lời: nhà quảng cáo tặng cả đống.
Ngoài việc vẫn gửi bà ba trăm tệ, tôi còn gửi thêm một hộp quà bánh trung thu.
Chúng tôi cứ thế, lễ tết thì liên lạc một chút.
Mẹ tôi thỉnh thoảng vẫn livestream, kiếm đủ tiền sống qua ngày.
Cho đến năm tư tôi tốt nghiệp, bà tới trường dự lễ tốt nghiệp mà không tìm thấy tôi, bà mới thật sự hoảng.
Trong điện thoại, giọng bà run lên:
“Đường Ức Khổ, con ở đâu!”
“Mẹ tìm con lâu lắm rồi… Dù mẹ sai, con ra gặp mẹ một chút được không?”
Bên tai tôi vang tiếng loa sân bay thúc giục lên máy bay.
Giọng mẹ tôi bỗng v.út cao:
“Con ở sân bay? Con định ra nước ngoài à?”
“Con đi dự sự kiện ra mắt của hãng nào sao?”
Câu cuối bà hỏi rất dè dặt.
Tôi nhìn bầu trời xanh, mây trắng ngoài cửa kính, cười:
“Không phải. Con đi du học.”
“Sau này có lẽ cũng không về nữa.”
“Thế còn mẹ…”
Bà buột miệng rồi khựng lại.
Tôi cười nhạt:
“Mẹ biết mà.”
“Từ nhỏ con không thiếu yêu. Con thiếu tiền.”
“Giờ tiền có rồi, sau này con sẽ tự cho mình rất nhiều yêu thương.”
Giọng mẹ nghẹn lại:
“Con thật sự… không cần mẹ nữa sao?”
Tôi không trả lời.
Lúc tôi sắp cúp máy, bà nói:
“Mẹ biết sai rồi.”
Tôi đợi lời xin lỗi ấy hai mươi năm.
Cuối cùng lại nhận được đúng vào lúc tôi đã buông xuống, như thể câu chuyện cũng tự đi đến đoạn kết.
Nhưng bà vẫn cố níu:
“Sao con có thể không cho mẹ cơ hội mà đã tuyên án t.ử hình?”
“Ức Khổ, con nên cho mẹ cơ hội bù đắp chứ!”
Tôi chợt nhớ năm nhất đại học, lần đầu được ăn bánh sinh nhật.
Tôi đã nhìn thấy bà ôm đứa con gái mới nhận vào lòng, gọi nó “cưng” hết câu này đến câu khác.
Chiếc bánh ngày đó, vừa đắng vừa mặn.
“Con đã cho rồi.”
“Rồi mẹ lại nhắc con thêm một lần rằng con là đứa đáng thương.”
Tôi nhếch môi, nụ cười chua chát tràn ra:
“Sau này không cần nữa.”
“Con thật sự… không về nữa sao?”
Mẹ hỏi đi hỏi lại.
Tôi chỉ “ừ” một tiếng.
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi nghĩ, sau khi ra nước ngoài, tôi sẽ đổi điện thoại, đổi số.
Tôi sẽ không nói cho bà cách liên lạc mới.
Từ nay trời xanh mây trắng, tôi tự có đôi cánh của mình, ngẩng đầu bay lên.
HẾT.
Vào thư viện thì nhìn trang sách mà đầu óc rỗng không.
Bạn cùng phòng đều hiểu, không ai nói ra.
Nhưng tôi đợi cả ngày, vẫn không thấy mẹ xuất hiện.
Điện thoại của bà gọi vào lúc nào cũng báo bận.
Cho đến tám giờ tối, bà nhắn tôi 23:50 phải lên livestream để kết nối.
Tôi sững người.
Mừng sinh nhật kiểu “trên mạng” sao?
Cũng được thôi.
Chỉ là… hơi ngượng.
Trước mặt nhiều người như vậy, tôi sợ mẹ tôi lại bày ra mấy câu sến súa.
Tuổi này mà, ai chẳng sĩ diện.
Khi tôi về ký túc, ngay giữa phòng đặt một chiếc bánh kem sáu inch.
Bạn cùng phòng góp tiền mua cho tôi, còn đội mũ sinh nhật sẵn.
Thế là đến đúng giờ, tôi ôm một bụng mong chờ, bấm vào điện thoại để kết nối livestream.
Màn hình vừa mở ra.
Mẹ tôi đang ôm một bé gái.
Bảy tuổi, cười ngọt lịm, trên đầu đội vương miện sinh nhật lấp lánh.
Mẹ tôi hôn bé một cái, lần đầu trong đời dùng giọng nũng nịu:
“Ức Khổ, đây là con gái mẹ nhận nuôi. Mẹ đặt tên nó là Đường Tư Ngọt, ghép với tên con vừa khít thành một cặp.”
“Ức Khổ, mẹ biết hôm nay là sinh nhật con. Mẹ đã tìm rất lâu ở trại trẻ mồ côi mới tìm được một đứa bé có ngày sinh trùng với con.”
“Từ hôm nay, mẹ sẽ nuôi dạy con bé thật tốt, coi như trả lại hết những gì mẹ đã nợ con.”
Vậy là… đến cả sinh nhật của tôi, bà cũng muốn cướp nốt sao?
Sau lưng bà là một bữa tiệc sinh nhật cực lớn.
Bà bỏ tiền bao trọn cả Disneyland.
Pháo hoa nở rộ trên đầu họ, soi sáng nụ cười của đứa bé và mẹ tôi.
Tôi cúi đầu, tay xoắn c.h.ặ.t vạt áo.
Không sao.
Không sao.
Không sao.
Tôi tự kiếm được tiền rồi.
Tôi cũng có thể tự cho mình một cái sinh nhật đàng hoàng.
Đợi tôi mua được vé vào Disneyland, tôi còn có thể làm hẳn một bài hướng dẫn tiết kiệm nữa.
Phòng livestream im lặng hiếm hoi một lúc, rồi bình luận bùng nổ.
“Trời ơi! Có câu c.h.ử.i không biết có nên nói không?”
“Đúng là ngu hết phần thiên hạ!”
“Này, định viết tiếp ‘văn học thiên vị’ để chọc tức tụi tôi thêm mười tám năm nữa à???”
8.
Lần này, mẹ tôi tính sai thật rồi.
Trong thời đại gia đình Đông Á vẫn còn nặng nề, nhà nhà kiểu gì cũng có một đứa trẻ mang thứ “nỗi đau tuổi mới lớn”.
Phần lớn những người thiếu thốn tình thương từ nhỏ, ai mà muốn nhìn bà diễn cảnh mẹ con thắm thiết cơ chứ.
Lại còn kiểu ngọt đến gắt cổ, như đường công nghiệp đổ quá tay.
Bà không “lập kênh lại thành công” như tưởng tượng.
Ngược lại, phía tôi lại khác.
Nhà quảng cáo cứ như phát điên, ùn ùn tìm tới.
Livestream mở đại cũng trận nào cũng có hơn mười vạn người xem.
Top donate thì hết chú, hết dì, hết anh, hết chị, thay nhau xuất hiện không kịp thở.
Mẹ tôi quen sống hưởng thụ, ngày nào cũng sợ mình có lúc phá sản, giờ càng không thể ngồi yên.
Thế là bà dắt theo con bé “Đường Tư Ngọt” đến tìm tôi.