Báo Thù
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:47:07 | Lượt xem: 4

Tôi cũng đưa mắt nhìn theo.

Giảo Giảo đang đứng ở đó, cô ả mặc váy công chúa màu hồng cùng chiếc vương miện nho nhỏ gắn đầy kim cương, cô ả nhẹ nhàng nâng làn váy, chân đi giày thủy tinh, trên môi nở nụ cười rực rỡ.

Giảo Giảo cực kỳ giống nàng công chúa nhỏ trong tòa thành lớn.

Nhưng khi nhìn về phía tôi, cô ả lại toát ra vẻ kiêu ngạo của một vị tướng quân thắng trận trở về.

Tôi mỉm cười, chẳng bị cô ả làm d.a.o động lấy nửa phần.

“Em gái xinh quá, cứ như công chúa vậy.”

Lần này mọi người đều nhìn tôi với ánh mắt đầy kinh ngạc.

Ngạc nhiên cái gì? Là vì tôi khác với trước kia quá hay sao?

“Chị thích váy của em không?”

“Đương nhiên là thích chứ.” Tôi vẫn dán c.h.ặ.t mắt vào người Giảo Giảo, như thể tôi chẳng thấy được vẻ đề phòng trong mắt ba và mẹ vậy.

Bọn họ đang sợ tôi sẽ đoạt mất thứ gì đó của Giảo Giảo.

“Vậy chị có muốn nó không?” Giảo Giảo dùng ánh mắt chứa đựng sự khinh miệt và coi thường để nhìn tôi.

Tôi lắc đầu, vừa nghiêm túc vừa thản nhiên, “Dì nói, là chị thì phải nhường nhịn em gái, phải chăm sóc cho em gái. Nếu em thích thì chờ chị lớn hơn, chị sẽ mua thật nhiều đồ cho em được không?”

Dì mà tôi nhắc đến chính là dì chăm sóc chúng tôi ở trại trẻ mồ côi, từ năm tuổi trở về trước, tôi vẫn luôn ở đó.

Giảo Giảo chẳng hài lòng khi nhận được câu trả lời này, “Ai nhờ chị mua, tôi có ba, có mẹ, họ sẽ mua cho tôi.”

Cô ả vẫn luôn như vậy, nghĩ cái gì thì nói cái đó, song chẳng ai quan tâm đến nội dung của những câu nói ấy, trong mắt mọi người, cô ả là nàng công chúa nhanh mồm nhanh miệng và thẳng tính, xinh đẹp rực rỡ như ánh mặt trời.

“Nói đi, lần này con lại muốn mua cái gì? Dùng hết tiền tiêu vặt ba đưa mấy hôm trước rồi hả?” Ba tôi cười nói.

“Đúng ạ, con tiêu hết rồi.” Giảo Giảo chìa tay ra.

Ba tôi lập tức đưa một tấm thẻ ngân hàng cho cô ả.

“Sau này không đủ tiền tiêu thì cứ nói với mẹ một tiếng.” Mẹ tôi hùa theo.

“Con biết mà, ba mẹ là tốt nhất.”

Tôi như kẻ vô hình ngồi trên chiếc ghế lạnh băng xem bộ phim về một gia đình ấm áp đang được chiếu trước mắt.

Giảo Giảo mười bảy tuổi, đang học lớp 11, tôi lớn hơn cô ả hai tuổi, nay đã mười chín tuổi rồi.

Vì một câu nói của Giảo Giảo mà tôi được sắp xếp vào học học cùng trường với cô ả, trong vòng một năm rưỡi sắp tới, tôi sẽ là bạn cùng lớp của cô ả.

“Nguyên Ý, vốn dĩ tình huống của con bây giờ không thích hợp đi học cho lắm, nhưng vì Giảo Giảo nên ba mới cho con cơ hội này.” Ba tôi nói.

“Nguyên Ý, mẹ biết bây giờ con không nhớ gì cả nên chẳng cần con đạt thành tích cao đâu, chỉ cần chăm sóc Giảo Giảo thật tốt khi ở trường là được.” Mẹ tôi căn dặn.

Hóa ra không phải là tôi được đi học, mà là đi làm bảo mẫu cho em gái.

Người làm trong nhà đưa cho tôi một đống đồ dùng học tập, nào là cặp sách, nào là văn phòng phẩm, cơ mà đều là mấy thứ Giảo Giảo đã dùng qua rồi.

“Chị, ba nói chị không học bao lâu nữa nên mua mới thì lãng phí lắm, chị sẽ không buồn đâu, đúng không?”

“Đương nhiên rồi, mấy thứ này đẹp lắm, chị rất thích.” Tôi cầm lấy chiếc cặp tinh xảo đắt tiền màu vàng nhạt, giả vờ như không để ý đến mấy cái lỗ nhỏ do bị cháy ở phía ngoài cặp.

“Chị thích thì tốt rồi.” Nguyên Giảo Giảo mất hứng bĩu môi.

Nguyên Giảo Giảo không muốn nhận tôi là chị của cô ả khi ở trong trường.

Mẹ và ba cũng không phản đối, cứ thế, tôi thành kẻ ở nhờ nhà họ Nguyên, một đứa con gái nghèo khổ nhưng may mắn trong mắt đám bạn cùng lớp.

Nguyên Giảo Giảo thích sai tôi đi mua đồ ăn vặt, vừa hết tiết học là cô ả bắt tôi đi mua ngay.

Vì không có nhiều thời gian nên tôi đi rất vội, thế là vô tình đụng phải một người khi chạy lên cầu thang, vào giây phút va đập với bức tường, tôi vô thức bảo vệ đống đồ ăn trong tay.

“Nguyên Ý?” Người đụng phải tôi là một cậu con trai cao gầy và điển trai, cậu ta nhận ra tôi, còn tôi thì mờ mịt.

Thời gian sắp hết, tôi hốt hoảng cúi người, “Thật xin lỗi, tôi không cố ý.”

Sau đó tôi ôm đống đồ ăn vặt tiếp tục chạy lên cầu thang.

Tôi biết người kia vẫn đang nhìn theo mình…

Đám đồ ăn vặt tôi vất vả đi mua bị Nguyên Giảo Giảo ném cho đám bạn học gần đó.

Tôi chẳng những không giận mà còn nở nụ cười, “Giảo Giảo, lần này không cần trả tiền đâu.”

“Cái gì mà không cần trả tiền?” Nguyên Giảo Giảo đứng phắt dậy, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

Cô ả rất kiêu ngạo, từ trước đến nay cô ả luôn là người rút thẻ ngân hàng hoặc điện thoại di động ra tính tiền trong ánh mắt đầy hâm mộ và ghen tỵ của mọi người.

“Không, không, là chị nói sai, xin lỗi em, là do chị.” Tôi cúi đầu xin lỗi liên tục.

Cho đến khi giáo viên bước vào. Cô giáo lạnh nhạt nhìn lướt qua tôi, sau đó thông báo vào tiết, thế là chuyện này xem như chấm dứt.

Tôi ngồi bên cạnh Nguyên Giảo Giảo trong ánh mắt phức tạp của đám bạn cùng lớp.

Cả ngày dài tôi đảm đương trọng trách của một chân chạy vặt vô cùng hoàn hảo, cô ả bảo tôi làm cái gì thì tôi làm cái đó, việc cô ả không cho thì tôi quyết không làm.

Sự chú ý của các bạn học càng lúc càng nhiều, trong mắt bọn họ, tôi thấy được hai chữ: thương hại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8