Nữ Phụ Độc Ác Trong Truyện Thanh Mai Trúc Mã
5

Cập nhật lúc: 2026-04-18 00:33:10 | Lượt xem: 3

9.

Ngụy Hòa Quang chưa kịp phản ứng, cánh tay của anh đã bị cô gái nhỏ trước mặt ôm c.h.ặ.t.

Nhiệt độ cơ thể hơi nóng của cô gái lúc này đang quấn c.h.ặ.t lấy cánh tay anh, ngay khi cánh tay ấm áp chạm vào làn da mát lạnh của anh, thân thể Ngụy Hòa Quang bất giác đông cứng lại, hương thơm nhàn nhạt liền lưu lại trên ch.óp mũi.

Đó là một mùi thơm rất nhẹ, Ngụy Hòa Quang khẽ rũ mắt xuống, nhìn Lâm Xuân Tường đang tựa đầu vào vai anh, trong lòng khẽ thở dài, nhưng giọng nói không thay đổi: “Cậu muốn mũ bơi của tớ sao? "

“Anh à, nói cái gì mà muốn hay không muốn, người ta chỉ là muốn mượn dùng một chút thôi mà.” Tôi cười kéo cánh tay anh ta.

Ngụy Hòa Quang đưa tay còn lại ra.

Tôi tràn đầy mong đợi theo chuyển động của anh ấy—

Sau đó anh ta duỗi một ngón tay ra chọc vào trán tôi, thêm một chút lực nữa, tôi chỉ có thể lùi lại mấy bước, bàn tay đang nắm lấy cánh tay anh ta liền buông lỏng ra.

“Nói chuyện thôi, đừng đến gần như vậy.” Ngụy Hòa Quang liếc mắt nhìn bàn tay được thả ra, sau đó nhẹ nhàng nhìn đi chỗ khác.

“Nếu tớ đưa mũ cho cậu thì tớ dùng cái gì?”

Nghe vậy, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, bàn tay vốn dĩ đã nắm thành nắm đ.ấ.m duỗi ra trước mặt Ngụy Hòa Quang.

Ngụy Hòa Quang nhìn xuống tôi.

Tôi mở bàn tay ra để tiết lộ những gì bên trong.

"…" Ngụy Hòa Quang nhìn sợi dây cao su màu hồng rồi bước đi mà không nói lời nào.

“Ơ kìa, anh Hòa Quang đừng đi mà."

Thấy vậy, tôi nhanh ch.óng túm lấy anh ta và bắt đầu chào hàng những chiếc dây thun màu hồng nữ tính này.

“Anh ơi, đừng nhìn sợi dây chun này mỏng manh như vậy nhưng nó cũng có thể buộc tóc của cậu lên đó! Dù tóc cậu vẫn ướt… nhưng có còn hơn không. Tớ có thể buộc cho cậu một cái đầu quả táo, rất dễ thương luôn! "

Nhìn vẻ mặt vô cảm của Ngụy Hòa Quang, tôi coi như là anh ấy đã đồng ý, bèn kiễng chân kéo chiếc mũ bơi ra khỏi đầu anh ấy.

Ngay sau khi chiếc mũ bơi được kéo ra, mái tóc của Ngụy Hòa Quang lập tức dựng lên, và phần tóc mái xõa xuống che đi nốt ruồi xinh đẹp của anh ấy. Anh ta ngước mắt lên, vẻ mặt lười biếng, dáng vẻ tình nguyện để tôi muốn làm gì thì làm.

Các bạn học đi ngang qua đều không kìm lòng được, đều nhìn về phía bên này, xì xào bàn tán không thể dời bước. Cả một ngày, tin tức của lớp chúng tôi quả thực có thể cho bọn họ biết rằng nam thần Ngụy Hòa Quang đã có bạn gái.

Ngụy Hòa Quang đã quen với những ánh mắt rực lửa này, còn tôi thì không thèmquan tâm. Tôi đội chiếc mũ của anh ấy lên đầu, chuẩn bị buộc tóc cho Ngụy Hòa Quang trước.

"Tóc thì không cần…" Ngụy Hòa Quang chưa kịp nói xong, tôi đã kiễng chân lên nắm lấy tóc của anh.

Tôi nghe thấy anh ấy dường như thở dài, sau đó Ngụy Hòa Quang đột nhiên trở nên lùn hơn.

Không phải, là Ngụy Hòa Quang cúi người xuống.

Mái tóc đen mềm mại nằm ngoan ngoãn dưới ngón tay tôi.

Các bạn cùng lớp đang lén lút quan sát xung quanh đã cất lên tiếng nói giống như trái tim tôi.

Xì xào…

Ngụy Hòa Quang chán nản nói: "Nhanh lên."

“Ừm ừm ừm.” Nghe tiếng anh ta nói, tôi vội vàng dùng dây chun màu hồng buộc cho anh ta một chùm nhỏ.

Nốt ruồi có vẻ đẹp nhợt nhạt lộ ra dưới những sợi tóc mảnh, giống như con người của anh, lãnh đạm và xa cách. Đôi lông mày hơi nhướng lên và đôi mắt thơ mộng như lá phong, hoàn toàn phác họa nên vẻ ngoài đẹp đẽ của Ngụy Hòa Quang.

Không tồi…

Trên đỉnh đầu là một chú chim nhỏ được làm bằng dây chun màu hồng.

Ha ha ha ha ha ha. Ngoài mặt không dám cười mà trong lòng tôi cười đến mức suýt đau bụng.

Thấy tôi coi như xong việc, mỹ nhân có chút chột dạ lại đứng thẳng người lên, sắc mặt lạnh lùng: "Được không?"

Tôi ậm ừ hai lần rồi cười khẩy cho anh một cái: "Đẹp quá! Anh ơi! Tiếc là tay nghề của tớ thô quá. Khi về nhất định sẽ chăm chỉ học bài và buộc cho cậu cái đẹp hơn!"

Mỹ nhân liếc tôi một cái, không chút động đậy, đẩy ngón tay cái đang chuẩn bị chạm vào ch.óp mũi của mình ra, rồi bước đi.

Khi tôi nhìn thấy anh ấy rời đi, tôi cuối cùng không thể nhịn được cười.

Nhưng sau đó tôi nghĩ đến một điều nữa.

Tôi và nam chính Ngụy Hòa Quang học lớp một, nữ chính Tô Tô và nam phụ Tiêu Linh học lớp bảy.

Và lớp học bơi hôm nay, lớp 1 và lớp 7 tình cờ học cùng buổi…

Không hổ danh là tiểu thuyết thanh mai trúc mã, vì nam nữ chính cho dù mỗi tuần chỉ học một tiết bơi nhưng lớp một và lớp bảy vẫn có thể học cùng nhau.

Tôi vừa nghĩ vừa đội mũ bơi lên đầu.

Đúng lúc này, một người đột nhiên chạy tới bên cạnh tôi, cô ta mặc đồng phục bơi của trường, hình như học cùng lớp.

“Bạn học, xin hỏi cậu có phải là Lâm Xuân Tường không?” Vẻ ngoài của cô gái này cũng chỉ bình thường, nhưng đôi mắt sáng ngời, thoạt nhìn trông có vẻ cũng là một tiểu cô nương xinh xắn.

Nhưng tại sao cảm giác sống động và vui tươi này lại quen thuộc đến vậy?…

Tôi liếc cô ta một cái rồi gật đầu: "Ừ, sao vậy."

"Vậy tôi có thể hỏi…" Cô gái c.ắ.n môi, sau đó nhướng mắt, "Ngụy Hòa Quang thực sự là bạn trai cậu à?"

Tôi chớp mắt mỉm cười, "Ừ."

“Nhưng cậu ấy là trúc mã thuở nhỏ của Tô Tô đó!” Nghe đến đây, cô gái thốt ra những lời này trong tiềm thức.

Nghe câu này và nhìn vẻ ngoài của cô gái này, tôi biết cô ta là ai rồi——

Thượng Tinh Kỳ!

Trong tất cả các truyện tiểu thuyết thanh mai trúc mã, nhân vật nữ chính ngây thơ và trong sáng sẽ luôn có một hoặc hai cô bạn gái tốt giống với tính cách vui tươi và hoạt bát. Và Thượng Tinh Kỳ chính là một trong những người bạn tốt nhất của Tô Tô, đương nhiên, cô ta cũng có thể được coi là một fan hâm mộ của nữ chính Tô Tô và nam chính Ngụy Hòa Quang.

Khi nữ chính Tô Tô còn đang phân vân không biết chọn Ngụy Hòa Quang hay Tiêu Linh, phần lớn thời gian đó là người bạn thân tốt nhất Thượng Tinh Kỳ là người đưa ra lời khuyên.

Cho nên, lần này cô ta ở đây…?

Tôi đưa tay chạm vào cằm vừa cười vừa nói với Thượng Tinh Kỳ.

"Tôi biết."

Thượng Tinh Kỳ nhìn tôi chằm chằm, giọng điệu chất vấn: "Cậu? Vậy mà cậu còn hẹn hò với Ngụy Hòa Quang? Cậu như vậy không phải là…” Kẻ thứ ba chen chân sao!

Dù cô ta không nói ra nhưng tôi vẫn hiểu ý cô ta muốn nói gì.

Tôi thản nhiên liếc nhìn cô ta: "Chờ đã, vậy bạn trai cô là ai?"

Tôi còn nhấn mạnh hai chữ bạn trai.

Nghe câu này của tôi, Thượng Tinh Kỳ nhất thời bị nghẹn.

Khi thấy cô ta không nói nên lời, tôi không nhịn được cười mỉa mai: "Này, cho dù có muốn hỏi về bạn trai tôi thì cũng phải là cô tiểu thanh mai đó tới hỏi tôi? Cậu là người nào chứ, còn muốn đến đây chất vất tôi? Còn nữa… " Nói đến đây, tôi từ từ tiến lại gần Thượng Tinh Kỳ, ghé vào tai cô ta mỉm cười nói tiếp "…Thanh mai trúc mã thì sao? Tô Tô cô ta có từng nhìn thấy cơ thể của Ngụy Hòa Quang chưa? Tôi á…từ trên xuống dưới tôi đều thấy rồi.”

Câu nói cuối cùng của tôi rất nhẹ, nhưng tôi biết Thượng Tinh Kỳ chắc chắn đã nghe thấy nó, bởi vì mặt cô ta lập tức tái mét.

Những người không biết còn nghĩ Thượng Tinh Kỳ thích Ngụy Hòa Quang.

Khi tôi nghĩ đến điều này, một tia sáng lóe lên trong đầu tôi – điều đó thực sự có thể xảy ra!

Nhưng điều đó không liên quan gì đến tôi. Tôi nhìn Thượng Tinh Kỳ đang đứng sững sờ rồi quay người đi vào lớp.

Vừa vào đến lớp, tôi còn chưa đứng vững, Tả Ngạn Minh đã chạy tới, cười vỗ vai tôi một cái: "Hahaha, Xuân Tường à! Hahahahahaha, có phải tác phẩm trên đầu Ngụy Hòa Quang là do cậu làm không? Haha thực sự buồn cười c.h.ế.t tớ rồi. "

Tôi vỗ nhẹ tay cậu ta và nghiêm nghị nói: "Sao vậy? Chùm tóc nhỏ rất đáng yêu mà."

"Nói cũng đúng, hahaha. Cậu nói xem, trên đỉnh đầu một người bình thường mà có một chùm tóc nhỏ chắc chắn rất đáng sợ." Tả Ngạn Minh không thể ngừng cười. “Còn Ngụy học bá, cho dù trên đầu có một chùm tóc nhỏ cũng có thể quyến rũ người khác.”

Tôi hùa theo: "Đúng vậy, người bình thường này giống cậu lắm đó."

“…?” Nụ cười trên môi Tả Ngạn Minh đột nhiên tắt ngúm.

Đến khi thầy giáo đến tập hợp, thầy cho chúng tôi khởi động rồi kiểm tra đồng phục trên người đã đúng quy định chưa, sau đó để chúng tôi tự sinh hoạt.

Tôi đứng ở phía sau và liếc nhìn Ngụy Hòa Quang dù đứng giữa đám đông nhưng anh vẫn luôn rất nổi bật, trong tim tràn đầy cảm xúc.

Lúc này, anh ta đột nhiên quay đầu lại, giống như cảm nhận được ánh mắt của tôi, bắt gặp ánh mắt nhìn trộm "quang minh chính đại" của tôi, lúc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi liền chột dạ nhìn về phía trước.

“Bạn học Tiểu Ngụy, sao cậu không đi bơi?” Tôi cười híp mắt hỏi.

Ngụy Hòa Quang nhìn tôi và nói: "Cậu không đi à?"

Tôi ngáp một cái, uể oải nói: "Tớ muốn học bơi là vì muốn thấy cậu bơi, mình tớ tự bơi thì có gì vui."

“Xem ra cậu bơi rất giỏi.” Ngụy Hòa Quang đã miễn nhiễm đối với những lời thả thính của tôi rồi.

“Cũng được cũng được.” Tôi liếc nhìn hồ bơi dành cho lớp học bơi, rất phách lối nói: “Hồ bơi này, có thể bơi còn có thể đứng nhảy.”

Nghe tôi nói câu này, Ngụy Hòa Quang không khỏi cong môi cười, lúc cười cũng rất nhẹ, vừa định nói gì đó thì một giọng nói quen thuộc truyền đến——

"Hòa Quang."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8