Đi Nhặt Ve Chai Được Chồng Như Ý
Chương 2
Đừng mà… Thanh Hoa Bắc Đại của tôi…
Kết quả người được cử đi học lại là tôi.
Ba tôi kích động đến nhảy khúc Kim Xà* ngay tại chỗ làm, đám công nhân viên đều tưởng ông ấy lên cơn động kinh.
*金蛇狂舞 (kim xà vũ điệu): Khúc nhạc dân gian được cải biên từ nhạc khúc 《 đảo bát bản 》 mang âm hưởng không khí lễ hội sôi động, được sử dụng làm nhạc nền của Thế vận hội Olympic Bắc Kinh 2008.
Tôi đến tìm Lâm Vũ Hàng, nào ngờ cậu ta lại đóng cửa từ chối tiếp khách.
Mẹ cậu ta thay mặt xin lỗi và chuyển lời: “Vũ Hàng nói, nó không được cử đi học nên tâm trạng đang tệ lắm, trong khoảng thời gian này nó không ăn không uống, cố gắng thi đậu vào trường đại học lý tưởng của nó, chúng ta cứ chúc phúc cho nó đi.”
Tôi: “…”
Kiểu người mặt lạnh như như Lâm Vũ Hàng mà cũng biết nói mấy chữ tâm trạng đang tệ lắm ư?
Nhưng Lâm Vũ Hàng không gặp tôi, tôi cũng không thể đào hầm lẻn vào phòng cậu ta được.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa.
Kỳ thi tốt nghiệp trung học đã kết thúc.
Tôi không cần tham gia thi tốt nghiệp, nhưng người tôi quan tâm thì phải thi. Ngộ nhỡ trạng thái của cậu ta không ổn định…
Trước kia cậu ta bị tôi giành mất suất cử đi học, bây giờ mà còn thi rớt thì đời này xem như bỏ.
Học lại thì sao nhỉ?
Tên đó da mặt mỏng lắm, chắc chắn cậu ta không muốn đi học lại đâu.
Chẳng qua phải đợi một tháng sau thì kết quả mới được công bố.
Ba tôi đã gửi thông tin về mấy tour du lịch cho tôi từ trước, cái gì mà Dubai, rồi Maldives,… nói chung những gì có thể đốt sạch tiền đều được ông ấy liệt kê rất đầy đủ.
Ông ấy còn đưa thẻ đen cho tôi nữa.
Tôi nhìn ba mình bằng ánh mắt dò xét: “Ba à, con không muốn đi du lịch, con muốn trải nghiệm cuộc sống.”
Chờ tới khi ba tôi biết cách trải nghiệm cuộc sống mà tôi mong muốn, ông ấy vừa vỗ bàn vừa bật khóc tu tu giữa phòng làm việc rộng lớn, “Hu hu sao con gái của ba lại đi nhặt ve chai được chứ? Con là học sinh xuất sắc cơ mà.”
Học sinh xuất sắc thì sao? Học sinh xuất sắc thì không được nhặt ve chai à?
…
Có thế nào thì tôi cũng không ngờ mình lại đụng phải Lâm Vũ Hàng vào ngày đầu tiên đi hành nghề.
Mấy tháng không gặp, hình như cậu ta cao hơn một chút thì phải.
Gần đây tôi đang đu Hậu cung Chân Hoàn Truyện nên vô thức thốt lên: “Lâm Vũ Hàng, cậu lại cao hơn rồi à?”
Lâm Vũ Hàng quẳng ánh mắt lạnh lùng về phía tôi.
Nếu tôi không nhìn nhầm thì trong mắt trái của cậu ta xuất hiện một dòng chữ rất rõ“Cậu là đồ thiểu năng”, còn bên mắt phải lại là “Tôi với cậu quen nhau à?”
Tôi cười hì hì, “Đùa chút thôi. Thi tốt nghiệp xong rồi, chắc nhà cậu dư nhiều sách lắm nhỉ. Cho tôi đi cho tôi đi, chúng ta là bạn học cũ, tôi giảm giá 9,5% cho cậu.”
Lâm Vũ Hàng khoanh tay trước n.g.ự.c, khinh khỉnh nhìn tôi.
Thật ra gương mặt đẹp trai của Lâm Vũ Hàng thường được mọi người ví như viên ngọc sáng.
Trước kia tôi tập trung vào việc đấu đá với cậu ta nhiều đến mức vô tình bỏ qua kiệt tác tuyệt vời này.
Điểm đặc biệt trên mặt Lâm Vũ Hàng chính là đôi mắt đào hoa của cậu ta, mi mắt và phần dưới mắt khá mỏng, kết hợp hoàn hảo cùng hàng mi dài rậm. Đôi mắt ấy chính là cửa sổ tâm hồn của Lâm Vũ Hàng, lúc nào cũng lấp lánh như biết nói.
Lâm Vũ Hàng hé môi hỏi: “Thi tốt nghiệp thất bại nên cậu đi nhặt ve chai à?”
Con hàng này cố ý đúng không?
Tôi ho nhẹ vài tiếng, sau đó hiên ngang đáp: “Tôi được cử đi học ở Thanh Hoa rồi.”
“Ồ, suýt thì quên mất.” Cậu ta gật đầu, “Vậy là cậu tới đây để khoe khoang với tôi à?”
Tôi xua tay, “Đại ca à, đệ đây tới thu mua ve chai, nhanh nhanh nhanh, bây giờ ngành ve chai cạnh tranh khốc liệt lắm, dọn chỗ cậu xong tôi còn phải lượn sang nhà khác nữa.”
Lâm Vũ Hàng hừ lạnh rồi quay vào nhà.
Tôi lay khung cửa, nói vọng theo: “Nhớ mang sách bỏ và bìa cứng ra nhé, chai lon gì cũng được hết.”
“Có chân thì tự lăn vào đây.”
Chậc chậc, mời khách vào nhà mà hung bạo thế đấy.
Đây không phải là lần đầu tiên tôi tới nhà Lâm Vũ Hàng.
Lần trước đến tìm cậu ta đúng lúc cậu ta đóng cửa từ chối tiếp khách (cửa phòng ngủ đóng c.h.ặ.t cứng).
Khi ấy tôi đã được thưởng thức tách Hồng Trà trong ánh mắt đầy trìu mến của dì Lâm, hơn nữa còn ôm về một hộp chocolate nhập khẩu.
Trước khi đi, dì Lâm xoa đầu tôi và bảo: “Lần sau cháu tới chơi nữa nhé, đừng ngại.”
Tôi không ngại đâu.
Có điều chẳng hiểu vì sao dì Lâm lại tốt với tôi như vậy nhỉ?
À đúng rồi, lần trước dì ấy hỏi ba mẹ tôi làm nghề gì, tôi đã trả lời rằng bọn họ nhặt ve chai…
Lâm Vũ Hàng đi ra, thấy tôi cứ đứng như trời trồng ở đó thì chau mày ra lệnh: “Ngồi đi.”
Tôi mỉm cười, “Không được không được.”
Bởi vì hôm nay đến mua ve chai nên tôi ăn mặc khá giản dị, hơn nữa cũng sợ làm bẩn ghế sofa của nhà bọn họ.
Kết quả là vẻ mặt của Lâm Vũ Hàng còn thối hơn cả khi trước, “Bảo ngồi thì cậu cứ ngồi đi.”
Tôi vội vàng ngồi xuống.
“Uống cái gì?”
Tôi cười đáp: “Nước lọc là được rồi.”
Nào ngờ Lâm Vũ Hàng cứ như nghe được chuyện gì kỳ quái lắm vậy, cậu ta ung dung đáp, “Để tôi pha cho cậu tách cà phê.”
Tôi: “…”
Anh hai à, em đi mua ve chai mệt đến mức miệng lưỡi đắng ngắt, khát khô cả họng, vậy mà anh hai cho em uống cà phê á?