Đi Nhặt Ve Chai Được Chồng Như Ý
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:17:01 | Lượt xem: 3

Tôi và ba ăn mấy món ăn được cho là tinh xảo và đầy dinh dưỡng đó nửa năm, tối nào cũng đói đến bụng dán c.h.ặ.t vào lưng.

Cứ đến tối là ba và tôi lại không hẹn mà gặp trong phòng bếp, sau đó hì hục ăn ăn mì tôm cùng nhau.

Tôi vẫn nhớ như in khi hai ba con trong tình trạng đói khát với đôi mắt xanh lè gặp nhau, chúng tôi chỉ lặng lẽ rơi nước mắt chứ chẳng thốt nên được lời nào.

Cơ mà việc ăn uống kỳ lạ kia cũng mang lại kết quả khá ổn, kể từ khi nói lời biệt với mấy món ăn giàu protein và piurin kia, chứng cao huyết áp và đường huyết cao của ba tôi đã thuyên giảm đáng kể, bụng bia cũng nhỏ đi hẳn.

Còn tôi cũng ốm xuống nhiều.

Đúng rồi, tôi còn nhớ khi ấy lâu lắm rồi không được ăn bánh bao nên tôi thèm c.h.ế.t đi được.

Sau đó vào một buổi học thể d.ụ.c nọ, tôi bị tuột huyết áp nên trước mặt tối sầm đi, cũng nhờ Lâm Vũ Hàng chạy đến đỡ tôi.

Chờ đến khi đám sao trước mắt thôi không còn múa may quay cuồng nữa, tôi trông thấy ánh mắt đầy lo lắng của cậu ta.

Người nọ thấp giọng hỏi tôi: “Sao rồi? Cậu có cần tôi đưa đến phòng y tế không?”

Đối thủ thường xuyên battle với tôi mà có giọng điệu và thái độ này ư?

Tôi thoi thóp đáp: “Không cần đến phòng y tế đâu, tôi muốn ăn bánh bao thịt, loại lớn nhân mỡ ấy.”

Ngày đó, tôi ăn một hơi năm cái bánh bao liền.

Ăn đến mức Lâm Vũ Hàng phải ngăn tôi lại, “Đừng ăn nữa, bụng cậu sẽ nổ mất đấy.”

Tôi dùng ánh mắt ngập nước nhìn cậu ta, nói năng chẳng t.ử tế vì miệng đầy thức ăn: “Cảm ơn cậu, do lâu quá tôi chưa được ăn thịt.”

Tôi nhớ nghe câu trả lời từ tôi xong, Lâm Vũ Hàng đã nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm và đồng tình.

Cũng giống như bây giờ vậy.

Đúng rồi đúng rồi, chính là ánh mắt của Chúa Cha muốn phổ độ chúng sanh đó!

“Sao cậu lại nhìn tôi như thế? Trên mặt tôi dính cái gì à?” Tôi sờ lên mặt bằng bàn tay bóng nhẫy.

Người nọ sửng sốt.

Tôi bèn hỏi: “Có thể cho tôi biết cậu đang nghĩ gì được không?”

Lâm Vũ Hàng không đáp mà hỏi ngược lại, “Bắt đầu từ ngày mai, tôi đi nhặt ve chai với cậu.”

Trong mắt cậu ta như có hàng ngàn lớp sóng lấp lánh bồng bềnh.

Tôi cạn lời: “…”

Người nọ bổ sung: “Do rảnh rỗi nên muốn trải nghiệm cuộc sống.”

Tôi muốn nói lại thôi.

Lâm Vũ Hàng nhìn tôi, “Cậu muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi.”

Tôi khẽ ho một tiếng, “Vậy nói rõ nhé. Cậu muốn nhặt ve chai với tôi thì tính tiền thế nào đây? Chia đôi à?”

Đau lòng quá.

Ánh mắt đầy mong đợi của Lâm Vũ Hàng lập tức tối sầm đi, cậu ta oán hận hét lên: “Đúng là gỗ mục không thể đẽo mà.”

Tôi làm sao cơ?

Ăn lẩu cay xong, tôi đứng dậy chuẩn bị trả tiền thì Lâm Vũ Hàng đã nhanh chân thanh toán trước.

Tôi kinh ngạc nhìn cậu ta, cậu ta vội giải thích: “Ngày mai tôi đi theo cậu, nên tôi trả bữa ăn này là phải rồi.”

Hay lắm đại ca, cậu nói thế nào thì chính là thế ấy.

“Không còn sớm nữa, tôi đưa cậu về nhé.” Lâm Vũ Hàng hỏi.

Tôi phất tay, “Không cần đâu, ba tôi sắp đến đón tôi rồi.”

Người kia mím môi: “Vậy tôi chờ cùng cậu nhé. Nơi này vắng vẻ quá, con gái như cậu đứng một mình không an toàn.”

Tôi tiến tới nhìn cậu ta: “Ôi dào, Lâm Vũ Hàng này, trước kia tôi không biết cậu là người lịch thiệp như vậy đấy. Xem ra nhìn người không nên chỉ nhìn bề ngoài nhỉ.”

Bởi vì khoảng cách quá gần nên tôi có thể thấy rõ những sợi lông tơ mịn màng trên mặt cậu ta.

Đẹp quá, da của thằng nhóc này còn đẹp hơn con gái nữa, chẳng có lỗ chân lông luôn.

Hơn nữa tai còn hồng hồng, tôi nhìn mà chỉ muốn sờ vào thử.

Cũng may tôi kìm chế được.

Lâm Vũ Hàng né tránh ánh mắt của tôi, lúng túng nói: “Cậu đang khen hay mắng tôi vậy?”

Tôi vỗ lên vai cậu ta: “Đồng chí, đương nhiên là tôi đang khen đồng chí rồi.”

Tôi bắt đầu thắc mắc, chẳng biết hôm nay người ba già vĩ đại của tôi sẽ tới đón tôi bằng chiếc xe thể thao mới mua hay là dùng xe của công ty nhỉ?

Kết quả là ông ấy cỡi xe máy điện đến, còn đội nón bảo hiểm Pikachu nữa.

Tôi không khỏi âm thầm khen ngợi.

Câu nói già nhưng tâm hồn đôi mươi chắc chắn là để chỉ ông ấy đấy.

Ba tôi lộc cộc chạy đến trước mặt tôi, cởi nón bảo hiểm xuống rồi cười hiền, “Con gái yêu, ba tới đón con này, chờ có lâu không con?”

Nói xong, ông nhìn sang người bên cạnh tôi: “Đây chắc là bạn của con nhỉ? Có cần chú chở cháu đi một đoạn không?”

Tôi híp mắt nhìn con xe điện kia… Quá tải mất thôi.

Cũng may Lâm Vũ Hàng tự biết thân biết phận nên khoát tay, “Không cần đâu ạ, cháu chào chú, chào cậu nhé.”

Tôi ngồi lên con xe điện của ba tôi và hỏi: “Sao tự nhiên ba lại cỡi xe máy điện vậy?”

“Ha ha, xe của chú Trần của con đấy, lâu quá rồi không đi xe máy nên ba nghiện quá. Con gái yêu yên tâm, xe chúng ta ở gần đây thôi, sao ba để con chịu lạnh được chứ.”

“À không cần đâu ạ, con thích xe ‘mui trần’ kiểu này lắm, chúng ta dạo một vòng quanh bờ sông đi ba.”

Ba tôi hào hứng đáp: “OK!”

“OK!”

Lượn lờ đến nửa đêm, kết quả là hai ba con tôi cùng nhau bị cảm.

Nhưng chúng tôi vẫn quyết chí đứng lên làm việc.

Ba tôi may mắn hơn khi chỉ cần ngồi trong phòng làm việc chỉ tay ra lệnh cho đám cấp dưới, còn tôi thì vừa đi nhặt ve chai vừa lau nước mũi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8