Đi Nhặt Ve Chai Được Chồng Như Ý
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:17:04 | Lượt xem: 3

Lâm Vũ Hàng, cậu ta xoa đầu tôi rồi.

Ba tôi nghênh ngang bước tới: “Con gái yêu, đây là sinh nhật đầu tiên sau khi con trưởng thành, chúng ta phải tổ chức thật long trọng, đốt càng nhiều tiền càng tốt, con nhớ mời hết bạn cùng lớp tới cho đông vui nhé.”

“Hay là chúng ta làm nhỏ thôi được không ạ?”

Sinh nhật khi trước, tôi chỉ cần một bát mì trường thọ, hai quả trứng chần và quà tặng của ba mẹ.

Bấy nhiêu thôi cũng đã đủ rồi.

Đáng tiếc lần này ba tôi rất quyết tâm.

Tôi hiểu, ông muốn khoe khoang chuyện tôi được suất tuyển thẳng vào Thanh Hoa đây mà.

Thôi bỏ đi, để ba kiêu ngạo một lần vậy.

Tôi về phòng rồi gọi điện thoại cho tất cả bạn cùng lớp.

Chín mươi phần trăm mọi người đều đồng ý tham gia, chỉ có hoa khôi Trần Vi Vi trả lời tôi bằng giọng điệu kỳ quái: “Ồ, đứa con gái nghèo kiết xác như cậu mà cũng tổ chức tiệc sinh nhật á? Mua nổi bánh kem không đấy?”

Tôi mỉm cười, “Cậu cứ tới là được.”

Muốn bánh kem đúng không? Tôi cho cậu no c.h.ế.t luôn.

Tối đó cô bạn thân Lưu Nhã của tôi gửi tin nhắn tới: “Người anh em, có đám người đang mắng cậu kìa, kẻ cầm đầu là Trần Vi Vi.”

Tôi: “?”

Sau đó Nhã Nhã gửi vài ảnh chụp màn hình cho tôi.

Tôi vừa nhìn đã thấy buồn cười.

Đại khái là mắng tôi không có tiền mà còn giả vờ giả vịt, rõ ràng là đi nhặt ve chai mà còn tỏ ra giàu có, không biết tự lượng sức. Ngày mai bọn họ nhất định phải cười tôi một trận đã đời để tôi phải nhục mặt.

Tôi im lặng.

Tôi nhiệt tình mời bọn họ tham gia tiệc sinh nhật của mình, nhưng bọn họ lại nghĩ cách chơi khăm tôi?

Sự tin tưởng giữa người với người đâu mất rồi vậy?

Nhã Nhã lo lắng không yên: “Thư Du, chỗ mình có ít tiền, ngày mai chúng ta mua một cái bánh kem thật lớn để bọn họ không xem thường nhé. Đúng rồi, chị gái mình có một căn nhà, chẳng có ai ở đó cả, để mình xin chị ấy cho chúng ta tổ chức sinh nhật ở đấy.”

Tôi rất cảm động nhưng đành từ chối.

“Có một việc mình phải nói với cậu.”

“Chuyện gì thế?”

“Thật ra mình là con gái của Lâm Quốc Phú.”

Phía bên kia im bặt, sau đó có tiếng điện thoại di động bị đập xuống đất. Một lát sau, tiếng gào như heo bị chọc tiết truyền đến, “Cậu nói cái gì? Nói lại xem nào, cậu là con gái của ai cơ?”

“Lâm Quốc Phú đấy.”

Bấy giờ bên kia lại có tiếng đập đầu xuống đất.

Thật ra ba tôi có đáng sợ gì đâu? Ông làm giàu nhờ mua bán ve chai thôi mà, có điều ông đi theo hướng quốc tế.

Tôi đã từng hỏi ba: “Ba à, rốt cuộc nhà chúng ta có bao nhiêu tiền vậy ạ?”

Ba tôi trầm ngâm: “Có lẽ là rải quanh Trái Đất được một vòng, hoặc hai ba vòng gì đó.”

Tôi: “…”

Hôm sau Nhã Nhã tới nhà tôi đầu tiên.

Sau khi thăm thú hết một lượt, cô nàng ôm bắp đùi tôi rồi chớp mắt liên tục: “Phú bà, cơm cơm, đói đói.”

Tôi run rẩy đẩy cậu ấy ra: “Tự trọng chút đi.”

Nhã Nhã bò dậy, “Nói thật, mình chưa bao giờ gặp cô chiêu nào bình dân như cậu đấy.”

Tôi lườm bạn mình, “Cậu cứ nói thẳng ra mình là đồ nhà quê đi.”

Nhưng mà đúng là tôi sống khiêm tốn thật.

Không mặc hàng hiệu, không đi xe xịn, không gây chuyện, đặc biệt là không thích làm màu.

Hình tượng khi ở trường của tôi còn hơi… keo kiệt nữa, chưa kể lúc nào cũng vùi đầu vào việc học như bao học sinh bình thường.

Đến chiều, Nhã Nhã ngồi chơi game trong phòng, còn tôi ra ngoài vườn đào đất.

Lý do ấy à? Chủ yếu là vì thím Trần cho tôi mấy hạt giống hoa hướng dương, và người mơ mộng là tôi đây muốn được thấy hình ảnh cánh đồng hoa hướng dương tươi đẹp mỉm cười đón ánh mặt trời, thật nguy nga hùng vĩ biết bao.

Tôi loay hoay bận rộn trong niềm háo hức, đến khi mồ hôi đã ướt đẫm thì chị thím Trần chạy tới gọi: “Cô chủ, ngoài cửa có một cậu con trai đến tìm cô, tên cậu ấy là Lâm Vũ Hàng.”

Hả?

Sao cậu ấy tới sớm thế nhỉ?

Bảy giờ tối nay mới bắt đầu bữa tiệc cơ mà?

Mà tới cũng tốt, vào đào đất giúp tôi được đấy, chứ một mình tôi làm đau lưng quá.

Càng nhiều người càng tốt.

“Thím nghỉ ngơi đi, để cháu tự ra đón cậu ấy.”

Chờ tôi mặt xám mày tro xuất hiện trước mặt Lâm Vũ Hàng, cậu ta lại nhìn tôi với ánh mắt đau lòng khôn tả.

Tôi chẳng quan tâm đến ánh mắt thương xót ấy mà chỉ vào chiếc hộp tinh xảo trong tay người nọ: “Quà sinh nhật cậu tặng tôi đấy à?”

“Ừ.” Cậu ta nhẹ nhàng đáp.

Tôi cười, “Tay tôi bẩn rồi, cậu cầm giúp tôi nhé.”

“Không sao.” Cậu ta đi tới, sau đó lấy khăn giấy trong túi ra rồi cẩn thận lau mồ hôi và bụi bẩn trên mặt tôi, “Sau khi bỏ nghề nhặt ve chai, cậu lại làm cái gì thế?”

Tôi ngại ngùng nói mình trồng hoa, còn thuận miệng kể lể: “À, tôi đang xới đất trong vườn đấy.”

Vẻ thương cảm càng hằn sâu trong mắt người nọ: “Bọn họ bắt cậu làm mấy việc này sao?”

Cái gì mà bọn họ?

Làm gì?

Tôi cảm thấy mình với Lâm Vũ Hàng đang ông nói gà bà nói vịt, nhưng sai ở chỗ nào thì tôi chẳng tìm ra được.

Đối với những thứ bắt người ta phải suy nghĩ điều tra, bình thường tôi đều gạt phăng chúng qua một bên.

Vậy nên tôi đáp: “Lâm Vũ Hàng, cậu giúp tôi nhé?”

Không ngờ Lâm Vũ Hàng ăn mặc bảnh bao sạch sẽ tới dự sinh nhật lại ngồi xổm xuống cùng đào đất với tôi thật.

Hơn nữa còn đào rất hăng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8