Báo Thù
Chương 14
Ba tôi hơi chần chừ, nhưng sau khi thấy người đàn ông lấy ra tấm ảnh chụp thì đồng ý ngay.
Nguyên Giảo Giảo bị kéo tới bệnh viện để làm giám định.
Mẹ tôi đứng bên cạnh tôi, từ đầu tới cuối bà ta cứ căng thẳng không thôi, tôi nắm lấy tay mẹ, bình tĩnh nhìn đám người kia.
Mấy tiếng sau kết quả được đưa ra, Nguyên Giảo Giảo và người đàn ông kia thật sự là ba con, nếu nhìn kỹ thì hai người họ còn giống nhau đến mấy phần.
Mẹ tôi thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy kết quả, kế hoạch thành công rồi.
Nguyên Giảo Giảo không thể chấp nhận được sự thật.
“Không thể nào, chuyện này không thể xảy ra được, sao con không phải là con ba chứ?”
Nếu thật sự không phải thì mọi thứ cô ả đang có đều sẽ mất hết, không thể như vậy được.
“Nhân lúc này, để tôi và Giảo Giảo thử luôn đi.” Mẹ tôi đứng ra đề nghị.
Bà ta vẫn luôn nhìn Nguyên Giảo Giảo, đúng như dự đoán, ánh mắt cô ả tràn ngập sợ hãi và trốn tránh.
“Mẹ, không, không thể như vậy, ngay cả mẹ cũng không tin con ư? Con là con của mẹ, mẹ sinh con ra mà, sao chuyện này có thể giả được chứ?”
Quả nhiên cô ả biết ai mới là mẹ ruột của mình.
Giờ khắc này trong lòng mẹ tôi đã chẳng còn chút lưu luyến nào với Nguyên Giảo Giảo nữa.
Dưới yêu cầu của bà ta, hai người họ tiếp tục đi giám định, và kết quả đưa ra cũng nằm trong dự đoán.
Cô con gái mình nuôi nấng bấy năm qua lại chả có chút m.á.u mủ, điều này khiến ba tôi thấy bản thân chẳng khác nào một cuốn truyện cười.
Nguyên Giảo Giảo bị đuổi ra ngoài.
Tôi vẫn luôn chú ý về tình hình của cô ả, sau khi bị đuổi đi, cô ả đến tìm Lâm Kính Tri nhưng chẳng gặp được gã. Bạn gã nói gã đã chuyển trường, chẳng biết đi đâu nữa.
Nguyên Giảo Giảo lại đến nhà họ Diệp, nhưng bên đó chẳng còn ai hoan nghênh cô ả nữa, cô ả bị người ta đuổi thẳng ra ngoài.
Không có nhà họ Nguyên bảo vệ, hơn nữa từ nhỏ đến lớn cô ả đã đắc tội với biết bao người, nên có lẽ cuộc sống sau này sẽ thê t.h.ả.m lắm đây.
Nhất định La Mạt Mạt sẽ không tha cho cô ả, tựa như khi trước Nguyên Giảo Giảo đã chiếm thế thượng phong vậy. Hôm nay rốt cuộc cũng có cơ hội báo thù, sao La Mạt Mạt khoanh tay đứng nhìn được chứ?
Năm học mới bắt đầu, trong lớp có hai vị trí còn trống, chính là Tuyên Nhiễm và Nguyên Giảo Giảo.
Sau khi biết Nguyên Giảo Giảo không phải là con gái của mình, ba tôi đã liên lạc với Tuyên Nhiễm, hy vọng cô ta có thể đưa con cho ông ta. Ông ta không chấp nhận Tuyên Nhiễm, nhưng có thể chấp nhận đứa bé, hơn nữa thù lao còn rất hậu hĩnh.
Dĩ nhiên Tuyên Nhiễm rung động với lời đề nghị này, nhưng cô ta đâu có thai, tờ giấy xét nghiệm trong tiệc sinh nhật của Nguyên Giảo Giảo là giả, chỉ có đống hình mới là thật.
Chuyện của Nguyên Giảo Giảo ầm ĩ đến mức ai cũng biết, Tuyên Nhiễm không dám dẫn bừa đứa nhỏ nào đó tới để lừa ba tôi, thế nên cô ta nói dối rằng Nguyên Giảo Giảo tới quấy rầy làm mình sảy t.h.a.i mất rồi.
Ba tôi giận đến không kìm được, chuyện này khiến ông ta càng hận Nguyên Giảo Giảo hơn nữa.
Diệp Thời Nhất cũng không tới trường, nghe nói cậu ta bị t.a.i n.ạ.n nên bây giờ vẫn còn ở trong bệnh viện.
Đám con gái thích cậu ta đều đi thăm cả rồi.
Sau khi bọn họ quay về, có người còn tới trước mặt tôi và nói: “Nguyên Ý, bạn Diệp xảy ra chuyện như thế, sao chị không đi thăm?”
“Sao tôi lại phải đi thăm?” Tôi hỏi.
“Chị biết rõ cậu ấy thích chị mà, sao chị có thể m.á.u lạnh như vậy nhỉ?” Bạn học kia chỉ trích.
“Tôi chả có hứng thú với cậu ta.”
Diệp Thời Nhất thật sự thích tôi, đương nhiên là tôi biết chứ, nhưng thế thì sao?
Diệp Thời Nhất gửi rất nhiều tin nhắn cho tôi, song thỉnh thoảng tôi mới đến thăm cậu ta.
Lần nào tôi đến cũng thấy cậu thiếu niên ấy cũng ngồi trên giường bệnh với cánh tay bị bó thạch cao, trông thấy tôi, gương mặt cau có khó chịu của cậu ta mới hòa hoãn đôi chút, thậm chí còn mang theo ý cười.
Tôi biết rõ trong lòng, trong tim cậu ta chỉ có mình tôi mà thôi, tôi cũng thấy rõ cậu ta luôn cố gắng tìm chủ đề trò chuyện với hy vọng sẽ được tôi chú ý.
Nhưng những chuyện đó chẳng khơi dậy chút hứng thú nào trong tôi.
Diệp Thời Nhất nằm viện hai tháng ròng rã, đến khi được xuất viện cậu ta mới biết tôi đã vào đại học, cùng lúc đó tôi cũng bắt đầu tiếp quản công ty của ba.
Ba tôi không muốn, nhưng biết làm sao chứ? Hiện tại ông ta chỉ có mỗi tôi là con ruột, nhân viên trong công ty cũng biết thân phận của tôi, ban đầu tôi chẳng làm tốt việc gì cả, nhưng dần dần tôi đã có thể nắm được mọi thứ trong tay.
So với người ba càng ngày càng nóng nảy, thường bị tình cảm chi phối thì mọi người thích tôi hơn, cũng nguyện ý tiếp xúc với tôi nhiều hơn trước.
Nhà họ Diệp muốn làm thông gia với nhà họ Nguyên nên gán ghép tôi và Diệp Thời Nhất.
Ba tôi hơi do dự, còn mẹ tôi thì hoàn toàn ủng hộ, có điều tôi lại từ chối.
“Vì sao?” Cậu thiếu niên không cam tâm chạy tới trước mặt tôi, “Là vì tay tôi phế rồi nên chị ghét bỏ tôi sao?”
Cậu ta không hiểu vì sao tôi lại trở nên như thế này. Rõ ràng khi trước tôi sẽ dịu dàng trò chuyện cùng cậu ta, sẵn sàng nói những câu chuyện trên trời dưới đất với cậu ta, tôi sẽ cảm kích vô ngần khi được cậu ta giúp đỡ, trong mắt cũng chỉ có hình bóng của cậu ta mà thôi.