Bình đạm như cúc cái ch-ó má gì
C6
Ngân Hạnh cuối cùng không nhịn được nữa, bật khóc nức nở, tiếng khóc thê lương vô cùng.
Mẹ của Ngân Hạnh là một nha hoàn tam đẳng trong viện của mẫu thân ta, qua đời ngay sau khi sinh hạ nàng.
Ngân Hạnh từ nhỏ được nuôi dưỡng trong viện mẫu thân ta, về sau đi theo hầu hạ Lâm Vân Kiều, bất kể Lâm Vân Kiều đúng hay sai, nàng đều trung thành tận tụy.
Từ nay về sau, nàng vẫn sẽ trung thành với Lâm gia, nhưng sẽ không bao giờ trung thành với Lâm Vân Kiều nữa.
Nàng đã ch-ếc một lần, từ nay về sau, không còn nợ nần gì Lâm Vân Kiều nữa rồi.
Sau khi Lê Niệm sinh hài t.ử, nàng không còn như kiếp trước vì không được nuôi con mà sinh uất kết, ngược lại nắm trọn quyền lực trong phủ Bá tước trong tay.
Lâm Vân Kiều sau này tuy cũng đào tạo vài nha hoàn, nhưng chẳng ai có thể liều mình vì nàng như Ngân Hạnh.
Nàng không còn giữ nổi cái vỏ bọc “không tranh không đoạt”, liền bày đủ mọi chiêu trò quyến rũ Lương Hàm.
Lâm Vân Kiều vốn có dung mạo xinh đẹp, năm xưa nếu không phải vì cố tình giữ giá, sao Lê Niệm có thể dễ dàng trở thành bình thê như vậy.
Chỉ trong chưa đầy một tháng, Lâm Vân Kiều đã khôi phục được mức bổng lộc một trăm tám mươi lượng mỗi tháng.
Nàng và Lê Niệm đấu qua đấu lại, khó phân thắng bại.
Đúng lúc hai người đang đấu đến hồi kịch liệt, thì phía Lương Hiên lại xảy ra chuyện.
Giống như kiếp trước, Lương Hiên tại buổi đấu giá đã tranh đoạt một viên ngọc bích với đích tôn của Thuận Thân vương.
Ban đầu, Lương Hiên chỉ coi đó là trò tiêu khiển, người khác nể mặt hắn là thế t.ử phủ Bá tước nên đều nhường nhịn.
Hắn đang hào hứng thì đích tôn của Thuận Thân vương đột nhiên ra tay tranh đoạt viên ngọc.
Tiền mang theo gần như đã tiêu hết, hắn liền sai tùy tùng về phủ lấy thêm bạc.
Nào ngờ bị tiểu đồng bên cạnh đích tôn buông lời khiêu khích: “Trong túi chỉ có mấy đồng bạc vụn, cũng dám tranh đồ với công t.ử nhà bọn ta!”
Lương Hiên là tiểu bá vương, sao chịu nổi lời châm chọc ấy, lập tức đứng bật dậy như pháo nổ, túm lấy đích tôn nhà người ta mà đ-á-nh một trận tơi bời.
Tên tiểu đồng kia lại là đồ vô dụng, không cản nổi Lương Hiên.
Mấy cú đ.ấ.m giáng xuống, đích tôn của Thuận Thân vương bị đ-á-nh mù một con mắt.
Tên tiểu đồng kia hoảng hốt la lớn, hét lên rằng chủ t.ử của mình là đích tôn của Thuận Thân vương, muốn Lương Hiên mau dừng tay.
Đến lúc ấy, Lương Hiên mới biết mình đã gây đại họa.
Lập tức ba chân bốn cẳng chạy về phủ tìm Lâm Vân Kiều cầu cứu.
Lâm Vân Kiều đảo mắt một vòng, cuối cùng nghĩ ra chủ ý, sai Lương Hiên đến tìm phụ thân ta cầu xin che chở.
Trong chính sảnh của Lâm phủ, không khí nặng nề đến mức gần như nhỏ ra nước.
Lương Hiên quỳ trên mặt đất, cúi đầu, trong giọng mang theo tiếng nghẹn ngào: “Ngoại tổ phụ, xin người cứu cháu với, cháu chẳng qua chỉ đ-á-nh nhau với đích tôn của Thuận Thân vương, thế mà Thuận Thân vương lại muốn đ-á-nh gãy chân cháu, như vậy thật không công bằng!”
Hắn tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện mình đã đ-á-nh mù một con mắt của người ta, chỉ cố gắng lấy tư thế nạn nhân để giành lấy lòng thương hại.
Kiếp trước, phụ thân vì tin tưởng Lương Hiên, không đi tra xét thật giả.
Thêm vào đó, Lâm Vân Kiều đến nhà gấp gáp ép Lương Hiên chịu phạt.
Phụ thân liền vội vàng vác cành gai đến phủ Thuận Thân vương, quỳ gối cầu xin thay Lương Hiên.
Thuận Thân vương thấy chỉ có mình phụ thân đến, mà kẻ gây họa là Lương Hiên lại không lộ diện, tức giận liền đ-á-nh gãy một chân phụ thân.
Khi chịu hình, phụ thân mới biết được Lương Hiên đã đ-á-nh mù mắt đích tôn của Thuận Thân vương.
Sau khi hấp hối được đưa về phủ, còn bị Lâm Vân Kiều trách mắng: “Bao che dung túng, không xứng làm quan triều đình.”
Lương Hiên biết phụ thân ta vì cứu hắn mà gãy chân, vậy mà không hề tới giường thăm nom, trốn trong phủ Bá tước không ló mặt.
Mẹ con bọn họ, quả thực là lũ vong ân bội nghĩa.
Kiếp này, Lương Hiên vẫn quỳ gối cầu phụ thân cứu giúp.
Phụ thân ngồi trong sảnh, vẻ mặt nhàn nhạt nói: “Hiên nhi, ngươi yên tâm, lão phu lập tức vào cung cáo trạng.
Bọn trẻ con đ-á-nh nhau, phủ Thuận Thân vương há lại dám mạnh miệng nói muốn đ-á-nh gãy chân người ta sao?”
Lương Hiên năm nay tám tuổi, thấy ngoại tổ phụ không hề giống như mẫu thân nói, mù quáng bênh vực hắn, nhất thời không nghĩ ra được lời nào để chống chế, chỉ đờ đẫn tại chỗ.
Phụ thân cất bước đi ra ngoài: “Thời gian không còn sớm, lão phu lập tức tiến cung.”
Lương Hiên hoảng hốt, níu c.h.ặ.t ống quần phụ thân không chịu buông: “Ngoại tổ phụ, đừng đi! Thuận Thân vương quyền thế ngút trời, nếu để việc này tới tai bệ hạ, nhất định người sẽ thiên vị Thuận Thân vương!”
Phụ thân giật mạnh ống quần về, ánh mắt sắc lạnh, quát lớn: “Ngươi đem sách thánh hiền cho ch.ó ăn rồi sao!
Bệ hạ hiện nay là người công chính nhất thiên hạ, sao lại vì Thuận Thân vương quyền lớn mà thiên vị hắn?
Chuyện này nếu thật sự tới tai bệ hạ, cả phủ Bá tước các ngươi cũng không đủ để xử tội!”
Lương Hiên mồ hôi túa ra như tắm, không biết phải làm sao, thì Lâm Vân Kiều hớt hải bước vào.
Tưởng rằng nàng đã bị thiệt đủ ở Lâm phủ mà thay đổi thái độ, nào ngờ nàng vẫn không đổi, vẫn giữ bộ dạng công chính vô tư như trước, nói ra lời giống hệt kiếp trước: “Phụ thân tuyệt đối không thể thiên vị Hiên nhi. Nó đã làm sai, tất phải gãy chân tạ tội. Nữ nhi lập tức trói nó mang đến phủ Thuận Thân vương chịu phạt.”
Phụ thân lộ vẻ đồng tình: “Vân Kiều, con nói đúng, là phụ thân hồ đồ. Con dẫn Hiên nhi đi đi!”
Nói xong không đợi nàng đáp lại, hạ lệnh một tiếng, sai người đuổi cả Lâm Vân Kiều và Lương Hiên ra khỏi Lâm phủ.