Bình đạm như cúc cái ch-ó má gì
C7
Lâm Vân Kiều và Lương Hiên đứng trước cánh cổng son của Lâm phủ, mặt mày ngơ ngác!
Hai người không hiểu tại sao mọi thứ lại không đi theo kịch bản chứ?
Thấy tình thế gấp rút, phụ thân lại không ra mặt thu xếp, mẹ con bọn họ chỉ đành phi ngựa về phủ Bá tước, để Lương Hàm đứng ra giải quyết.
Lương Hàm sau khi biết Lương Hiên đắc tội với phủ Thuận Thân vương, không nói hai lời, lập tức trói Lương Hiên lại, đưa đến phủ Thuận Thân vương.
Còn buông lời: cứ giao cho Thuận Thân vương xử trí, tuyệt không dị nghị.
Lê Niệm vừa sinh cho Lương Hàm một nhi t.ử, Lương Hiên không còn là độc đinh của phủ Bá tước nữa.
Cân đo lợi hại, việc từ bỏ Lương Hiên là điều hiển nhiên.
Lương Hiên bị trói c.h.ặ.t như bánh tét, đưa đến phủ Thuận Thân vương.
Người trong phủ Thuận Thân vương ra tay không chút nương tình, sau một trận đòn tàn nhẫn, hắn bị vứt trên nền đá lạnh lẽo, không nhúc nhích nổi.
Hôm sau, khi được đưa về phủ Bá tước, hắn đã không còn ra hình người.
Một mắt bị đ-á-nh đến nỗi m-á-u thịt be bét, hoàn toàn mù lòa.
Ta nhớ rõ, kiếp trước đích tôn của Thuận Thân vương chỉ bị mù tạm thời.
Dưới sự điều trị của thái y, rất nhanh đã khôi phục thị lực.
Còn Lương Hiên kiếp này, thật sự đã thành phế nhân.
Đời này, hắn đã định sẵn không còn duyên với tước vị nữa rồi.
Lâm Vân Kiều nhìn nhi t.ử chỉ còn một mắt, trên mặt đầy oán độc, trong lòng không ngừng nguyền rủa phụ thân vì sao không đứng ra nhận tội thay Lương Hiên.
Ta cùng phụ thân, mẫu thân dẫn theo thái y vội vã bước vào phủ Bá tước để xem bệnh cho Lương Hiên.
Lâm Vân Kiều thấy vậy liền hùa theo thời thế, “phịch” một tiếng quỳ rạp trước mặt ta, cầu xin ta vào cung cáo trạng, trừng trị Thuận Thân vương.
Ta khẽ cười lạnh, giọng đầy châm chọc: “Khi xưa phụ thân muốn vào cung cầu bệ hạ phân xử, chính ngươi là người ngăn cản, còn ép Hiên nhi phải chịu phạt. Giờ Hiên nhi bị thương, chẳng phải là kết quả mà ngươi đã đoán trước sao?”
Mẫu thân cũng không nhịn được, trách mắng: “Lúc trước nếu ngươi không đồng ý cho Lương Hàm cưới bình thê, mẫu thân nhất định dốc toàn lực giúp ngươi.
Kết quả thì sao? Ngươi bày ra dáng vẻ từ bi, cho Lê Niệm làm bình thê, còn để nàng ta sinh hạ nhi t.ử.
Nếu không phải như thế, Lương Hàm nể tình Hiên nhi là độc t.ử, ắt sẽ đứng ra ngăn cơn giận của Thuận Thân vương.
Tất cả đều là do ngươi hại Hiên nhi!”
Sắc mặt phụ thân xám xịt, ánh mắt đầy phẫn nộ và thất vọng: “Ngươi thân là mẹ, lại trơ mắt nhìn Hiên nhi bị lôi đến phủ Thuận Thân vương?
Hổ dữ còn không ăn thịt con, ngươi quá độc ác!
Ta, Lâm Hải, không có đứa con gái nào lòng dạ rắn rết như ngươi!
Hôm nay, ta chính thức đoạn tuyệt quan hệ cha con với ngươi!”
Nói xong, phụ thân cầm b.út viết hai tờ đoạn thân thư.
Một tờ đưa cho Lâm Vân Kiều, tờ còn lại mang ra chợ lớn dán công khai.
Ngay trong ngày hôm đó, tộc trưởng Lâm gia liền triệu tập gia tộc, trịnh trọng xóa tên Lâm Vân Kiều khỏi gia phả.
Lâm Vân Kiều quỳ trên mặt đất, nước mắt tuôn như chuỗi ngọc đứt đoạn.
“Sao lại thành ra thế này? Không thể nào! Phụ thân, mẫu thân, tỷ tỷ, sao có thể không giúp ta?
Trước đây chỉ cần ta ra ám hiệu, chẳng phải mọi người liền ra mặt dẹp yên hết thảy hay sao?”
Lâm Vân Kiều đưa ánh mắt độc địa, tiễn theo bóng lưng ba người chúng ta đang rời khỏi phủ.
Sau khi phụ thân đoạn tuyệt quan hệ với Lâm Vân Kiều, Lâm Vân Kiều ngày ngày đến phủ cầu kiến phụ thân và mẫu thân.
Thế nhưng, phụ thân và mẫu thân vẫn luôn lạnh lùng từ chối, đóng cửa không gặp, coi như không hề nghe thấy.
Hôm nay, Lâm Vân Kiều vứt bỏ cao ngạo, trực tiếp quỳ trước cổng lớn Lâm phủ.
Tóc nàng rối bời, trên y phục phủ đầy bụi đất, gương mặt mỏi mệt đến tột cùng, ánh mắt đầy tuyệt vọng: “Phụ thân, mẫu thân, xin người mở cửa! Là con, Vân Kiều đây, là nữ nhi của người mà!”
Tiếng khóc của Lâm Vân Kiều vang vọng giữa con phố vắng lặng, thế nhưng vẫn không có ai hồi đáp.
Hai canh giờ trôi qua, mặt trời dần ngả về Tây, người đi đường thưa dần.
Lâm Vân Kiều cuối cùng không còn chống đỡ nổi, ngất lịm ngay trước cổng.
Phụ thân và mẫu thân rốt cuộc vẫn mềm lòng, sắc mặt trầm trọng phân phó nha hoàn đưa nàng vào phủ.
Phụ thân và mẫu thân an trí nàng ở khách phòng, dù không đuổi nàng đi, nhưng cũng không buồn nhìn nàng lấy một cái.
Đêm khuya tĩnh lặng, toàn phủ Lâm gia đã yên giấc,
Lâm Vân Kiều lặng lẽ bò dậy khỏi giường, khoác thêm một chiếc áo ngoài, rón rén bước ra khỏi phòng khách.
Mục tiêu của nàng vô cùng rõ ràng — thư phòng của phụ thân.
Lâm Vân Kiều cẩn thận bước đến trước cửa thư phòng, nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.
Nàng đi đến bên giá sách, móc từ trong n.g.ự.c ra một bọc nhỏ, bên trong là những bức thư qua lại giữa Lương Hàm và Nghịch Vương, chữ trên thư được sao lại bằng phương pháp ép than, nhưng nội dung vẫn có thể chứng minh đây là thư từ mưu nghịch.
Nếu để bệ hạ tìm thấy những bức thư này trong Lâm phủ, vậy thì đủ khiến cả phủ bị niêm phong, tru di tam tộc.
Lâm Vân Kiều quay trở lại khách phòng, nằm trên giường, miệng khẽ cong lên đầy mưu tính.
Nàng bắt đầu mơ tưởng đến tương lai sau khi đại sự thành công,
Lương Hiên đã hứa sẽ để nàng nuôi đứa bé của Lê Niệm như con ruột, về sau, con của nàng vẫn sẽ là người kế thừa tước vị Bá tước, thậm chí có thể trở thành Hầu gia cũng chưa biết chừng.
Còn Lê Niệm, Lương Hàm đã đáp ứng sẽ đưa nàng ra ngoài sống như một ngoại thất, mỗi tháng chu cấp bạc, nuôi dưỡng bên ngoài.