Cẩm Nang Sinh Tồn Ở Dị Thế Giới Của Quý Cô Phù Thủy
Chương 6: Không thể trồng trọt nhân tạo
Là một sinh viên ngành nông nghiệp, Vega hiểu rõ thực vật có sở thích và môi trường sống riêng.
Ví dụ, nấm mèo và các loại nấm khác thích những nơi ẩm thấp, không bao giờ mọc dưới ánh nắng gay gắt. Trong khi đó, cà chua và bí đỏ lại không thể thiếu ánh mặt trời, chúng sẽ héo úa nếu sống ở nơi quá lạnh và ẩm.
Thực vật bình thường còn như vậy, huống hồ gì là thực vật chứa ma lực?
Nhưng Vega không tin rằng thực vật ma lực có trí tuệ đến mức từ chối bị con người trồng trọt.
Nếu đúng là như vậy thì tại sao chúng vẫn chấp nhận để phù thủy thu hoạch? Như vậy chẳng phải là mâu thuẫn sao?
Vega suy đoán rằng việc trồng cây ma lực phải đáp ứng một số điều kiện mà con người vẫn chưa khám phá ra.
Ánh sáng mặt trời, không khí, nguồn nước, nhiệt độ, độ ẩm, các chất dinh dưỡng, cùng với đất đai.
Các phù thủy đã từng thử rất nhiều cách: tiêm t.h.u.ố.c tăng trưởng vào hạt giống củ cải ánh trăng, trồng chúng bằng đất từ nơi chúng sinh trưởng, truyền ma lực vào cây, sử dụng phép thuật để tạo mưa tưới nước… nhưng không ai thành công.
Vega bắt đầu cảm thấy kích thích.
Có lẽ cô đã tìm thấy con đường tự cứu chính mình.
Huống hồ gì, trên đời này có cây trồng nào mà một sinh viên nông nghiệp không thể trồng được chứ?
Lén nhìn về phía hai binh sĩ đang canh gác, Vega cúi đầu, nhẹ nhàng đào một cây củ cải ánh trăng lên.
Muốn trồng thì trước hết phải có hạt giống.
Thông thường, thu hoạch hạt giống chỉ diễn ra sau khi mùa hoa kết thúc. Nhưng củ cải ánh trăng lại luôn ra hoa trong suốt thời gian sinh trưởng nên cô chỉ có thể thử nghiệm ngay bây giờ.
Đầu tiên, cô cẩn thận đào rễ lên, đảm bảo củ cải ánh trăng đã tách khỏi mặt đất và không thể rút trở lại. Sau đó, cô dùng chiếc xẻng nhỏ gọt phẳng phần rễ, rồi khoét một hố nhỏ lớn hơn lòng bàn tay một chút ngay xung quanh vị trí ban đầu, sau đó cô đặt lại rễ của củ cải ánh trăng vào trong hố.
Giờ chỉ còn chờ đến đêm mai nữa thôi.
Thông qua quá trình thụ phấn chéo, cây sẽ tạo ra hạt giống. Cách này có thể giúp cô thu thập tối đa số hạt từ phần trên của cây.
Cô không chắc củ cải ánh trăng có thể tạo hạt theo cách này hay không, nếu không được thì Vega sẽ thử phương pháp khác.
Để chắc chắn, Vega lặp lại quá trình này với một vài cây khác, nhưng sử dụng những kỹ thuật khác nhau để tạo nhóm đối chứng.
Cuối cùng, Vega đặt một số dấu hiệu ẩn xung quanh khu vực thí nghiệm rồi tiếp tục đào củ cải ở nơi khác.
Việc thu hoạch vẫn chưa hoàn thành.
Nhưng đúng lúc này, Tiếng nước chảy rì rầm bất ngờ vang vọng bên tai.
Vega khựng lại, lập tức ngẩng đầu.
Có một con sông gần đây!
Trong rừng, có sông, tức là có cá!
Cá!
Đôi mắt Vega lập tức sáng rực, từ khi xuyên đến thế giới này cô chỉ được ăn mỗi bánh mì đen thôi!
Cá là nguồn protein rất quan trọng.
Vảy cá và xương cá cũng là loại phân bón cực kỳ tốt.
Vega xách giỏ, di chuyển về phía phát ra âm thanh, mấy tên lính vẫn theo sát cô theo một khoảng cách không xa cũng không gần.
Chẳng mấy chốc, cô đã nhìn thấy một con suối nhỏ uốn lượn như dải lụa bạc, chảy róc rách dưới ánh trăng.
Những bông hoa ánh trăng ven bờ nhẹ nhàng lay động, rong rêu chui ra từ kẽ đá dưới đáy nước, những con cá bạc béo tròn lặng lẽ trôi nổi trong dòng suối.
Đây là con suối nuôi dưỡng tất cả cây cỏ xung quanh, bao gồm cả củ cải ánh trăng.
Cá trong suối cũng được dòng nước ấy nuôi dưỡng, vậy nên có lẽ chúng sẽ có tác dụng cho củ cải ánh trăng.
Nguồn nước chung rất quan trọng, và phân bón thì lại càng quan trọng hơn.
Đúng vậy, là như thế! Hoàn toàn không phải vì cô muốn ăn đâu!
Vega lau nước miếng, cố giữ bình tĩnh liếc sang hai anh em nhà Evans đang canh gác.
Bây giờ, cô phải thử xem bản thân có thể làm gì khác ngoài việc đào củ cải hay không.
“Tôi là phù thủy đầu tiên đến đây thu hoạch sao?”
“Không.” Euan lắc đầu: “Công tước Walter đã sớm phát hiện ra trong khu rừng này có thực vật chứa ma lực, khi đó Công tước đã phải thuê rất nhiều phù thủy khác thu hoạch với giá rất cao.”
Vega cúi đầu, đôi tay nhanh ch.óng xới đất: “Hẳn là đắt đỏ lắm.”
“Đúng vậy.” Gương mặt của Euan không có chút cảm xúc gì.
Thù lao làm việc một ngày của một phù thủy là ba đồng vàng, trong khi tiền lương của đám lính gác như họ chỉ có hai mươi đồng bạc mỗi tháng.
Một đồng vàng bằng một trăm đồng bạc và bằng mười nghìn đồng xu.
Dù thu nhập đã cao như vậy nhưng đám phù thủy kia vẫn không làm việc một cách nghiêm túc.
Bọn họ thường mất nguyên cả đêm, mồ hôi nhễ nhại, nhưng chỉ thu hoạch được một lượng ít ỏi—khoảng 4 pound (1,8 kg).
Chuyện này cũng bình thường thôi. Xét cho cùng, phù thủy là những kẻ có địa vị cao, họ không sống dựa vào việc lao động. Bọn họ đồng ý làm việc cho Công tước Walter là vì thân phận của ông ta hoặc là vì một lợi ích nào đó.
Ba đồng vàng là phần thưởng thêm, chỉ là một phần phụ.
Nhưng với Euan, số tiền đó là toàn bộ thu nhập trong hơn một năm.
“Thật là đáng tiếc.” Vega trầm ngầm: “Vậy thì, tôi đoán nhất định Công tước sẽ rất vui khi thấy tôi làm việc năng suất hơn đám lười biếng đó, nhỉ?”
Lười biếng? Quinn nghe thấy từ này thì sững lại một chút, sau đó mắt cậu ta lập tức sáng lên
Lười biếng! Chẳng phải đám phù thủy kia chính là một lũ lười biếng đấy sao! Cuối cùng cũng có người nói thẳng ra rồi!
“Đúng vậy!” Cậu ta đoạt lời của anh họ mình: “Nếu ngài có thể thu thập thật nhiều củ cải ánh trăng, tôi nghĩ Công tước chắc chắn sẽ sẵn lòng giảm án phạt cho ngài!”