Cẩm Nang Sinh Tồn Ở Dị Thế Giới Của Quý Cô Phù Thủy
Chương 7: Bắt cá!

Cập nhật lúc: 2026-04-21 02:27:07 | Lượt xem: 1

Đứa trẻ ngốc.

Nụ cười trên môi Vega nhạt đi: “Vậy thì thật tốt quá.”

“Nhưng nhiệm vụ của ngài vốn đã nặng hơn những phù thủy kia rồi” Euan hơi nhíu mày: “Ngài phải thu hoạch ít nhất 7 pound củ cải ánh trăng mỗi ngày mới đủ, nếu không ngài sẽ bị trừng phạt.”

Nghĩ đến khuôn mặt của Hogan, bàn tay đang đặt trên chuôi kiếm của Euan siết c.h.ặ.t hơn.

“Không sao cả.”Vega thản nhiên xua tay. Củ cải ánh trăng dù có mong manh và nhút nhát đến đâu nhưng chỉ cần nắm vững kỹ thuật thì việc thu hoạch không hề khó khăn chút nào.

Người thường xuyên lên núi xuống ruộng trong suốt mấy năm học đại học như Vega đã quá quen thuộc với những việc như thế này rồi

Đừng nói là 7 pound, cho dù có là một 100 pound, chỉ cần cô bỏ ra sức lực ngang với lúc kiếm điểm rèn luyện thì cũng không phải là chuyện bất khả thi.

“Tôi sẽ khiến Công tước hài lòng.” Vega mỉm cười: “Nhưng trước tiên, liệu các cậu có thể giúp tôi một việc không? Nếu Công tước vui vẻ, hẳn là các cậu cũng sẽ được ngợi khen mà, đúng chứ?”

Anh em nhà Evans liếc nhìn nhau: “Việc gì?”

Sau đó, hai người lính vung kiếm c.h.ặ.t một số dây leo từ những thân cây gần đó, đồng thời tước bỏ hết lá của chúng theo yêu cầu của phù thủy.

“Cảm ơn.” Vega vui vẻ nhận lấy rồi dứt khoát ngồi bệt xuống.

Trước khi xuyên không, đồng đồng thí nghiệm của học viện các cô được đặt ngay sát một ngôi làng. Khi theo dõi sự sinh trưởng của cây trồng, Vega và nhóm của cô thường thường ở lại tá túc ngay bên cạnh đồng ruộng.

Lúc ấy, cô có mối quan hệ rất thân thiết với các dì các bác trong làng, họ đã dạy cho cô không ít kỹ năng thực dụng.

Ví dụ như cách dựng một chòi tạm để trông ruộng, hoặc là cách làm một cái rọ bắt cá.

Thực ra, rọ bắt cá không hề phức tạp. Chỉ cần đan một chiếc giỏ bằng dây mây, sau đó cắt vài lỗ nhỏ để cá con có thể bơi vào. Sau đó, bẻ những sợi mây vừa cắt hướng vào trong, tạo thành một cái “cửa” hình nón.

Như vậy, cá có thể bơi vào từ cửa này, nhưng khi muốn bơi ra thì sẽ bị chặn lại bởi phần ch.óp nhọn của lối vào.

Tiếp theo là mồi nhử.

Vega dùng xẻng nhỏ bới vài khóm cỏ dại, nhổ bật gốc cây lên. Dưới những lớp rễ, vài con giun đất xanh đỏ uốn éo như sợi dây.

Cô nhặt giun lên, đặt lên tảng đá đập dập, sau đó trộn với đất bùn ẩm dẻo bên bờ suối.

Cuối cùng, Vega lấy một củ cải ánh trăng từ trong giỏ, rồi đập nát củ cải màu đỏ tím ngay trước đôi mắt kinh hoàng của anh em nhà Evans.

“Ngài đang làm gì vậy!” Quinn hét lên: “Cái này, cái này đắt lắm đấy!”

“Đừng lo, ở đây còn có rất nhiều mà.” Vega nghiền phần thịt củ cải thành bã vụn, trộn chung với giun đất, sau đó nhỏ vài giọt nước ép tím đỏ lên.

Còn thứ gì hấp dẫn lũ cá hơn một loại trái cây có lượng đường cực cao và chứa ma lực đây?

Vega dùng phần dây leo còn lại, buộc một đầu vào rọ bắt cá, đầu còn lại cột vào một tảng đá rồi ghim c.h.ặ.t xuống đất. Sau đó, cô từ tốn nhấn rọ cá xuống lòng suối.

Nửa củ cải ánh trăng còn lại nằm yên trên mặt đất, nước ép đỏ như m.á.u rỉ ra từ lớp thịt quả thấm xuống bùn đất.

Một mùi hương ngọt ngào lan tỏa trong không khí.

Quinn hít hít mũi, ngơ ngác ngậm miệng lại.

Ngọt quá! Hóa ra thực vật chứa ma lực có mùi như thế này sao?

Tuy Euan có phần lý trí hơn nhưng sự thay đổi trên gương mặt cậu ta cũng rất rõ rệt.

Đã lâu lắm rồi bọn họ không được ăn đường.

Ở vương quốc Jilijin, đường cũng là một mặt hàng xa xỉ chẳng khác gì muối.

Huống hồ gì chỗ của bọn họ lại là nông trại ở miền núi hẻo lánh cách xa thị thành.

Số đường được phân phát hàng tháng vô cùng ít ỏi. Dù là đường mạch nha hay đường tinh luyện trắng tinh thì tất cả đều thuộc về Hogan.

Đám lính như họ chỉ có thể ăn súp đậu hầm rau củ và bánh mì đen trộn bột lúa mạch.

Mỗi ngày đều chỉ có những thứ đó.

Quinn không kiềm chế được mà nuốt nước bọt.

“Muốn nếm thử sao?” Vega nhướng mày, nhìn biểu cảm của hai người. Cô chia số củ cải ánh trăng còn lại thành ba phần, rửa sạch bằng nước suối rồi đưa cho họ: “Nào, thử một miếng đi. Củ cải sống có vị rất ngon, vừa ngọt vừa giòn, còn có thể ngăn ngừa thiếu m.á.u, chống khối u, giúp thanh lọc m.á.u nữa.”

Ở thế kỷ 21, đây là kiến thức thông thường. Nhưng khi rơi vào tai hai anh em nhà Evans, nó lại biến thành: Cái gì? Còn có thể thanh lọc m.á.u sao! Không hổ danh là thực vật chứa ma lực!

Quan trọng nhất là, thật sự rất ngọt… Giống như được ngâm trong hũ mật vậy…

Mật ong. Euan thoáng thất thần.

Nhà cậu không mua nổi đường, chỉ có thể mua một ít mật ong. Lần cuối cùng mua mật, cũng là trước khi cậu rời nhà đến nông trại trong rừng núi, lúc ấy cậu định tạm gửi em gái cho chú nên mới mua một bát nhỏ.

Cuối cùng thì em gái cậu cũng đã ngừng khóc sau khi được ăn mật ong. Đến tận bây giờ, đôi mắt sưng húp như quả óc ch.ó ấy vẫn còn in rõ trong lòng của Euan.

Đã bao lâu rồi cậu chưa về nhà? Vì 20 đồng bạc mỗi tháng kia.

Euan há miệng, cổ họng như bị nhét đầy đá: “Chúng tôi không thể nhận, xin lỗi. Binh lính bị cấm ăn thực vật chứa ma lực, nếu bị phát hiện, chúng tôi sẽ…”

“Ai sẽ phát hiện chứ?” Dưới ánh trăng, phù thủy nở nụ cười tinh quái: “Ở đây đâu có ai khác đâu. Nếu các anh cũng muốn những vì sao giữ bí mật giúp mình thì chỉ cần nói với chúng một tiếng là được. Tôi đảm bảo chúng sẽ không tiết lộ chuyện này ra ngoài đâu.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8