Đạo Đức Nghề Nghiệp Của Một Cô Bạn Gái Thuê
Chương 2
Tôi dứt khoát mò mẫm ra cây ATM trong trường để kiểm tra, xác nhận trong thẻ đúng là có 40 vạn. Lúc này, tôi mới mãn nguyện quay về phòng ngủ, tắm rửa rồi leo lên giường.
Trong mơ, tôi thấy mình dọn vào ở trong một khu căn hộ siêu sang, làm hàng xóm với vị tỷ phú nào đó. Đang hí hửng nghe ông ấy bật mí bí mật động trời của một ngôi sao đang nổi thì một tiếng chuông cuộc gọi thoại ch.ói tai vang lên, kéo tuột tôi về thực tại.
Tôi nhắm tịt mắt, cực kỳ khó chịu bắt máy: "Alo, ngủ rồi ạ!"
Tôi liếc nhìn đồng hồ, bây giờ là 3:50 sáng. Tôi buột miệng cãi lại theo bản năng: "Không ngủ thì làm gì?"
"Cô dám hung dữ với tôi?"
Tôi tỉnh cả ngủ. Là kim chủ! Tôi lập tức uốn lưỡi, dịu giọng chảy nước: "Bảo bối à, em đâu có hung dữ với anh đâu."
Đầu dây bên kia im lặng một chút, giọng nói lè nhè mang theo vài phần men say: "Tại sao trước khi đi ngủ không chúc tôi ngủ ngon?"
Nói thật lòng thì, ế bằng thực lực bao năm nay, tôi làm gì có thói quen trước khi ngủ phải báo cáo với ai. Nhưng nói toạc ra thì không hay cho lắm, tôi bèn kiếm một cái cớ: "Định nói rồi đấy chứ, mà lỡ ngủ quên mất."
"Cô biết mình là bạn gái tôi chứ?"
"Biết ạ."
"Sau này, bạn trai người ta được đãi ngộ gì, tôi cũng phải có. Cái người ta không có, tôi cũng muốn có. Nếu không thì đừng hòng tôi gia hạn gói dịch vụ."
Trời đất, còn có vụ gia hạn gói dịch vụ này nữa hả? "Em biết rồi, sau này sẽ chú ý. Nhưng mà…" Tôi ngập ngừng, cảm thấy có chuyện cần phải giao kèo rõ ràng trước: "Cái đó… nói trước nhé, em bán nghệ không bán thân."
Bên kia bật cười thành tiếng: "Cô yên tâm, anh đây tuân thủ pháp luật."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy vô cùng hài lòng với công việc bán thời gian này. Sáng hôm sau, tôi dậy thật sớm, chải chuốt tỉ mỉ, mua sẵn bữa sáng rồi đứng đợi trước cửa ký túc xá nam. Nhìn dòng nam sinh ra vào tấp nập, tôi bỗng gặp phải một vấn đề nan giải mới. Tôi bị chứng mù mặt nhẹ, cộng thêm hôm qua chỉ mải nhìn thẻ ngân hàng, nhìn số dư trên điện thoại, nhìn siêu xe và nhìn cái gương mặt "công nghệ cao" kia, nên tôi hoàn toàn không nhớ rõ chàng trai hôm qua trông như thế nào! Chỉ mang máng nhớ cậu ta mặc cả cây đen, tay trái đeo một chiếc khuyên tai kim cương.
Tôi ôm bữa sáng, chăm chú nhìn chằm chằm vào vành tai của từng bạn nam đi qua để tìm kiếm. Năm phút sau, một nam sinh mặc đồ đen toàn tập, tay trái có đeo khuyên tai đen bước ra. Tôi vội vàng tung ra nụ cười công nghiệp, lao tới ngọt ngào: "Chồng ơi, chào buổi sáng!"
Nam sinh kia đứng sững lại. Không khí xung quanh bỗng im bặt trong giây lát. Rồi đám con trai xung quanh bắt đầu hú hét trêu chọc: "Được đấy! Giang Dật Phàm có bạn gái từ bao giờ thế?" "Đây chẳng phải là đàn em khóa dưới sao? Băng sơn mỹ nhân của khoa mình mà cũng bị ông cưa đổ rồi á?"
Hóa ra là Giang Dật Phàm, học trưởng cùng khoa với tôi. "Xin lỗi nhé. Bạn gái tôi sáng ra chưa tỉnh ngủ nên nhận nhầm người."
Một giọng nói lười biếng quen thuộc vang lên từ phía sau. Cánh tay dài của chàng trai thản nhiên khoác lên vai tôi. Cậu ta cúi đầu, đôi mắt đen láy mang theo ý cười nhạt nhòa: "Chồng cô ở đây này, bạn gái ạ."
Xong phim, tôi cảm giác mình sắp thất nghiệp đến nơi rồi. Đi được một đoạn, cậu ta mới buông tôi ra, thong thả rút một điếu t.h.u.ố.c châm lửa, nhướng mày hỏi: "Tôi với tên đó giống nhau lắm à?"
Chàng trai đứng ngược sáng. Tôi đứng thẳng cũng chỉ cao đến n.g.ự.c cậu ta. Đôi mắt hẹp dài hơi xếch lên, sống mũi cao thẳng, đường hàm sắc bén, đôi môi mỏng hững hờ nhả ra làn khói trắng. Cả người cậu ta toát lên một khí chất nguy hiểm mà vô cùng quyến rũ. Còn học trưởng Giang Dật Phàm ban nãy, dáng người tuy cũng xấp xỉ nhưng đường nét ngũ quan lại nhu hòa, đuôi mắt hơi rủ xuống, môi có độ dày vừa phải, mang lại cảm giác dịu dàng và thoải mái như gió xuân.
Tôi lắc đầu một cách nghiêm túc: "Không giống."
"Thế mà cô nhận nhầm? Ông đây đứng cạnh cô nửa tiếng đồng hồ, kết quả cô chạy đi gọi thằng khác là chồng. Xem ra tiền chi chưa đủ đô nhỉ?"
"Nửa tiếng? Em có thấy anh xuống đâu?"
"Tối qua tôi không ngủ ở trường, sáng nay đặc biệt chạy về vì cô đấy." Cậu ta giả vờ thở dài thườn thượt. "Ai ngờ đứng nửa tiếng đồng hồ, bạn gái căn bản không nhận ra mình, còn trước mặt mình đi gọi thằng khác là chồng. Xem ra tiền vẫn là chi chưa đúng chỗ rồi."
"Đúng chỗ rồi! Đúng chỗ rồi! Về em sẽ khắc mặt anh lên điếu t.h.u.ố.c lá, hít sâu vào tận phổi, đảm bảo sau này không bao giờ nhận nhầm nữa!" Tôi rối rít thề thốt.
Chàng trai hứng thú nhếch mép: "Không phải bảo là băng sơn mỹ nhân sao? Sao đến chỗ tôi lại thành cái phong cách trẻ trâu thế này?"