Đi Nhặt Ve Chai Được Chồng Như Ý
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-04-18 01:17:12 | Lượt xem: 5

Tôi mập lên hẳn ba kí đó.

Giọng nói trầm ấm mang theo ý cười của Lâm Vũ Hàng truyền đến, “Không sao, dù cậu có nặng như núi thì cũng là gánh nặng ngọt ngào của mỗi mình thôi.”

Tôi vỗ lên vai cậu ấy, “Đồng chí, xin cậu trở lại bình thường đi, nói mấy câu tình cảm sến súa ấy chẳng hợp với cậu đâu.”

Nằm trên tấm lưng rộng rãi ấm áp của Lâm Vũ Hàng khiến tôi thoải mái hơn hẳn.

Trước kia ba cũng thường xuyên cõng tôi. Vì quanh năm suốt tháng phải tiếp xúc với những thứ người ta bỏ đi nên trên người ba tôi có mùi rất kỳ lạ. Ấy vậy mà mỗi khi được ông cõng tôi lại thấy yên tâm vô cùng.

Những khi ba bận tôi đều ngoan ngoãn chơi ở gần đó, đợi ông làm việc xong, ông sẽ đến ôm lấy tôi, cạ râu vào mặt tôi và chọc cho tôi cười khanh khách, cuối cùng ông sẽ cõng tôi trên lưng.

Tôi hỏi ba: “Ba ơi, con có nặng không ba?”

Ba tôi trả lời: “Ba còn mong con gái yêu nặng hơn nữa ấy chứ.”

Bây giờ ba chẳng cõng tôi được nữa, nhưng sẽ có người con trai khác thay vào vị trí ấy.

“Lâm Vũ Hàng, trên người cậu có mùi gì đó.” Tôi nói.

Người nọ dừng bước, lúng túng cúi xuống ngửi thử, “Sáng nay mình tắm rửa thay quần áo rồi mà.”

“Là mùi khiến mình yên tâm đó.”

Lâm Vũ Hàng khựng lại trong chốc lát, sau đó nghiến răng nghiến lợi: “Lâm Thư Du, phiền cậu nói chuyện thì đừng thở mạnh như vậy được không?

Bởi vì đầu gối bị thương nên bác sĩ trong trường dặn tôi không được để đầu gối chạm nước.

Nếu không nhờ dì quản lí đứng ra ngăn cản thì Lâm Vũ Hàng còn muốn ở lại kí túc xá để tiện chăm sóc cho tôi.

Nhưng cuối cùng dì quản lí cũng châm chước cho cậu ấy đi cửa sau, ai bảo giá trị nhan sắc của cậu ấy cao quá, đã thế miệng lưỡi còn ngọt lịm nữa chứ.

Kết quả là, ngày nào đám bạn cùng phòng cũng bị hai chúng tôi điên cuồng nhét thức ăn cho ch.ó.

Có một lần tôi phải xin nghỉ khi đang học bởi vì đầu gối quá khó chịu, Lâm Vũ Hàng thấy thế cũng xin nghỉ rồi chạy đến phòng tôi, trong tay cậu còn có một gói t.h.u.ố.c.

“Mình tới bôi t.h.u.ố.c cho cậu.” Người nọ đứng ở cửa phòng, nghiêm túc nói với tôi.

Tôi cười hắc hắc, “Học sinh giỏi đúng là học sinh giỏi, lấy cớ cúp học cũng đỉnh ghê cơ.”

Lâm Vũ Hàng gõ mạnh lên đầu tôi, “Đồ vô lương tâm.”

Nói ai vô lương tâm đấy?

Cậu ấy đỡ tôi ngồi xuống ghế, sau đó quỳ một chân bôi t.h.u.ố.c cho tôi.

Hàng lông mi vừa dày vừa dài khẽ run theo từng động tác.

Lâm Vũ Hàng có một đôi mắt biết nói, chỉ cần cậu ấy nhìn chằm chằm vào bạn, bạn sẽ tự hãm sâu vào trong đôi mắt đó mà chẳng thể nào thoát ra được.

Có vài người rõ ràng trông rất nghiêm túc, nhưng lại quyến rũ người ta theo một cách nào đó.

Lâm Vũ Hàng chính là người như vậy đấy.

Bạn bè cùng phòng học xong, vừa về đã phải chứng kiến hình ảnh rung động này. Ai nấy cũng đều chép miệng: “Bọn mình đi đây, các cậu cứ tiếp tục đi, nhưng điều kiện là phải mua trà sữa để bịt mồm tụi này đó.”

Cứ uống cho nhiều vào, mập c.h.ế.t các cậu.

Chuyện tình cảm của tôi và Lâm Vũ Hàng được truyền ra rất nhanh.

Đám chị em “mê muội” Lâm Vũ Hàng tụ tập lại tới tận phòng tìm tôi.

Nói thật, tôi rất sợ cái bánh bao như tôi bị người ta đ.á.n.h cho thành bánh bao cuộn hoa*.

* Hình ảnh ở dưới bình luận.

Đám người kia hẹn tôi tới một nhà sách.

Tôi gửi tin nhắn cho Lâm Vũ Hàng: “Không cần đến tìm mình, tới nhặt xác là được rồi.”

Đính kèm tin nhắn là định vị của nhà sách kia.

Lúc Lâm Vũ Hàng thở hồng hộc chạy tới thì tôi đang tay trong tay, cười hở mười cái răng với đám chị em nọ.

“Thật không? Buồn cười c.h.ế.t mất thôi.”

“Nếu mọi người còn muốn nghe thì sau này chúng ta cứ hẹn nhau nhé. Mình chẳng giỏi cái gì, nhưng kể chuyện cổ tích đỉnh lắm đó.”

“Ừ.”

“Bọn mình kết bạn WeChat đi.”

“Được thôi.” Tôi mỉm cười lấy điện thoại di động ra.

Lâm Vũ Hàng: “…”

Tôi biết cậu ấy đang nghĩ cái gì.

Đại khái là: Năng lực xã giao của bạn gái mình trâu bò quá đi.

Thật ra tôi và Lâm Vũ Hàng đâu phải lúc nào cũng quấn quýt yêu thương nhau?

Chúng tôi cũng từng cãi nhau, mắng nhau vì căng thẳng trong chuyện học.

Mỗi lần làm thí nghiệm, đám bạn trong nhóm đều cách xa chúng tôi chỉ vì sợ tai bay vạ gió.

Bạn cùng phòng nói rằng tôi và Lâm Vũ Hàng là duyên trời tác hợp, vì nếu là người khác thì đã sớm tan thành mây khói bởi cơn giận dữ của hai chúng tôi rồi.

Sau khi kết thúc kì thi cuối kỳ, tôi và Lâm Vũ Hàng cùng nhau về nhà.

Lần này ba tôi bất chấp tất cả, khăng khăng tới nhà ga đón tôi.

Thấy tôi vừa xuất hiện, ông đã vui vẻ chạy tới: “Con gái yêu, vất vả cho con rồi, ôi trời ơi, con gầy quá, có phải ăn uống không đầy đủ hay không? Đã vậy còn đen nữa chứ. Ba đau lòng quá, con gái yêu của ba, để ba xách đồ cho con.”

Lâm Vũ Hàng lúng túng đứng yên tại chỗ, mặc cho ba tôi giật lấy hành lý của tôi.

Tôi l.i.ế.m môi, “Ba à, ba quên Lâm Vũ Hàng rồi hả?”

“Chưa chưa, trạng nguyên kì thi tốt nghiệp, sao ba quên được chứ?”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, “Vậy ba sẽ không phản đối việc bọn con yêu nhau đâu nhỉ?”

Ba tôi im lặng chừng một phút, sau đó mỉm cười như không có việc gì, “Con gái yêu của ba biết yêu rồi cơ đấy.”

Ba tôi chua xót nhìn Lâm Vũ Hàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8