Đoạt Thê
1
Khi ta trở về phủ, trời đã quá nửa đêm.
Vừa đẩy cửa phòng, ta đã lập tức cảm thấy không ổn.
Trong phòng, ngọn đèn vẫn sáng.
Giang Kỳ ngồi trong ánh sáng lập lòe, dường như vừa xử lý xong công vụ.
Hắn đã cởi áo ngoài, chỉ mặc một lớp áo trong trắng như tuyết, lộ ra gương mặt có chút mệt mỏi.
Thấy ta quay về, hắn thản nhiên khép sách, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa hơi lạnh:
"Bối Bối, lại đây."
Mồ hôi lạnh chậm rãi thấm ra sau lưng ta.
Ta quay người định chạy.
Nhưng chưa kịp chạm đến khung cửa, eo đã bị một bàn tay siết c.h.ặ.t nhấc bổng lên.
Khi hoàn hồn lại, ta đã bị hắn ép sát vào mép giường.
Giang Kỳ nửa quỳ trước mặt ta, từng ngón tay thon dài chậm rãi cởi giày và tất của ta xuống.
Ta theo bản năng tránh né, nhưng lại bị hắn giam c.h.ặ.t tại chỗ.
Bàn tay hắn rất nóng, mỗi khi chạm vào da thịt, ta không nhịn được mà khẽ run, đành phải nhỏ giọng nhận sai:
"Giang Kỳ, ta biết lỗi rồi, hôm nay là ngoài ý muốn… Lần sau ta nhất định sẽ về phủ đúng giờ ngươi đã quy định.
"Ngươi tin ta đi… A!"
Giang Kỳ không biết từ khi nào đã vén áo ta lên, đầu ngón tay lướt qua vùng bụng dưới, mềm mại mà nguy hiểm, như một con rắn đang luồn lách.
Hắn tinh tế quan sát gương mặt ngượng ngùng khó chịu của ta.
Hồi lâu, hắn nhẹ cười một tiếng:
"Bối Bối không ngoan, vậy thì phải bị phạt."
Ngón tay thô ráp trượt qua môi ta, miết mạnh.
Ta bị ép ngẩng đầu lên, mà nam nhân trước mặt dùng giọng khàn khàn, cúi xuống dỗ dành:
"Bối Bối, gọi 'A Kỳ' nào."
Những giọt nước mắt vì phản ứng sinh lý, từng chút từng chút bị hắn hôn đi.
Ta khó nhọc hít một hơi, mở miệng, nhưng không thể che giấu được tiếng nức nở nghẹn ngào:
"A Kỳ…"
"A Kỳ, xin ngươi…"
Giang Kỳ là phu quân thứ hai của ta.
Phu quân trước kia của ta, chính là đệ đệ ruột của hắn—tiểu tướng quân tung hoành nơi sa trường, Giang Dục.
Hôn sự này vốn do gia tộc hai bên định sẵn.
Dù chưa từng gặp mặt, nhưng ta và Giang Dục thường xuyên thư từ qua lại, kể nhau nghe những chuyện vụn vặt trong cuộc sống. Nói cho cùng, cũng xem như một mối nhân duyên tốt đẹp.
Thế nhưng đêm đầu tiên ta gả đến, Giang Dục liền phụng mệnh xuất chinh.
Cả hai chỉ kịp thoáng gặp nhau một lần, thậm chí chưa kịp nói câu nào.
Tin tức tiếp theo ta nhận được lại là tin hắn đã t.ử trận nơi sa trường.
Bệ hạ thương xót ta cô đơn lẻ loi, liền từ trong số những công t.ử Giang gia mà chọn ra một người khác để tái giá.
Người đó, chính là Giang Kỳ.
Ngày bị đưa vào phòng hắn, ta căng thẳng đến mức mồ hôi lạnh túa ra khắp người, ngay cả đầu ngón tay cũng trở nên lạnh ngắt.
Ta đã từng nghe danh của Giang Kỳ.
Đại công t.ử Giang gia, dung mạo tuấn tú nhưng tính tình lạnh nhạt, tài hoa hơn người, là kẻ trong mộng của vô số nữ t.ử.
Một người như vậy, nay lại bị ép phải cưới thê t.ử của đệ đệ mình.
Nhất định, hắn không hề cam tâm.
Khi khăn voan bị vén lên, ta khẽ ngước mắt nhìn.
Giang Kỳ khoác trên mình hỷ phục đỏ thẫm, gương mặt tuấn tú vẫn lạnh nhạt như trước.
Ánh mắt hắn rũ xuống nhìn ta, trong đáy mắt mang theo tia thâm trầm khó đoán.
Ta c.ắ.n môi, khẽ cất tiếng gọi:
"Phu quân…"
Không biết có phải ảo giác hay không…
Ánh mắt Giang Kỳ bỗng chốc tối lại vài phần.
Hắn chậm rãi tháo xuống mão phượng trên đầu ta, đầu ngón tay thon dài khẽ vén cổ áo, rồi men theo đường nét cơ thể mà lần xuống.
Rõ ràng hành động bá đạo không chút lưu tình, nhưng giọng điệu lại nhẹ như gió thoảng:
"Ta sẽ nhẹ tay."
Đêm hôm ấy dài đến đáng sợ.
Ta không hiểu vì sao một kẻ sinh ra đã mang vẻ bạc tình lãnh đạm như Giang Kỳ, đến khi nằm trên giường lại vô cùng bức bách.
Cứ nhất quyết phải nghe ta khóc thành tiếng, hắn mới chịu dừng lại.
May thay, ban ngày Giang Kỳ đối xử với ta khá dịu dàng, thậm chí còn có thể xem như sủng ái.
Chỉ là hắn đặt ra hai quy tắc.
Thứ nhất, mỗi ngày phải về phủ đúng giờ.
Thứ hai, không được tùy ý bước vào thư phòng của hắn.
Nếu xét theo thân phận và địa vị của Giang gia, những quy tắc này cũng không quá hà khắc.
Chỉ có điều…
Hình phạt của Giang Kỳ… thật sự quá mức giày vò.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, theo bản năng ta đưa tay sờ bên cạnh.
Lạnh lẽo, trống trải.
Cứ ngỡ Giang Kỳ đã rời đi từ lâu, nhưng đến khi xoay đầu nhìn sang, tim ta bỗng chốc khựng lại.
Không xa đó, Giang Kỳ đang ngồi bên bàn sách.
Hắn khoác trên mình lớp trung y trắng thuần, hàng mi dài màu quạ đen rủ xuống, che khuất ánh nhìn, khiến người ta khó lòng đoán được tâm tư.
Thấy ta thức giấc, hắn chậm rãi mở cuộn tranh trong tay ra.
Mi tâm ta thoáng giật mạnh.
Trên bức họa, một nam t.ử vận khôi giáp đỏ thẫm, phi ngựa băng qua núi rừng, khóe môi vương nét phóng khoáng tiêu d.a.o.
Chính là Giang Dục.
Giang Kỳ ngước lên, ánh mắt khóa c.h.ặ.t ta hồi lâu, khóe môi chợt cong lên một nụ cười khó đoán.
Giọng hắn nhàn nhạt mà sắc bén:
"Hóa ra, hôm qua phu nhân về trễ, là vì bức họa này của Giang Dục."
"Nàng, vẫn chưa thể quên hắn sao?"
Câu nói vừa dứt, giọng Giang Kỳ bỗng khẽ run.
Ta nhất thời cứng họng, chẳng biết nên đáp thế nào.