Đoạt Thê
2
Năm đó, khi còn chưa gả vào Giang gia, ta từng lén trốn ra ngoài xem hội đèn đêm. Nào ngờ lại vô tình gặp phải kẻ cướp.
Lúc ấy, ta bị hạ mê d.ư.ợ.c, đầu óc mơ hồ, trong cơn choáng váng chợt thấy có người đi ngang qua đầu hẻm.
Một thân hồng y rực rỡ, nhưng gương mặt lại trắng nhợt, mang theo vẻ thanh lãnh hờ hững.
Không kịp suy nghĩ nhiều, ta gom hết chút sức lực cuối cùng, run rẩy cất tiếng cầu cứu:
"Cứu mạng…"
Ngay sau đó, ta liền mất đi ý thức.
Chuyện sau đó thế nào, ta không hề hay biết, chỉ nhớ loáng thoáng…
Có một đôi tay hữu lực, nhẹ nhàng đỡ ta dậy.
Hắn không nói gì, nhưng hương trầm tỏa ra từ người hắn lại vương vấn nơi ch.óp mũi, lạnh lẽo như đỉnh tuyết sơn.
Nhàn nhạt chút vị đắng.
Nhưng lạ thay, lại khiến lòng ta vô cớ an ổn.
Về sau, ta lén hỏi nha hoàn, nàng cười nói với ta:
"Khu vực này đều do tiểu tướng quân Giang Dục trấn giữ, nhất định là công t.ử ấy đã cứu tiểu thư rồi!"
"Anh hùng cứu mỹ nhân, đây chẳng phải là một đoạn giai thoại hay sao!"
Lúc hai nhà định hôn sự, phụ thân cũng hỏi qua ý kiến của ta.
Nếu không nguyện ý, có thể không gả.
Nhưng khi nhớ lại đêm hôm ấy, ta không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lại khẽ gật đầu.
Bức họa này, chính là do ta đặt vẽ trước khi thành thân với Giang Dục.
Mãi đến hôm qua mới hoàn thành.
Không ngờ, lại bị Giang Kỳ nhìn thấy.
Thấy ta im lặng thật lâu, nụ cười bên môi Giang Kỳ dần tắt.
Những ngón tay hắn siết c.h.ặ.t, từng khớp xương khẽ nổi lên.
Một lát sau, hắn đột ngột đập mạnh cuộn tranh xuống bàn.
Thậm chí chẳng màng khoác thêm ngoại bào, cứ thế xoay người, sải bước ra khỏi phòng.
Ta theo bản năng muốn mở miệng giải thích, nhưng vừa hé môi, lại chẳng biết nên nói gì.
Bước chân Giang Kỳ thoáng khựng lại.
Cuối cùng, hắn hơi nghiêng đầu, đáy mắt lạnh nhạt rũ xuống.
"Dạo này thân thể nàng không khỏe, cứ ở trong phòng mà tĩnh dưỡng đi."
"Không được ra khỏi phủ."
Ngày thứ hai bị cấm túc, Giang mẫu chẳng biết nghe tin từ đâu, liền sai người gọi ta đến.
Ta quỳ ở phía dưới, không dám thở mạnh.
Trên cao, nữ nhân khoác trên mình lớp y phục lộng lẫy, dung nhan được bảo dưỡng kỹ lưỡng, từng cử chỉ đều toát lên vẻ quý phái đoan trang.
Bà nhàn nhạt lên tiếng:
"Giang Kỳ dù không thể sánh bằng Dục nhi của ta, nhưng dù sao cũng là đại công t.ử Giang gia."
"Nay đã gả đến đây, con phải lấy hắn làm trời."
"Chớ để hắn không vui."
Ta khẽ nhíu mày, mơ hồ cảm thấy lời này có chút kỳ lạ, nhưng nhất thời chẳng rõ vấn đề nằm ở đâu.
Chỉ đành ứng phó vài câu rồi lui xuống.
Vừa về phòng, nha hoàn Xuân Đào đột nhiên đếm ngày, rồi hốt hoảng kêu lên:
"Hỏng rồi! Hôm nay là rằm tháng này! Giang gia có gia quy, mỗi tháng vào ngày rằm, công t.ử và phu nhân nhất định phải đồng phòng."
"Nếu trái quy tắc, sẽ bị gia pháp xử phạt!"
Tim ta bỗng chùng xuống, trong đầu lập tức hiện lên dáng vẻ lạnh lùng của Giang Kỳ khi rời đi hôm ấy.
Với tình hình hiện tại, hắn chắc chắn sẽ không đến.
Còn gia pháp, e là không thể tránh khỏi.
Nhìn trời đã dần về tối, ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
"Lấy cho ta bộ y phục nào nhẹ mỏng nhất, mau giúp ta thay vào."
"Ta đi tìm Giang Kỳ."
Khi đẩy cửa thư phòng ra, ta thấy Giang Kỳ đang xử lý công vụ.
Nghe thấy động tĩnh, hắn chậm rãi ngẩng đầu.
Giang Kỳ nhìn thấy y phục ta đang mặc, đáy mắt càng trầm xuống vài phần.
Ta có chút khó xử, vội vàng nghiêng đầu né tránh ánh mắt hắn.
Gió đêm lạnh lẽo thổi qua, còn ta lúc này chỉ khoác trên người một lớp lụa mỏng màu đỏ.
Thân hình mềm mại, dáng vẻ uyển chuyển, từng đường cong ẩn hiện dưới lớp sa y.
Hai má nóng bừng, ta bước từng bước đến gần hắn, giọng nói nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy:
"A Kỳ…"
Vừa nói, ta vừa cố tình ngã vào lòng hắn.
Thế nhưng Giang Kỳ lại lạnh nhạt thu hồi ánh mắt, dễ dàng né tránh sự tiếp xúc của ta.
Giọng điệu hắn vẫn hờ hững như cũ:
"Phu nhân, đây là ý gì?"
Lời nói lạnh lùng của hắn khiến ta chấn động, hốc mắt không kìm được mà đỏ lên.
Lại nghĩ đến những ấm ức mấy ngày qua, ta dứt khoát nhắm mắt, cố tình bật khóc:
"Chàng rõ ràng biết ta có ý gì, còn cố tình hỏi lại. Vậy ta nói thẳng nhé."
"Hôm nay là ngày rằm, theo gia quy, vợ chồng phải đồng phòng. Nhưng chàng không những không tìm ta, mà bây giờ còn đối xử với ta lạnh nhạt như vậy."
"Nào có phu quân nào lại như chàng?"
Không biết câu nói nào đã khiến Giang Kỳ động lòng, chỉ thấy vẻ băng lãnh trong mắt hắn dần tan đi.
Khi ánh mắt hắn chạm đến đôi mắt ướt lệ của ta, hắn khẽ thở dài, vươn tay kéo ta vào lòng.
Giọng nói trầm thấp, dịu dàng dỗ dành:
"Là ta không đúng, không nên giận dỗi với nàng."
Hắn mặc đơn bạc, có lẽ cũng đã chuẩn bị đi ngủ.
Nhớ đến mục đích tối nay, ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, đưa tay cởi thắt lưng của hắn.
Lại quên mất rằng, chính y phục trên người ta cũng đã dần trượt xuống…
Ngẩng đầu lên, ta vô thức chạm phải đôi mắt đen láy của Giang Kỳ.
Giọng hắn khàn khàn, vang lên trong không gian đầy ám muội:
"Bối Bối nói đúng."
"Gia quy, không thể trái."
Nến đỏ lay động, bóng sáng phủ lên căn phòng, tạo nên một bầu không khí mờ mịt khó tả.
Trong thoáng chốc, dường như ta nghe thấy từ sâu trong thư phòng có một âm thanh kỳ lạ vọng ra.
Giống như… tiếng xiềng xích lướt qua mặt đất.