Đoạt Thê
5
Ánh mắt Giang Kỳ rơi trên câu thơ ấy, trong mắt thoáng hiện lên gợn sóng, nhưng rất nhanh đã cụp xuống, che giấu đi tất cả.
Hắn mím môi, giọng nói nhàn nhạt như không có gì liên quan đến mình:
"Chưa từng nghe qua."
Như thể, mọi chuyện thực sự không dính dáng gì đến hắn.
Nhưng nếu cúi đầu nhìn kỹ.
Sẽ thấy những khớp ngón tay hắn siết c.h.ặ.t đến mức trắng bệch.
"Ta còn có việc, không thể ở lại với nàng."
Nói xong, hắn chẳng buồn tiếp tục truy xét ta, tìm một lý do qua loa rồi lặng lẽ quay người rời đi.
Bóng lưng hắn gầy gò, lạnh lẽo.
Nhưng lại ẩn chứa một chút hoảng loạn khó nói thành lời.
Như thể, đang trốn tránh điều gì đó.
Ta nhìn theo hướng hắn rời đi hồi lâu, cuối cùng cũng có thể khẳng định.
Người đã viết thư cho ta chính là Giang Kỳ.
Nhưng màn sương mù trong lòng ta lại càng lúc càng dày đặc hơn.
Vì sao Giang Kỳ phải thay Giang Dục thư từ với ta?
Vì sao Giang Dục lại bị hắn giam giữ trong mật thất?
Giữa hắn và Giang mẫu, rốt cuộc đã có ân oán gì?
Quá nhiều nghi vấn mà ta không thể tìm ra đáp án.
Siết c.h.ặ.t t.a.y, ta hạ quyết tâm.
Ta nhất định phải vào lại mật thất một lần nữa, trực tiếp hỏi rõ Giang Dục.
Những ngày sau đó, ta luôn âm thầm quan sát thời gian ra vào thư phòng của Giang Kỳ, kiên nhẫn tìm kiếm cơ hội.
Cuối cùng, ta cũng đợi được một ngày hắn rời phủ.
Lợi dụng khoảng thời gian trống ấy, ta nhanh ch.óng lẻn vào mật thất.
Dù đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi lần nữa nhìn thấy Giang Dục, ta vẫn không khỏi giật mình.
Hắn tựa lưng vào thành l.ồ.ng sắt, thân thể gầy gò xanh xao, hơi thở mỏng manh đến đáng sợ.
Tình trạng của hắn so với lần trước đã khá hơn một chút.
Nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn có thể thấy những vết thương loang lổ trên mặt, ánh mắt dại ra, trống rỗng mà mơ hồ.
Ta cẩn thận tiến lại gần.
"Giang Dục, là ta, Tống Bối. Chàng còn nhớ ta không?"
Lời vừa dứt, cơ thể Giang Dục bỗng nhiên cứng đờ.
Ánh mắt vốn u tối như tro tàn dần dần sáng lên.
Hắn khó nhọc quay đầu lại, nhìn ta không dám tin, giọng nói khàn đặc, khô khốc:
"Vị hôn thê của ta…"
Ta sững lại một chút, nhớ đến lời Giang Kỳ nói đêm đó, liền lặng lẽ cúi đầu, né tránh ánh mắt hắn.
Dù có ẩn tình gì trong chuyện này, thì ngay khoảnh khắc Hoàng thượng ban hôn lại, mối nhân duyên giữa ta và Giang Dục đã bị xóa bỏ.
Hiện tại…
Ta, quả thực chỉ là thê t.ử của một mình Giang Kỳ.
Giang Dục dường như cũng nghĩ đến điều đó, ánh mắt dần tối đi, nhưng rất nhanh đã vội vã cất giọng:
"Nàng đến đây…"
Ta ghé sát lại, hạ giọng:
"Ta lén lút vào đây. Hỏi chàng một chuyện, chàng bị nhốt trong l.ồ.ng này, có phải là do Giang Kỳ làm không?"
Vừa nói, ta vừa chăm chú quan sát sắc mặt hắn, hy vọng hắn sẽ phủ nhận.
Nhưng Giang Dục hơi lảng tránh ánh nhìn của ta, mãi sau mới chậm rãi gật đầu, giọng nói trầm thấp mà khẳng định:
"Là hắn."
Lòng ta chùng xuống, nhưng vẫn tiếp tục hỏi:
"Hắn làm vậy, có phải vì muốn trả thù chuyện mẫu thân chàng đã gây ra cho hắn không?"
Giang Dục cụp mắt, khiến ta không nhìn rõ suy nghĩ của hắn.
Chỉ nghe thấy giọng nói mơ hồ của hắn vang lên:
"Phải."
"Hắn đã hận ta từ rất lâu, lợi dụng lúc ta xuất chinh, giở thủ đoạn giả c.h.ế.t, rồi giam cầm ta tại đây."
"Còn…"
"Cướp đi người vốn nên là thê t.ử của ta."
Giọng hắn càng lúc càng trầm xuống, mang theo một tia phẫn uất.
Sự phẫn hận trong giọng nói của hắn như đang bị dồn nén đến cực điểm.
Ta khẽ nhíu mày.
Lời của Giang Dục… có gì đó không ổn.
Định mở miệng hỏi tiếp, nhưng đúng lúc đó, từ phía sau chợt vang lên một tiếng động cực kỳ khẽ.
Tựa như có người vừa bước vào thư phòng.
Lòng ta hoảng hốt.
Chắc chắn là Giang Kỳ đã quay lại!
Giang Dục cũng nghe thấy, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, gần như gào lên:
"Giang Kỳ đến rồi, mau chạy đi!"
Ta lập tức bật dậy, vội vàng trốn vào góc khuất như lần trước.
Nhưng chờ mãi, vẫn không nghe thấy tiếng mật thất mở ra.
Thậm chí, thứ âm thanh vừa rồi cũng hoàn toàn biến mất.
Như thể tất cả chỉ là ảo giác của ta.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Trong lòng ta rối bời bởi những gì Giang Dục vừa nói, do dự chờ thêm một lát, cuối cùng mới cẩn thận đứng dậy bước ra ngoài.
Chỉ vừa đi được vài bước, ta liền chạm phải ánh mắt hoảng loạn của Giang Dục.
Trái tim ta bất giác thắt lại.
Ngay khoảnh khắc đó.
Một đôi bàn tay lạnh băng từ phía sau đột ngột che lấy mắt ta.
Hơi thở nam nhân kề sát bên tai, giọng cười trầm thấp vang lên, khiến sống lưng ta lạnh buốt:
"Bối Bối, nàng lại không ngoan."
"Ta đã nói, đừng đến đây rồi mà."
Cả người ta run rẩy dữ dội.
Nhưng Giang Kỳ dường như chẳng hề bận tâm, vẫn giữ nguyên tư thế vây hãm từ phía sau, ép ta từng bước tiến lên.
Cho đến khi đứng trước bức tường treo đầy họa phẩm.
Hắn kề sát tai ta, khẽ cười hỏi:
"Thích không?"
Ta chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt ta vẫn là những bức tranh tràn đầy ám muội, mỗi nữ nhân trong tranh.
Đều mang gương mặt của ta.
Cơn nóng bừng lan dọc từ cổ đến tận vành tai, ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, không nói một lời.
Giang Kỳ lẳng lặng nhìn ta, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ:
"Bối Bối, ta đã cho nàng cơ hội rồi."
Giang Kỳ cúi đầu, hơi thở phả nhẹ bên tai ta, từng chữ từng chữ vang lên đầy áp bức:
"Lần đầu tiên nàng vào đây, ta đã giả vờ như không thấy."
"Nhưng nàng vẫn cố chấp quay lại lần thứ hai."
"Nói ta nghe, vì sao?"
Áp lực từ phía sau càng lúc càng lớn, khiến ta gần như nghẹt thở.
Trong cơn choáng váng, chẳng hiểu lấy dũng khí từ đâu, ta nghiến răng đáp:
"Vì Giang Dục!"
"Chàng bày mưu khiến hắn giả c.h.ế.t, rồi giam cầm hắn trong đây, để hắn sống không ra người, c.h.ế.t không ra ma."
"Vậy nên ta mới phải đến!"