Khiêu Khích
Chương 6
18.
Mười sáu tuổi, tuổi dậy thì, tôi thích Giang Hoài.
Kiểu thích đó giống như một đứa trẻ muốn có một món đồ chơi, không có sở thích gì đặc biệt, chỉ là tiện tay chọn một món vừa mắt nhất trong cả đống đồ chơi.
Đứa trẻ đó đủ hào phóng, bằng lòng bỏ ra chút tâm sức cho món đồ chơi mình đã chọn, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc mỗi lần gặp thì nói một câu thích mà thôi.
Bởi vì đứa trẻ đó không thiếu đồ chơi, nó biết mình còn rất nhiều lựa chọn khác, nó biết rằng rồi sẽ có một ngày nó qua cái tuổi thích chơi đồ chơi.
Cho nên khi biết là Giang Hoài không thích tôi, tôi cũng không hề đau lòng, thậm chí thực ra trong lòng tôi sớm đã dự liệu được điều này.
Nhưng Giang Tri Đình thì khác.
Anh ấy là tiếng sét ái tình mà tôi không thể nào kiểm soát được, cũng không thể nào dự liệu được.
Không có lý do, cũng không cần đạo lý, cứ thế khiến tôi vô cớ cam tâm tình nguyện dâng hiến bản thân mình.
Tôi chắc chắn rằng, ngày hôm đó ở biệt thự, nếu Giang Tri Đình thật sự muốn làm gì tôi, e là tôi cũng sẽ không phản kháng.
Tình yêu tôi dành cho anh, chính là con thiêu thân lao vào lửa, bất chấp tất cả.
Cuối cùng, tôi rước lửa vào thân, tự thiêu rụi chính mình.
Tôi là một người kiêu ngạo, trong mắt không thể có một hạt cát.
Lẽ ra tôi nên dứt khoát chia tay với anh ta, không thèm nghe giải thích, nhưng tôi lại không nỡ từ bỏ, không nhịn được mà nhắn cho anh ta một tin vào ngày hôm sau.
Tôi hỏi: [A Nhứ là ai?]
Anh ta trả lời: [Một người phụ nữ.]
Tình yêu tôi dành cho Giang Tri Đình, bẩn rồi.
Tôi không muốn thích anh ta nữa.
Tôi quẳng điện thoại đi, bê hết bia trong tủ lạnh vào phòng, tê dại nốc hết ly này đến ly khác.
Tôi càng uống càng tỉnh, càng tỉnh càng thấy đau, cho đến khi Thẩm Dư chạy vào phòng tôi.
Con bé sợ hết hồn, vội vàng giằng lấy chai rượu từ tay tôi, giọng nói mang theo tiếng nấc: “Chị, chị… chị sao vậy? Chị không sao chứ?”
Tôi bỗng không kìm nén được nữa, nhào vào lòng con bé, khóc đến xé lòng.
“A Dư… tại sao người chị thích đều không thích chị vậy.”
19.
Ngày hôm đó, tôi và Thẩm Dư ôm nhau, cả hai cùng khóc một trận no nê.
Tôi khóc chuyện của tôi, em ấy khóc chuyện của em ấy.
Cô em ngốc nghếch còn tưởng tôi đang nói Giang Hoài, cứ luôn miệng xin lỗi tôi, khóc còn đau lòng hơn cả tôi.
Tôi bị con bé chọc cho bật cười, nhưng cười xong lại là cảm giác trống rỗng, bất lực.
Không một ai biết, mùa hè năm đó, tôi đã từng thích Giang Tri Đình.
Tôi kéo vali, mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, phóng khoáng ra nước ngoài, bắt đầu hành trình đại học của mình.
Bốn năm trời, tôi hiếm khi về nước.
Nghe nói người anh trai làm chính trị của ông Giang đã ngã ngựa, địa vị của nhà họ Giang ở Giang Thành tụt dốc không phanh, có dấu hiệu suy tàn.
Nghe nói Giang Tri Đình không ra tay với sản nghiệp của nhà họ Giang ở Giang Thành, mà chỉ quay về Bắc Thượng lo cho sự nghiệp mà mình tự tay gây dựng.
Nghe nói ông Giang bệnh nặng, muốn sớm được thấy Giang Hoài thành hôn.
Bố mẹ chúng tôi không đồng ý, lấy lý do cả hai còn nhỏ tuổi, nên chỉ đồng ý cho họ đính hôn trước.
Thẩm Dư cố tình dời thời gian đến tận tháng Mười, đợi tôi tốt nghiệp về nước tham dự lễ đính hôn của con bé.
Tôi vội vàng xử lý xong xuôi mọi việc, chạy đôn chạy đáo về nước trước lễ đính hôn hai ngày.
Tôi không ngờ, Giang Tri Đình lại xuất hiện trong bữa tiệc.
Chắc hẳn anh ta cũng không ngờ, tôi lại dẫn theo bạn trai đến dự.
20.
Năm tư đại học, tôi có bạn trai.
Tên là Giản Khâu, là một công t.ử ăn chơi có tiếng ở Bắc Thượng, phóng khoáng bất kham, vẻ ngoài thì khỏi phải bàn.
Anh ta mặc một bộ vest màu vàng ch.óe xuất hiện giữa đám đông, lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả khách mời.
Tôi lôi anh ta ra cửa, ghé tai nói nhỏ: “Đã bảo anh đừng mặc l.ồ.ng lộn như thế, sao anh vẫn cứ l.ồ.ng lộn vậy hả.”
Giản Khâu vuốt vuốt mớ tóc mái vuốt sáp trước trán: “Lồng lộn chỗ nào, anh đã nể mặt em lắm mới không mặc bộ màu hồng kia đấy.”
Tôi cạn lời, thì thấy anh ta đột nhiên nháy mắt với tôi: “Chẳng phải em thích kiểu l.ồ.ng lộn này sao?”
Tôi ôm trán, đang định phàn nàn vài câu, thì bỗng cảm nhận được một ánh mắt đầy áp lực từ phía sau chiếu tới.
Tim tôi hẫng một nhịp, cơ thể bỗng cứng đờ.
Giản Khâu lại kéo tôi ra sau lưng anh ta, không chút khách khí chất vấn đối phương: “Này, anh nhìn chằm chằm bạn gái tôi làm gì thế?”
Tôi ngước mắt lên, quả nhiên là Giang Tri Đình.
Mấy năm không gặp, anh ta vẫn như lần đầu gặp mặt, chỉ là đường nét trên gương mặt càng thêm sâu sắc, càng khiến người khác khó mà nắm bắt và lại gần.
Giang Tri Đình nhìn tôi chằm chằm, dường như không nghe thấy lời chất vấn của Giản Khâu.
“Bạn gái?”
Ánh mắt của anh ta khiến tôi không thể hiểu nổi.
Mà thôi, tôi cũng có bao giờ hiểu được anh ta đâu.
Tôi trấn tĩnh lại, bước đến bên cạnh Giản Khâu, mỉm cười thật phóng khoáng.
“Anh Giang, lâu rồi không gặp.”
Tôi khoác tay Giản Khâu: “Xin giới thiệu, đây là bạn trai tôi, Giản Khâu.”
Giản Khâu nhận được tín hiệu của tôi, anh ta lập tức thu lại vẻ bất cần, nở một nụ cười đúng mực.
“Chào anh, tôi không biết anh quen Lam Lam, vừa rồi thất lễ quá.”
Anh ta chìa tay về phía Giang Tri Đình.
Sắc mặt Giang Tri Đình lạnh đi trông thấy.
Anh ta không thèm liếc bàn tay kia mà lướt qua chúng tôi đi vào sảnh tiệc, bỏ lại một câu lạnh lùng:
“Mấy năm không gặp, mắt nhìn của cô Thẩm càng ngày càng kém.”
Tôi sững sờ, nói vọng theo bóng lưng anh ta:
“Kém thì cũng vẫn tốt hơn người trước.”
Bóng lưng của Giang Tri Đình khựng lại trong giây lát.
====================