Lưu Hậu Nương Tử
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-05-01 10:31:19 | Lượt xem: 1

Đại thẩm sát vách vì trượng phu nói dối mà đòi hòa ly, ta nhận xét rằng có một số lời nói dối có thể tha thứ tùy tình huống. Chàng lại ấp úng cả nửa ngày, nhưng vẫn chọn im lặng.

Cho nhiều gợi ý như vậy mà vẫn không hành động, ta gần như không muốn trêu chọc chàng nữa. Thế mà chàng lại dẫn ta đi gặp một nữ t.ử.

Chúng ta đứng từ xa quan sát. Nam nhân quyền quý mà ta từng gặp đang sánh bước bên nàng, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, trông thật ấm áp.

Triệu Thanh Hà nắm tay ta, nói: “Vị nương t.ử kia tên là Lưu Trân, trước kia cuộc sống không tốt, lấy phải một gã trượng phu tệ bạc. Nhưng nàng không chịu khuất phục, một mình chạy đến kinh thành, gặp được một người. Người nọ không chỉ muốn cưới hỏi nàng đàng hoàng, mà một ngày nào đó khi đăng lâm bảo toạ, bên cạnh cũng chỉ có mình nàng.”

“Quốc mẫu còn có thể là người tái giá, nhà ta chỉ là một Quốc công phủ nhỏ bé, có gì mà không thể chứ?”

“Vậy nên Miên Miên, nàng có thể tin tưởng ta, lắng nghe nỗi khổ tâm của ta không?”

Triệu Thanh Hà kể rất tỉ mỉ, kể về sự rung động của chàng, về kế hoạch của chàng, về việc chàng không muốn từ bỏ. Cuối cùng, chàng đưa mặt ra: “Nếu nàng giận, cứ tát ta mấy cái. Dù cả đời này có c.h.ặ.t tay ta đi, ta cũng không buông tay.”

Ta nhẹ nhàng vỗ vào chàng một cái, mỉm cười nói: “Vậy cứ để ta đ.á.nh chàng cả đời như thế nhé.”

Sống bên một kẻ ngốc nghếch nhưng chân thành như vậy cả đời, hẳn sẽ là một chuyện thú vị lắm.

Hôm nay lại bị bà nội đ.á.nh.

Bà nói ta đang nguyền rủa cha đoản mệnh, nhưng ta rõ ràng chỉ đang thảo luận với Tiểu Viên về việc sau này tảo mộ vào Thanh minh phải làm thế nào thôi.

Tiểu Viên nói tuy chúng ta chưa từng gặp cha ruột, nhưng dù sao cũng là cha sinh ra mình, nên cúng vào buổi sáng, phụ thân đành phải chịu thiệt thòi, xếp vào buổi chiều.

Nhưng ta lại thấy không đúng, phụ thân thương yêu chúng ta như vậy, lẽ ra phải được cúng trước tiên.

Đang cãi nhau kịch liệt thì bà nội đến, bà cầm một cây roi mây, đ.á.nh hai huynh muội chúng ta chạy toán loạn khắp nơi.

Haizz, đều tại mẹ quá có sức hút, một mình mà có đến tận hai tướng công.

Đương nhiên rồi, trên danh nghĩa chúng ta vẫn là con cháu nhà họ Vương, chỉ là Vương gia giờ ở ngay cạnh Quốc công phủ, đến tường cũng thông nhau. Dù sao mỗi lần gặp ác mộng ta đều sang ngủ với mẹ, chẳng có gì cản trở cả, chỉ là sáng hôm sau sắc mặt phụ thân không được tốt lắm thôi.

Nhưng ta là đứa trẻ đơn giản, được ôm mẹ ngủ vẫn quan trọng hơn, cứ coi như không thấy vậy.

Tiểu Viên thì phức tạp hơn nhiều. Ngày ngày chăm chỉ đọc sách, luôn mơ tưởng đến một ngày nào đó nếu phụ thân đối xử không tốt với mẹ, hắn phải làm quan to, mới có thể đường hoàng đón mẹ về.

Ta thấy phụ thân sẽ không như vậy đâu, nhưng Tiêu bá bá lại khen hắn có chí khí, thường xuyên đón hắn vào cung, cho hắn tìm sách đọc trong thư viện rộng lớn kia.

Tuy nhiên gần đây, mẹ vào cung còn chăm chỉ hơn cả Tiểu Viên. Bụng mẹ và Trân di lớn lên gần như cùng lúc, hai người có chuyện nói không hết, đến phụ thân và Tiêu bá bá cũng không chen vào được.

Ta từng đi cùng một lần. Tính tình Trân di thay đổi rất nhiều, Tiêu bá bá nói sai một câu là bị mắng liền. Mẹ nói đó là vì các đại thần đang gây áp lực cho Trân di, nàng phải sinh một tiểu đệ đệ.

Trân di thật sự sinh được một tiểu đệ đệ. Mẹ vui mừng quá, cũng nằm xuống theo. Phụ thân và bà nội lo sốt vó, ngay cả bà nội Triệu gia mà chúng ta không thân thiết lắm cũng đứng ngoài cửa niệm A Di Đà Phật.

Bận rộn đến tối, mẹ sinh một đệ đệ và một muội muội. Tiểu Viên lo lắng nắm c.h.ặ.t tay ta, nhỏ giọng hỏi: “Muội xem, nhị đệ lớn lên có phải sẽ giống huynh không?”

Ta gật đầu, hỏi lại: “Vậy nhị muội lớn lên sẽ giống muội sao?”

Huynh ấy cũng gật đầu: “Huynh thấy chúng ta hơi ngốc, đều là long phụng t.h.a.i do mẹ sinh ra, sao lại không giống chứ?”

Ta cố nhịn lắm mới không cốc đầu huynh ấy. Dù sao từ hôm nay, ta phải làm một tỷ tỷ thông minh để làm gương cho các đệ muội. Còn ca ca ngốc nghếch kia, cứ mặc kệ hắn đi.

Haha, ta làm tỷ tỷ rồi!

(Hết)

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Văn Án

Nữ nhân xuyên không đến không phải chịu khổ sở gì.

Nàng ta xưng huynh gọi đệ với các hoàng t.ử, quan hệ vô cùng thân thiết.

Nhưng khi hoàng đế lại ban nàng ta cho Lục hoàng t.ử, nàng ta lại sống c.h.ế.t kháng chỉ.

Dưới sự tức giận, nàng ta bị hoàng đế đày tới Hoán Y Cục, ngày ngày chùi bô.

Qua tám năm ở đó, các hoàng t.ử rốt cục cũng nhớ tới có một người như vậy.

Tứ hoàng t.ử nhìn nàng ta đáng thương như vậy, liền muốn lập nàng ta làm trắc phi, nàng ta lại nói:

“Ta phải làm Tứ hoàng phi, nếu không thì quên đi.”

Về sau nàng ta vẫn không danh không phận đi theo Tứ hoàng t.ử. Bọn hạ nhân vụng trộm chế nhạo nàng ta, nói nàng ta không biết xấu hổ, danh phận thị thiếp thấp nhất cũng không có được.

Sau khi nàng ta nghe được, lại tức giận không thôi, dùng một liều t.h.u.ố.c câm đổ vào miệng ta.

TÊN TRUYỆN: SỐNG LẠI TA NÊN ĐỔI CHỦ TỬ RỒI

Chào Tháng Mới, Đón Niềm Vui

Mình còn một truyện thập niên chưa hoàn, mong nhận được sự yêu thích của mọi người về tác phẩm đó ạ

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8