Trùng Sinh: Đoạt Lại Nhân Sinh Từ Tay Kẻ Xuyên Không
Chương 17
Editor: Trang Thảo.
“Ngoan, nghe lời nào.” Tư Dục Hoa khí định thần nhàn hôn lên vành tai kẻ xuyên không: “Em còn muốn xem tiếp không?”
Bọn họ thản nhiên nhìn những hình ảnh kinh tởm trên màn hình giám sát, rồi chẳng chút hổ thẹn mà bắt đầu một cuộc mây mưa.
Đó là một cô gái bằng xương bằng thịt.
Đó là người bạn tốt nhất, tốt nhất của tôi.
Tôi bị nhốt trong chính cơ thể mình, gần như đờ đẫn chứng kiến tất cả những điều hoang đường ấy. Rồi vài ngày sau, tôi nghe tin cậu ấy đã tự sát.
Lý Mộ Hạ, Mộ Hạ, Hạ Hạ của tôi.
Sau khi làm lại cuộc đời, tôi vẫn duy trì liên lạc với cậu ấy, không để cậu ấy nhận ra sự bất thường của mình. Tôi không có ý định để cậu ấy đến thành phố này lần nữa, ít nhất là trước khi tôi giải quyết xong mọi chuyện ở đây.
Tôi nhìn Bành Quyên Nhiên, vốn định mỉm cười, nhưng khi cười, trong mắt lại tích tụ những giọt lệ nóng hổi, bị tôi cố chấp giữ lại nơi hốc mắt.
Bành Quyên Nhiên, Bành Quyên Nhiên.
Sau Lâm Nhược Tuyên, Tư Dục Hoa đã gặp phải biến số thứ hai: đại tiểu thư nhà họ Bành, một “kẻ điên” đã bất chấp tiền đồ để sửa nguyện vọng vào học viện cảnh sát. Bạn ấy giống như một con ch.ó điên c.ắ.n c.h.ặ.t lấy nhà họ Tư không buông, suýt chút nữa đã phá hủy toàn bộ Kim Ngọc Đường.
Bạn hẳn phải hận đến nhường nào, có hận như tôi không?
“Bành Quyên Nhiên, cô ấy chắc hẳn là một cô gái rất dịu dàng, tóc dài, xoăn tự nhiên và có chút sắc nâu.” Tôi chậm rãi nói: “Đôi mắt cũng màu nâu nhạt, thị lực không tốt lắm nên thường hay nheo mắt nhìn người, lại dễ thẹn thùng nên lúc nào mặt cũng đỏ ửng.”
Biểu cảm của Bành Quyên Nhiên dần thay đổi. Bạn ấy nhìn tôi, cơ thể bắt đầu run rẩy.
“Cô ấy thường mặc áo trắng và rất yêu sạch sẽ. Dù gia cảnh nghèo khó, nhưng vào ngày sinh nhật bạn thân, cô ấy vẫn tặng một chiếc lắc tay bạc. Cô ấy rất thông minh, học giỏi nhất là Ngữ văn và Tiếng Anh, nên rất nhiều lúc đều là cô ấy…”
“Câm miệng.” Đôi mắt Bành Quyên Nhiên đỏ ngầu, bạn ấy giơ tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi. Một đoạn ống tay áo trượt xuống, lộ ra trên cổ tay bạn ấy một chiếc lắc bạc đã hơi xỉn màu: “Bạn đang nói cái gì vậy, Chu Gia Vãn? Bạn biết những gì?”
Tay tôi bị siết đến đau nhói, nhưng biểu cảm vẫn không chút thay đổi. Tôi khẽ hỏi: “Bành Quyên Nhiên, cô ấy tên là Hứa Tình Tuyết phải không?”
Người con gái mà trong cuộc điều tra của Trình Mân chỉ để lại một tấm ảnh ngả vàng, với nụ cười thẹn thùng và dịu dàng.
Đầu ngón tay Bành Quyên Nhiên bắt đầu run rẩy. Chầm chậm, chầm chậm, bạn ấy buông tay ra. Hốc mắt bạn ấy đầy nước mắt, nhưng gương mặt vẫn hung ác như một con sói cô độc bị xâm phạm lãnh địa: “Bạn muốn làm gì?”
Bành Quyên Nhiên đúng là Bành Quyên Nhiên, chỉ trong nháy mắt đã hiểu được dụng ý sau những lời lấy lòng của tôi.
“Mình có thể giúp bạn.” Tôi nói: “Mình biết hung thủ đã khiến Hứa Tình Tuyết phải c.h.ế.t là ai.”
Những bằng chứng Trình Mân đưa cho tôi chính là tư cách để tôi đàm phán với Bành Quyên Nhiên.
“Là ai?”
“Nếu mình nói cho bạn biết, bạn có từ bỏ việc báo thù cho cô ấy không?”
“Không bao giờ.” Bành Quyên Nhiên đáp ngay lập tức, không một chút do dự.
“Được.” Tôi gật đầu: “Nhà họ Tư mở Kim Ngọc Đường, Hứa Tình Tuyết đã bị bắt cóc đến đó.”
“Kim Ngọc Đường…” Bành Quyên Nhiên lẩm bẩm: “Đó là nơi nào?”
“Kim đồng ngọc nữ.” Tôi rủ mắt, đưa xấp tài liệu trong tay qua: “Thiên đường nhân gian, chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Xấp tài liệu này là thông tin Trình Mân chia sẻ cho tôi, có hình ảnh, có nhật ký tiếp khách, và cả bảng giá cho những hạng mục dịch vụ khác nhau.
Không cần tôi phải giải thích thêm, Bành Quyên Nhiên đã tự hiểu đó là nơi tồi tệ đến mức nào.
Bạn ấy không nói gì nữa. Tập tài liệu bị siết c.h.ặ.t đến nhăn nhúm. Một giọt nước bất chợt rơi xuống, làm nhòe đi trang giấy.
Tôi không ngẩng đầu, không nhìn vào biểu cảm của bạn ấy, cũng vờ như không nghe thấy những âm thanh nghẹn ngào bị kìm nén nơi kẽ răng, tiếng khóc của một Bành Quyên Nhiên vốn luôn lạnh lùng và cổ quái.
Bạn ấy giống như một con thú dữ bị thương, gần như đang gào xé tâm can. Còn tôi lặng lẽ đứng bên cạnh, không nói thêm một lời nào.
“Tại sao bạn lại giúp mình?” Một lúc lâu sau, bạn ấy dường như đã bình tĩnh lại, giọng nói ngoài việc hơi khàn đi thì không còn gì bất thường: “Sau khi t.h.i t.h.ể cô ấy được phát hiện, mình đã đi hỏi ba, nhưng ba bảo mình đừng lo chuyện đó nữa. Những tư liệu này ngay cả mình cũng không tìm thấy, nhưng mình tin đây là sự thật. Nhà họ Tư không dễ đụng vào đâu.”
“Phải là bạn giúp mình mới đúng.” Tôi nhẹ nhàng đáp: “Bành Quyên Nhiên, mình cũng có một người bạn.”
Mọi chuyện đều nằm trong sự im lặng ấy.
Tôi cũng từng có một người bạn, người đã c.h.ế.t ngay trước mắt tôi.