Vòng Lăp Người Giữ Làng
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-17 23:27:21 | Lượt xem: 4

Ông ta thả tôi xuống ngay cửa đường mòn vào núi, chỉ tay về phía một con đường lát đá nhỏ bị cỏ dại che lấp.

"Cứ đi men theo con đường này, khi nào thấy một gốc hòe lớn thì chính là đã tới làng Âm Sơn rồi."

Ông ta đưa cho tôi một chiếc ba lô, bên trong có một cái đèn pin, một ít lương khô, nước uống và một chiếc điện thoại cục gạch đời cũ, dặn dò rằng nếu có chuyện sẽ dùng nó liên lạc với tôi.

Nhưng chỉ nghe được thôi chứ không gọi đi được.

"Trong làng cái gì cũng có sẵn, đồ ăn thức uống sẽ có người lo liệu tươm tất cho cậu. Cậu cứ dọn vào căn nhà trống có khoảng sân ở phía đông làng là được."

"Người trong làng… có dễ gần không ạ?" Tôi bồn chồn hỏi thêm một câu.

Ông ta liếc nhìn tôi, ánh mắt kỳ quặc khó diễn tả, tựa như mang theo sự thương hại lại pha lẫn điều gì đó u uẩn.

"Họ rất nề nếp quy củ. Cậu cũng giữ đúng quy củ thì nước giếng sẽ không phạm nước sông."

Bỏ lại câu nói đó, ông ta nổ máy vặn ga rời đi không ngoảnh đầu lại.

Tôi trơ trọi đứng trước lối mòn tối đen như mực, nghe tiếng gió rít gào lướt qua mà rùng mình lạnh toát.

Con đường lát đá này rất trơn trượt, tôi lầm lũi dò dẫm từng bước tiến về phía trước.

Đi bộ áng chừng hơn một tiếng đồng hồ, tôi mới nhìn thấy một gốc cây hòe già sừng sững.

Lối vào làng dựng một tấm bia đá, nét chữ bên trên đã mờ nhòe theo thời gian, chỉ còn lờ mờ nhận ra hai chữ "Âm Sơn".

Ngôi làng cực kỳ tĩnh mịch, vài chục nóc nhà tường trắng ngói xanh nằm san sát nương tựa vào vách núi, nhà nào nhà nấy đều thắp đèn sáng trưng, ánh sáng vàng vọt hắt qua khung cửa sổ nhưng tuyệt nhiên không có lấy một tiếng người.

Cảm giác này vô cùng quỷ dị.

Một ngôi làng thắp đèn sáng rực, vậy mà lại tĩnh lặng hệt như một bãi tha ma.

Tôi đi theo chỉ dẫn, tìm được căn nhà có khoảng sân ở phía đông làng.

Nhà bỏ không, nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.

Trên bàn dọn sẵn cơm canh nóng hổi khói bốc nghi ngút: một bát cơm trắng, một đĩa rau xanh, một bát canh đậu phụ.

Giống như đã canh chuẩn thời gian tôi đến nơi.

Tôi đói lả người, vục mặt ăn lấy ăn để càn quét sạch sành sanh mâm cơm.

Mùi vị cũng rất bình thường, hệt như cơm nhà nấu.

Ăn uống no nê, tôi bắt đầu săm soi đ.á.n.h giá cái chốn mà mình sẽ tá túc trong ba năm tới.

Căn nhà không quá lớn, gồm một phòng ngủ một phòng khách, đồ đạc nội thất khá cũ kỹ nhưng lại không vương một hạt bụi.

Giường ngủ được trải chăn nệm thơm tho sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương của nắng quyện cùng bồ kết.

Mọi thứ trông có vẻ vô cùng bình thường, bình thường đến mức như có sự sắp đặt cố ý.

Đêm hôm ấy, tôi gần như thức trắng.

Nằm trằn trọc trên giường, lắng nghe sự im lìm như đã c.h.ế.t ở bên ngoài, trong lòng tôi cứ dâng lên từng cơn ớn lạnh rợn tóc gáy.

Tôi không ngừng tự nhủ với bản thân, nhận tiền của người ta thì phải giúp người ta tiêu tai giải nạn, cố gắng nhẫn nhịn qua ba năm là sẽ có ba triệu tệ, nửa đời sau chẳng cần phải lo nghĩ gì nữa.

3.

Ngày thứ hai, tôi bị đ.á.n.h thức bởi những tiếng "cốc, cốc, cốc" gõ theo nhịp điệu đều đặn.

Đẩy cửa bước ra, tôi nhìn thấy một người đàn ông trung niên đang lui cui sửa hàng rào ngoài sân.

Ông ta khoác bộ đồ vải thô, động tác đủng đỉnh thong dong, mỗi nhát b.úa giáng xuống khoảng cách thời gian đều chuẩn xác y hệt nhau, hệt như một chiếc máy đếm nhịp.

Nhìn thấy tôi, ông ta dừng tay, khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy chuẩn mực đến độ, góc độ cong lên của khóe miệng, hay số lượng răng để lộ ra, đều như được đo ni đóng giày tính toán chi li vậy.

"Cậu tỉnh rồi à. Tôi tên là Trần Sơn, là thợ mộc của làng." Giọng nói ông ta đều đều, không chút âm điệu trầm bổng.

"Chào chú, cháu tên là…"

Tôi bỗng khựng lại, có chút đắn đo không biết có nên khai báo tên thật của mình hay không.

Ông ta dường như nhìn thấu sự bối rối của tôi.

"Tên gọi không quan trọng. Cậu tới đây làm người giữ làng, tất cả chúng tôi đều biết rõ. Sau này cậu cũng sẽ là người của làng Âm Sơn chúng tôi rồi."

Ông ta lại chỉ tay về phía chiếc bàn trong nhà tôi:

"Từ nay về sau mỗi ngày sẽ có người mang cơm đến cho cậu. Cậu cần gì thì cứ báo với trưởng làng là được. Trưởng làng ở phía Tây của làng, trước cửa nhà có trồng hai cây táo."

Dứt lời, ông ta lại vung b.úa tiếp tục gõ "cốc, cốc, cốc".

Tôi tần ngần đứng trước cửa quan sát một hồi, mới phát hiện ra ông ta chỉ đang lặp đi lặp lại một động tác duy nhất:

Nhổ một cây cọc gỗ lên, rồi lại lấy b.úa đóng nó xuống, lại nhổ lên, rồi lại đóng xuống.

Ánh nắng hắt lên mặt ông ta, nhưng trên gương mặt ấy chẳng hề lấm tấm một giọt mồ hôi nào, sắc mặt cũng vô cảm không chút d.a.o động.

Lòng tôi đ.á.n.h thót một cái, không dám nhìn thêm nữa, lẳng lặng lùi vào trong nhà.

Mấy ngày sau đó, tôi đi dạo loanh quanh trong làng, chạm mặt nhiều dân làng hơn.

Hết thảy bọn họ đều giống hệt ông Trần Sơn kia.

Thím Vương đầu làng, ngày ngày đều giặt lụa trên cùng một tảng đá, cuộn lụa ấy lúc nào cũng dài chừng đó, không vơi đi mà cũng chẳng đầy thêm.

Bác Lý trong làng, ngày ngày đều vác cuốc ra bờ ruộng cuốc đất, nhưng khu ruộng ấy chẳng trồng cấy thứ gì, chỉ toàn là bùn đất đen ngòm.

Lại có một đám đàn bà phụ nữ, mỗi ngày đều xúm xít dưới gốc hòe già khâu đế giày, miệng ngâm nga những điệu hát mà tôi nghe chẳng hiểu mô tê gì, nhưng kim chỉ trên tay họ dường như không bao giờ ngừng nghỉ.

Mỗi một người bọn họ đều đang thực hiện một công việc lặp đi lặp lại không ngừng.

Họ sẽ chủ động chào hỏi tôi, sẽ cười với tôi.

Nhưng nụ cười của bọn họ y chang ông Trần Sơn vậy, dập khuôn, đơ cứng, như thể đang đeo một chiếc mặt nạ.

Bọn họ với nhau dường như chẳng có lấy một cuộc giao tiếp nào.

Cả ngôi làng, ngoài tiếng động lặp đi lặp lại nhịp nhàng từ công việc của bọn họ ra, thì hoàn toàn câm lặng.

Tôi bắt đầu vỡ lẽ cái gọi là "quy củ" mà gã tài xế đón tôi hôm nọ nhắc đến có ý nghĩa gì.

Bản thân ngôi làng này được cấu thành từ vô vàn những "quy củ".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8